Phó Khoan

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Phó Khoan (chữ Hán: 傅寬, ? – 190 TCN) là khai quốc công thần đầu thời Tây Hán, lúc đầu là ngũ đại phu kỵ tướng của nước Ngụy, sau theo Lưu Bang làm xá nhân, lập chiến công được ban làm quan khanh, phong Kỳ Đức quân. Sau khi bình định Tam Tần, đánh bại Hạng Vũ, ban tước Thông Đức hầu. Ít lâu sau ông theo Hàn Tín, Tào Tham bình định Tề vương Điền Quảng, phong làm Dương Lăng hầu, nhậm chức hữu thừa tướng, tướng quốc nước Tề, về sau ông tháp tùng Hán Cao Tổ dẹp loạn Trần Hy, trở về làm tướng quốc nước Đại.

Hán Huệ Đế năm thứ 5 (190 TCN), Phó Khoan qua đời, thụy hiệu là Cảnh hầu. Con của Phó Khoan là Phó Tinh tập tước làm "Khoảnh hầu" được hai mươi bốn năm thì mất. Con của Phó Tinh là Phó Tắc tập tước làm "Cung hầu" được mười hai năm thì mất. Con của Phó Tắc là Phó Yển tập tước được ba mươi mốt năm, về sau dính líu tới sự kiện mưu phản của Hoài Nam vương Lưu An, nên khi mất là nước phong bị xóa bỏ.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  • Sử ký quyển 98 – Phó Cận Khoái Thành liệt truyện 38
  • Hán thư quyển 41 – Phàn Lịch Đằng Quán Phó Cận Chu truyện 10