Những người tranh đấu cho sự đối xử có đạo đức với động vật

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Những người tranh đấu cho sự đối xử có đạo đức với động vật
PETA logo 2013.png
Thành lập 22 tháng 3, 1980; 37 năm trước
Sáng lập bởi Ingrid NewkirkAlex Pacheco
Loại Tổ chức phi lợi nhuận
Tiêu điểm Quyền động vật
Vị trí
Thành viên
5 triệu (bao gồm những người ủng hộ)[1]
Doanh thu
$43 triệu năm 2014[2]
Công nhân
389
Khẩu hiệu "Động vật không phải của chúng ta để ăn, mặc, thí nghiệm, dùng để giải trí, hoặc lạm dụng trong bất kỳ cách nào."
Trang web peta.org
PETA (hãy ăn chay)
Ở Quảng Châu
Ở Hồng Kông (thà ở truồng hơn mặc áo lông)

Những người tranh đấu cho sự đối xử có đạo đức với động vật (tiếng Anh: People for the Ethical Treatment of Animals) (PETA ( /ˈptɑː/); còn được viết kiểu cách PeTA) là một tổ chức tranh đấu cho quyền động vật của Mỹ có trụ sở tại Norfolk, Virginia, và được Ingrid Newkirk, chủ tịch quốc tế của tổ chức, lãnh đạo. Một tổ chức phi lợi nhuận với 300 nhân viên, nó tuyên bố rằng nó có 3 triệu thành viên và những người ủng hộ (tổng số là 5 triệu) và là nhóm cổ võ quyền động vật lớn nhất trên thế giới. Khẩu hiệu của tổ chức là "động vật không phải của chúng ta để ăn, mặc, thí nghiệm, dùng để giải trí, hoặc lạm dụng trong bất kỳ cách nào." [3]

Được thành lập vào tháng 3 năm 1980, bởi Newkirk và nhà hoạt động vì quyền động vật Alex Pacheco, tổ chức lần đầu tiên được sự chú ý của công chúng vào mùa hè năm 1981 trong những gì được biết đến như trường hợp những con khỉ Silver Spring, một tranh chấp được công bố rộng rãi về các thí nghiệm được tiến hành trên 17 con khỉ bên trong Viện nghiên cứu hành vi ở Silver Spring, Maryland. Vụ việc kéo dài 10 năm, chỉ có một cuộc lục soát của cảnh sát tại một phòng thí nghiệm động vật ở Hoa Kỳ, đưa tới một tu chính án trong năm 1985, cho Đạo luật quyền động vật của nước này, và làm cho PETA trở thành một tổ chức được quốc tế biết đến.[4] Ngày nay nó tập trung vào bốn vấn đề cốt lõi, đối lập với xí nghiệp chăn nuôi, chăn nuôi lông thú, thử nghiệm trên động vật và động vật trong việc giải trí. Nó cũng mở chiến dịch chống lại việc ăn thịt, đánh cá, giết hại động vật được coi là thú vật trong gia đình, việc xích chó ở sân sau, chọi gà, chọi chó, và đấu bò.[5]

Nhóm này là trọng tâm của các cuộc tranh cãi, cả bên trong và bên ngoài phong trào đòi quyền động vật. Newkirk và, trước đây, Pacheco được coi là những người đứng đầu trong việc đưa các ý tưởng về quyền động vật tới các nhóm bảo vệ động vật truyền thống khác ở Hoa Kỳ, nhưng một phần của phong trào vẫn nói rằng PETA là không triệt để đúng mức, giáo sư luật Gary Francione liệt kê nhóm vào trong những tổ chức ông gọi là "những người phúc lợi mới", cho rằng việc họ làm việc với các ngành công nghiệp để đạt được cải cách, tiếp tục theo truyền thống của Henry Spira, làm cho nó thành một nhóm phúc lợi động vật, không phải là một nhóm về quyền động vật.[6] Newkirk nói với "Salon" vào năm 2001 rằng PETA làm việc hướng tới lý tưởng nhưng sẽ cố gắng trong thời gian hiện tại để cung cấp những khích lệ theo kiểu cà rốt và cây gậy.[7] Cũng có những lời chỉ trích từ các nhà nữ quyền trong các phong trào về việc sử dụng các phụ nữ ăn mặc hở hang trong các chiến dịch chống lông thú và những việc khác, nhưng như Norm Phelps lưu ý, "Newkirk thống nhất trong phản ứng của bà ấy. Không một ai, bà nói, bị lợi dụng. Mọi người... không bị ép buộc, đều tình nguyện. Hấp dẫn tình dục là một thực tế của cuộc sống, và nếu nó có thể mang lại lợi ích cho các con vật, bà không cần phải xin lỗi cho việc sử dụng nó. " Ngoài ra, Phelps lưu ý rằng một số nhà hoạt động cho rằng phương tiện truyền thông các pha nguy hiểm của nhóm làm tầm thường hoá quyền động vật, nhưng ông làm nhẹ bớt lời phê bình bằng cách nói rằng, "thật khó để tranh luận với thành công và PETA là một tổ chức vì quyền động vật tiên tiến thành công nhất trên thế giới. " Quan điểm của Newkirk là PETA có bổn phận phải làm "việc bẩn". Bà lập luận, "Đó là nghĩa vụ của chúng tôi. Chúng tôi sẽ vô giá trị nếu chúng tôi chỉ lịch sự và không gây sóng gió gì hết." [8]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ “About PETA”. PETA. 
  2. ^ Charity Navigator|accessed ngày 4 tháng 11 năm 2015.
  3. ^ For its focus and claim to be the largest AR group in the world, see "PETA's mission statement", PETA, accessed ngày 1 tháng 5 năm 2013
  4. ^ Schwartz, Jeffrey M. and Begley, Sharon. The Mind and the Brain: Neuroplasticity and the Power of Mental Force, Regan Books, 2002, p. 161ff.
    • Pacheco, Alex and Francione, Anna. The Silver Spring Monkeys, in Peter Singer (ed.) In Defense of Animals, Basil Blackwell 1985, pp. 135–147.
  5. ^ "PETA's mission statement", PETA, accessed ngày 3 tháng 7 năm 2010.
  6. ^ For Newkirk and Pacheco being the leading exporters of AR, see Garner, Robert. Animals, politics, and morality. Manchester University Press, 1993; this edition 2004, p. 70.
    • For Francione's criticism, see Francione, Gary. Rain without Thunder: The Ideology of the Animal Rights Movement. Temple University Press, 1996, pp. 67–77.
  7. ^ Brandt, Peter. "PETA's Ingrid Newkirk", Salon, ngày 30 tháng 4 năm 2001. The full quote:

    "What I say to myself all the time is that we have our heads in the clouds looking for Utopia, but we have our feet firmly planted on the ground dealing with reality. We make no bones about the fact that we want an end to all cruelty to animals. But I think the meat industry and the leather industry and the experimenters understand, especially if we're fighting them, that we will back off if they move society and their industry a step forward. We're not going to stop everything overnight, so while we work for the ideal we certainly wish to provide the carrot-and-stick incentives to move along toward that goal.

    "Animals are going to die by the millions today in all sorts of ugly ways for all sorts of ridiculous, insupportable reasons. If one animal who is lying in a battery egg farm cage could have the extra room to stretch her wing today because of something you've done, I think she would choose to have that happen."
  8. ^ For the feminist criticism, see Adams, Carole J. Neither Man nor Beast: Feminism and the Defense of Animals. Continuum International Publishing Group, 1995, pp. 135, 228. Also see Garner, Robert. The political theory of animal rights. Manchester University Press, 2005, p. 144.

Đọc thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]