Phạm Ngọc Mậu

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Phạm Ngọc Mậu (1919-1993) Quê quán Tiên Phước Quảng Nam, là một cựu tướng lĩnh Quân đội Nhân dân Việt Nam, hàm Thượng tướng. Ông từng giữ chức Phó Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị (1961-1988), Tổng cục trưởng Tổng cục cán bộ Quân đội Nhân dân Việt Nam.

Thân thế và binh nghiệp[sửa | sửa mã nguồn]

Ông tên thật là Phạm Ngọc Quyết, sinh năm 1919, quê ở xã Tiên An, huyện Tiên Phước, tỉnh Quảng Nam.

Đầu năm 1938, ông tham gia tổ "Tương tế" nông dân và Đoàn thanh niên Dân chủ, từ đó chịu ảnh hưởng của phong trào Mặt trận Dân chủ Đông Dương. Tháng 11 năm 1939, ông được kết nạp vào Đảng Cộng sản Đông Dương và được chỉ định vào Ban Chấp hành Thanh niên Phản đế huyện Kiến Xương, phụ trách Trung đội trưởng tự vệ huyện Kiến Xương, Thái Bình.

Năm 1940, ông bị thực dân Pháp bắt kết án 10 năm tù khổ sai và 10 năm quản thúc, giam tại các nhà lao: Thái Bình, Hỏa Lò, Sơn La, Hoà Bình, Chợ Chu. Sau đó, thực dân Pháp lại đưa ông về nhà tù Sơn La. Tháng 3 năm 1945, Nhật đảo chính Pháp, lợi dụng thời cơ ông và một số đồng chí trốn thoát về Sơn Tây thì bắt liên lạc với Tỉnh ủy Sơn Tây và được Xứ ủy Bắc kỳ quyết định bổ sung vào Ban Chấp hành Đảng bộ tỉnh Sơn Tây, phụ trách công tác ở thị xã Sơn Tây, huyện Tùng Thiện, Bất Bạt, Quảng Oai.

...

Ông được thăng quân hàm Thiếu tướng năm 1961; Trung tướng năm 1974; Thượng tướng năm 1986.

Ông qua đời ngày 23 tháng 11 năm 1993 tại Hà Nội.

Vinh danh[sửa | sửa mã nguồn]

Ông được Nhà nước và Đảng Cộng sản Việt Nam trao tặng:

Gia đình[sửa | sửa mã nguồn]

Con trai ông, Phạm Ngọc Nguyên, sinh năm 1949, cũng là một cựu tướng lĩnh Quân đội Nhân dân Việt Nam, từng giữ chức Phó tư lệnh Quân chủng Phòng không - Không quân, hàm Thiếu tướng.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]