Khu quần thể kiến trúc Mahabalipuram

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Khu quần thể kiến trúc Mahabalipuram

UNESCO logo.svg Welterbe.svg
Di sản thế giới của UNESCO
Mahabalipuram shore temple.JPG
Tiếng Anh'
Tiếng Pháp'
Quốc giaẤn Độ Ấn Độ
KiểuVăn hóa
Hạng mụci, ii, iii, iv
Tham khảo249
Vùng UNESCOChâu Á và châu Đại Dương
Lịch sử công nhận
Công nhận1984 (kỳ họp thứ 8th)

Khu quần thể kiến trúc Mahabalipuram là một tổ hợp các di tích trên bờ biển Coromandel của Vịnh Bengal, ở huyện Kancheepuram, gần Chennai, Tamil Nadu, Ấn Độ. Quần thể bao gồm khoảng 40 khu vực bảo tồn, trong đó có bức phù điêu ngoài trời lớn nhất thế giới. Quần thể kiến trúc ở Mahabalipuram đã được UNESCO công nhận là Di sản thế giới năm 1984.[1] Những công trình triều đại Pallava bao gồm: Pancha Rathas của Dharmaraja Ratha, Arjuna Ratha, Bhima Ratha, Draupadi Ratha, Nakula Sahadeva Ratha, và Ganesha Ratha; Các đền hang của Mahabalipuram bao gồm Varaha, Krishna, Mahishasuramardini Mandapa, Panchapandava; đền cấu trúc bao gồm các đền ShoreOlakkannesvara; và tượng đài Descent of the Ganges, một trong những bức phù điêu ngoài trời lớn nhất trên thế giới.[1][2]

Từ nguyên[sửa | sửa mã nguồn]

Mahabalipuram được gọi bằng nhiều tên khác, Mallapuram, Mahamallapuram, Mavalipuram, và Mahabalipuram; tên cuối cùng là tên gần đây nhất và chính thức theo báo cáo điều tra dân số. Nó được đặt biệt danh là "vùng đất của bảy ngôi chùa" bởi những người thủy thủ châu Âu đã vào vùng bờ biển này sau khi họ thấy bảy tháp nhọn của các ngôi đền Hindu.[3]

Vị trí[sửa | sửa mã nguồn]

Thị trấn Mahabalipuram ngày nay nằm ở huyện Kanchipuram, cách khoảng 58 km (36 dặm) từ Chennai.[3] Nó nằm trên bờ biển Coromandel của Vịnh Bengal. Có một bảo tàng khảo cổ học ở đây với triển lãm một phần các tác phẩm điêu khắc và kiến trúc được tìm thấy trong khu vực. Ngoài ra còn có một trường kiến trúc ở đây giảng dạy điêu khắc đá và lịch sử của tác phẩm điêu khắc.[4] Bến xe buýt bây giờ ở trung tâm của thị trấn được chuyển sang Poonjeri, cách đó khoảng 1 km (0,62 dặm). Một bãi đậu xe đã được đề xuất gần các hang Hổ trên con đường bờ biển phía Đông dẫn đến Mamallapuram.[5] Tất cả những cải tiến về cơ sở vật chất có được kể từ khi được vật chất hóa và được tài trợ bởi Bộ Văn hóa Du lịch liên bang.

Lịch sử[sửa | sửa mã nguồn]

Kiến trúc[sửa | sửa mã nguồn]

Công trình đáng chú ý[sửa | sửa mã nguồn]

Bảo tồn[sửa | sửa mã nguồn]

Sau khi bị đình trệ trong khoảng 40 năm, kế hoạch cải tạo tổng thể Mahabalipuram được khởi xướng vào năm 2003. Bộ Văn hóa Du lịch liên bang tài trợ dự án "phát triển tích hợp của Mamallapuram". Công việc dọn dẹp khu vực xung quanh di tích, trong đó có hàng rào, đặt những bãi cỏ và các con đường, xây dựng công viên, cũng như loại bỏ việc bán hàng rong và lấn chiếm di tích. Ánh sáng và âm thanh được bố trí quanh các di tích để thắp sáng vào ban đêm.[5] Trong khi ASI đã thiết kế xây dựng những bãi cỏ và các con đường xung quanh các di tích, thì Tổng công ty Phát triển Nhà và Đô thị Ấn Độ (HUDCO) đã thiết kế các công viên hai bên những con đường dẫn đến đền Shore và năm ngôi đền Rathas, là các di tích quan trọng. Ngoài ra, kế hoạch đầy tham vọng khác nữa chẳng hạn như việc đặt một con đường từ phía sau đền Shore đến năm đền Rathas, và bảo tồn nhiều di tích.[5]

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a ă “Group of Monuments at Mahabalipuram”. UNESCO.org. Truy cập ngày 23 tháng 10 năm 2012. 
  2. ^ “Advisory body evaluation” (PDF). UNESCO.org. Truy cập ngày 23 tháng 10 năm 2012. 
  3. ^ a ă Ayyar, P. V. Jagadisa (1982). South Indian Shrines: Illustrated. Asian Educational Services. tr. 157–. ISBN 978-81-206-0151-2. Truy cập ngày 7 tháng 2 năm 2013. 
  4. ^ Ring, Trudy; Watson, Noelle; Schellinger, Paul (ngày 12 tháng 11 năm 2012). Asia and Oceania: International Dictionary of Historic Places. Taylor & Francis. tr. 554–555, 912–. ISBN 978-1-884964-04-6. Truy cập ngày 3 tháng 1 năm 2013. 
  5. ^ a ă â “A monumental effort”. Front Line India's National Magazine from the publishers of The Hindu. Ngày 8 tháng 11 năm 2003. Truy cập ngày 30 tháng 12 năm 2012.