Kẻ trộm mặt trăng 2

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Despicable Me 2
A bald man is standing and looking at yellow creatures.
Poster chiếu rạp
Thông tin phim
Đạo diễn
Sản xuất
Tác giả
Diễn viên
Âm nhạc
Dựng phim Gregory Perler
Hãng sản xuất
Phát hành Universal Pictures
Công chiếu
  • 5 tháng 6, 2013 (2013-06-05) (Australia)
  • 3 tháng 7, 2013 (2013-07-03) (Hoa Kỳ)
Độ dài 98 phúts[1]
Quốc gia Hoa Kỳ
Ngôn ngữ Anh
Kinh phí $76 triệu[2]
Doanh thu $975,8 triệu[3]

Despicable Me 2 (tạm dịch: Tôi ti tiện, phát hành ở Việt Nam dưới tên Kẻ trộm Mặt Trăng 2) là một bộ phim hoạt hình 3D của hãng Universal Pictures và do Illumination Entertainment sản xuất, được công chiếu ở Úc vào ngày 5 tháng 6 năm 2013[4] và tại các rạp ở Mỹ vào ngày 3 tháng 7 năm 2013[4]. Bộ phim là phần tiếp theo của Kẻ trộm mặt trăng được sản xuất vào năm 2010, cả hai bộ phim điều do Pierre Coffin và Chris Renaud làm đạo diễn, đồng thời Cinco Paul và Ken Daurio viết kịch bản.

Nội dung[sửa | sửa mã nguồn]

Bộ phim mở đầu khi một khu nghiên cứu bí mật ở Bắc Cực đang phát triển một loại huyết thanh gây đột biến có tên là PX-41 bị hút lên trời bởi một vật thể không xác định có hình dạng giống như nam châm. Trong lúc này thì Felonius Gru đang tổ chức sinh nhật cho cô con gái út Agnes. Khi bữa tiệc kết thúc thì một người phụ nữ tên là Lucy Wilde, đặc vụ của AVL (Anti-Villain League, Liên minh chống tội phạm), yêu cầu Gru đi với cô ấy. Gru liền phản đối nhưng bị Lucy đánh ngất bằng Lipstick Taser và đưa lên xe cô. Hai Minion khác cũng bị bắt khi cố gắng giải cứu chủ nhân. Lucy đưa Gru và 2 Minion đến trụ sở chính của ALV - là một chiếc tàu ngầm. Khi đến nơi thì Lucy giải thích rằng PX-64 là một loại huyết thanh gây đột biến cực mạnh, biến các sinh vật bị tiêm nó trở thành những cỗ máy giết người không thể bị tiêu diệt. Người lãnh đạo của AVL, Silas Ramsbottom cho biết PX-64 đã bị đánh cắp và sẽ trở thành vũ khí nguy hiểm nhất thế giới nếu nó rơi vào tay kẻ xấu. Ông yêu cầu Gru, với tư cách là một cựu ác nhân, giúp AVL điều tra thủ phạm và lấy lại PX-64. Gru từ chối và nói rằng anh đã là cha và là một doanh nhân hợp pháp. Khi ra về thì Lucy đưa cho Gru một cái thẻ và nói rằng nếu anh thay đổi ý kiến thì hãy liên lạc với cô. Vì muốn tiếp tục cuộc sống tội phạm của mình nên Tiến sĩ Nefario, bạn và là trợ lý của Felonius, quyết định rời đi để tìm việc làm mới. Sau đó Felonius miễn cưỡng tham gia điều tra vụ trộm với cộng sự mới - Lucy Wilde.

Cặp đôi bắt đầu tìm kiếm trong Trung tâm mua sắm Paradise và cải trang thành nhân viên tiệm bánh. Gru ngay lập tức nghi ngờ ông chủ nhà hàng Mexico, Eduardo Pérez là El Macho, một tên tội phạm khét tiếng, người đã chết cách đây 20 năm bằng cách cưỡi một con cá mập cùng với 250 pound thuốc nổ buộc vào ngực và nhảy vào ngọn núi lửa đang hoạt động. Gru và Lucy đột nhập vào cửa hàng của Eduardo vào ban đêm nhưng không tìm được bằng chứng. Trong khi đó Agnes, người mơ ước có một người mẹ, tin rằng Gru yêu Lucy. Gru phủ nhận và nói rằng anh với Lucy chỉ là cộng sự.

