Nước hoa hồng

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Jump to navigation Jump to search

Nước hoa hồng (tiếng Ba Tư: گلاب‎; golāb) là một loại nước có hương thơm, được làm ra bằng cách ngâm cánh hoa hồng trong nước. Đây là phần hydrosol khi chưng cất cánh hoa hồng, một sản phẩm phụ khi sản xuất dầu hoa hồng để sử dụng trong nước hoa. Nước hoa hồng được dùng làm hương vị thực phẩm, như một thành phần trong một số mỹ phẩm và chế phẩm y tế, và cho các mục đích tôn giáo khắp Châu Âu và Châu Á. Xirô hoa hồng (không nhầm lẫn với xi-rô tầm xuân) được chế biến từ nước hoa hồng, với đường thêm vào.

Iran, Ấn Độ và các nước khác trong tiểu lục địa Ấn Độ, nước hoa hồng được viết là "Gulab", bắt nguồn từ (Gul - Hoa) và (Ab- Nước) trong tiếng Ba Tư.

Nguồn gốc[sửa | sửa mã nguồn]

Người trồng nhiều loại hoa thơm khác nhau để lấy nước hoa bao gồm nước hoa hồng có thể quay trở lại thời Sassanid ở Ba Tư cổ đại.[1] Tên địa phương gọi là golāb trong tiếng Ba Tư Trung cổ và zoulápin trong tiếng Byzantine Hy Lạp.[2]

Sản xuất nước hoa hồng hiện đại thông qua chưng cất hơi được tinh chế bởi nhà hóa học người Ba Tư Avicenna trong thế giới Hồi giáo Trung cổ, nâng cao hiệu quả và kinh tế hơn cho ngành công nghiệp nước hoa.[3] Điều này cho phép thương mại hiệu quả hơn và sinh lợi.

Từ thời cổ đại, hoa hồng được sử dụng trong y học, dinh dưỡng và như một nguồn nước hoa. Người Hy Lạp cổ đại, La MãPhoenicia xem vườn hoa hồng công cộng rộng lớn quan trọng như trồng trọt như vườn cây ăn trái và ruộng lúa mì.[4]

Nước hoa hoa hồng được làm từ dầu hoa hồng, còn được gọi là tinh dầu hoa hồng, là hỗn hợp các loại tinh dầu dễ bay hơi thu được bằng cách chưng cất cánh hoa hồng bằng hơi nước, là một quá trình được phát triển lần đầu tiên ở Iran (Ba Tư). Nước hoa hồng là một sản phẩm phụ của quá trình này.[5]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Mirrazavi, F. (March 25, 2013). Retrieved April 29, 2015, from http://sassanids.com/wp-content/uploads/2014/08/Perfume-and-Perfume-Manufacturing-in-Ancient-Iran.pdf
  2. ^ Shahbazi, S. (1990). BYZANTINE-IRANIAN RELATIONS. In Encyclopædia Iranica (Vol. IV, pp. 588-599).
  3. ^ Ahmad Y Hassan, Transfer Of Islamic Technology To The West, Part III: Technology Transfer in the Chemical Industries, History of Science and Technology in Islam.
  4. ^ “The rose in Ancient times”. Rosense.uk.com. Truy cập ngày 30 tháng 6 năm 2012. 
  5. ^ Adamson, Melitta Weiss (1 tháng 1 năm 2004). Food in Medieval Times. tr. 29. ISBN 9780313321474.