Phước Tuy

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Tỉnh Phước Tuy cùng các tỉnh khác thời Việt Nam Cộng Hòa

Phước Tuy (1956-1975) là một tỉnh cũ thuộc miền Đông Nam Bộ của Việt Nam. Ngày 22 tháng 10 năm 1956, chính quyền Việt Nam Cộng hòa lập tỉnh Phước Tuy gồm địa bàn tỉnh Bà RịaVũng Tàu, sau thêm quần đảo Trường Sa. Tỉnh lị đặt tại Phước Lễ (nay là thành phố Bà Rịa). Tỉnh Phước Tuy phía bắc giáp tỉnh Long Khánh, phía đông giáp tỉnh Bình Tuy, phía tây bắc giáp tỉnh Biên Hòa, phía tây giáp tỉnh Gia Định.

Địa bàn tỉnh Phước Tuy gần như là địa bàn tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu ngày nay.

Hành chính[sửa | sửa mã nguồn]

Bản đồ tỉnh Phước Tuy
Dân số tỉnh Phước Tuy 1967[1]
Quận Dân số
Đất Đỏ 24.571
Đức Thạnh 10.290
Long Điền 26.977
Long Lễ 35.870
Xuyên Mộc 5185
Tổng số 102.893


Lịch sử[sửa | sửa mã nguồn]

Tỉnh Phước Tuy có năm quận là Đất Đỏ, Long Lễ, Đức Thành, Xuyên Mộc và Long Điền, gồm 29 xã, 129 ấp.[cần dẫn nguồn] Diện tích: 1927 km². Dân số: 102.893 người (năm 1966); 106.256 người (tháng 7 năm 1967); 124.844 (năm 1971).[cần dẫn nguồn]

Trong chiến tranh Việt Nam, đây là nơi xảy ra trận Bình Giã năm 1964 với chiến thắng thuộc về Quân giải phóng miền Nam.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Việt Nam Cộng hòa bản đồ hành chánh. Đà Lạt: Phân cục Địa dư Quốc gia, 1967.
  2. ^ a ă Nguyễn, Đình Tư (2008). Từ điển địa danh hành chính Nam Bộ. Hà Nội: Nhà xuất bản Chính trị quốc gia. tr. 891. 

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]

Tiền nhiệm:
tỉnh Bà Rịa
'tỉnh Phước Tuy'
1956-1975
Kế nhiệm:
tỉnh Đồng Nai