Phan Đình Bình

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

Phan Đình Bình (chữ Hán: 潘廷評,[1] 1831 - 1888) là một danh thần nhà Nguyễn ở cuối thế kỷ XIX-đầu thế kỷ XX trong lịch sử Việt Nam. Ông là cha của Từ Minh Huệ Hoàng Hậu Phan Thị Điều, ông ngoại vua Thành Thái.

Tiểu sử[sửa | sửa mã nguồn]

Phan Đình Bình sinh năm Tân Mão (1831) đời vua Minh Mạng, tại xã Phú Lương, huyện Quảng Điền, tỉnh Thừa Thiên.[2]

Năm 1883, Phan Đình Bình, Nguyễn Hữu ĐộNguyễn Văn Tường được Palasme de Champeaux cử làm Phụ chính đại thần để giúp việc cho vua Đồng Khánh.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]