Mặc dù Eduardo là nghi phạm hàng đầu của mình nhưng Feduardo vẫn theo dõi những người khác, bao gồm cả ông chủ cửa hàng tóc giả Floyd Eagle-san. Sau khi chứng kiến ​​con trai của Eduardo, Antonio, mời Margo mọi người tham dự bữa tiệc Cinco de Mayo của mình thì Gru tiếp tục nghi ngờ Eduardo. Hàng xóm của Gru là Jillian rủ anh đi ăn tối với cô bạn Shannon. Cuộc hẹn trở nên tồi tệ khi Shannon biết Gru đang đội tóc giả và cô muốn lấy nó ra khỏi đầu Gru để làm anh bẽ mặt. Nhưng Lucy đã kịp thời giải cứu Gru bằng cách bắn Shannon bằng súng an thần. Trong khi họ đưa Shannon về nhà, Gru và Lucy dành thời gian riêng tư cho nhau, và Gru đã yêu cô.

Ngày hôm sau, AVL bắt giữ Eagle-san sau khi tìm thấy một cái lọ có dấu vết PX-64 trong cửa hàng của ông, và cuộc điều tra được Ramsbottom kết thúc. Lucy được chỉ định chuyển đến chi nhánh AVL ở Úc và tặng Gru cây son môi của cô như một món quà trước khi rời đi. Gru vì không đủ can đảm để hẹn hò với Lucy nên thay vào đó lại đưa các con anh đến bữa tiệc Cinco de Mayo. Ở đó, anh đi theo Eduardo và phát hiện ra một lối đi bí mật, và anh đã phát hiện ra rằng Eduardo chính là El Macho.

Trên chuyến bay đến Úc, Lucy nhận ra rằng mình cũng đã yêu Gru. Cô nhảy ra khỏi máy bay và sử dụng dù lượn để đến bữa tiệc. Gru phát hiện ra rằng Macho, người đã thuê Nefario làm đối tác, đã bắt cóc các Minion của anh và tiêm huyết thanh vào chúng. Macho có kế hoạch phóng tên lửa chứa Minion đột biến vào các thành phố lớn để thống trị thế giới. Anh ta cho Gru cơ hội hợp tác với anh ta, nhưng Gru đã từ chối.

Lucy sau đó đến bữa tiệc, nhưng Macho đã nhận ra danh tính và bắt Lucy sau khi Pollito, con gà cưng của Macho, lấy huy hiệu AVL từ ví của Lucy. Khi thấy cảnh đó thì tiến sĩ Nefario đã thông báo cho Gru biết. Sau đó ông quay trở lại nhóm của Gru và chế ra thuốc giải PX-64. Gru, Nefario và các con anh sử dụng nó như một vũ khí để biến các Minion trở lại bình thường. Macho sau đó tự tiêm PX-64 vào mình và biến thành quái vật, nhưng Gru đã đánh bại hắn bằng Lipstick Taser.

Gru thấy Lucy bị trói vào một tên lửa được buộc TNT xung quanh và bắt đầu cởi trói cho cô, nhưng Pollito đã kích hoạt công tắc, khiến nó bay về ngọn núi lửa nơi Macho trước đó đã dựng lên cái chết của mình. Trước khi đâm vào ngọn núi lửa thì Gru hỏi Lucy rằng "Cô có muốn hẹn hò với tôi không?" khiến cô ấy rất ngạc nhiên và trả lời "Tất nhiên rồi". Cả hai nhảy xuống biển trước khi tên lửa đâm vào núi lửa và phát nổ. 147 ngày sau, Gru và Lucy kết hôn với nhau và trở thành mẹ của 3 đứa trẻ, đúng với nguyện vọng của Agnes.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ DESPICABLE ME 2 (U)”. British Board of Film Classification. 24 tháng 5 năm 2013. Truy cập ngày 27 tháng 5 năm 2013. 
  2. ^ McClintock, Pamela (1 tháng 7 năm 2013). “Box Office Preview: 'Despicable Me 2' Set to Upstage 'Lone Ranger'. The Hollywood Reporter. Truy cập ngày 2 tháng 7 năm 2013. 
  3. ^ “Despicable Me 2”. Box Office Mojo. Truy cập ngày 20 tháng 1 năm 2014. 
  4. ^ a ă Moran, Jonathan (ngày 3 tháng 5 năm 2013). “Steve Carell to appear at Sydney premiere of Despicble Me 2”. The Australian. Truy cập ngày 5 tháng 6 năm 2013. 

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]