Lý Long Xưởng

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm


Lý Long Xưởng sinh năm Tân Mùi (1151) là người con lớn nhất của Anh Tông, ngay khi chào đời Long Xưởng được vua cha phong tước Hiển Trung Vương rồi Đông cung thái tử.

Thiếu niên[sửa | sửa mã nguồn]

Khi trưởng thành Long Xưởng tỏ ra là người ăn chơi phóng dật, Lý Anh Tông dần dần cảm thấy chán nản với con trai mình, những tưởng chỉ dừng lại ở việc ăn chơi nhưng Long Xưởng trở nên vô đạo hơn nữa khi tư thông với phi tần của phụ hoàng. Đây được xem là đỉnh điểm cho sự chịu đựng của Lý Anh Tông, ngay sau đó ông đã bàn với Tể tướng về việc phế lập ngôi Thái tử.

Bị phế truất[sửa | sửa mã nguồn]

Năm Giáp Ngọ, cung phi của Lý Anh Tông là Từ thị tố cáo chuyện Thái tử quyến rũ mình và có ý bất chính. Anh Tông đã rất giận dữ và ông quyết định phế ngôi Thái tử của Long Xưởng. Ngay sau đó ông bị phế làm thứ nhân với tước hiệu Bảo Quốc Vương và bị bắt giam một thời gian. Năm Tân Sửu, Lý Long Xưởng ra tù, ông vì bất mãn nên đã tụ tập bọn vô lại bất lương làm việc cướp bóc.

Qua đời[sửa | sửa mã nguồn]

Không rõ ông mất vào thời gian nào.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]