Quisqueyanos valientes

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia

Himno nacional de República Dominicana (tiếng Việt: Quốc ca Cộng hoà Dominica) là quốc ca của Cộng hoà Dominica. Bài hát còn được biết tới với tên gọi khác là Quisqueyanos valientes (Những người Quisqueya dũng cảm). Từ "Quisqueya" dùng để chỉ nhân dân nước này. Emilio Prud'Homme viết lời cho bài hát và José Rufino Reyes y Siancas.

Bài hát được chọn làm quốc ca ngày 30/5/1934.

Himno nacional de República Dominica
Tiếng Việt: Quốc ca Cộng hoà Dominica
LờiEmilio Prud'Homme
NhạcJosé Rufino Reyes y Siancas
Được chấp nhận30/5/1934
Mẫu âm thanh

¡Valiant Quisqueyans!

Lịch sử[sửa | sửa mã nguồn]

Nhạc sĩ người CH Dominica José Reyes sau khi đọc quốc ca Argentina trên tờ báo El Americano, ông nảy sinh ý tưởng sáng tác quốc ca cho đất nước mình. Năm 1883, ông nhờ bạn thân của ông là Emilio Prud'Homme viết lời.

Phiên bản đầu tiên của bài hát được đăng trên tuần báo El Eco de la Opinion vào ngày 16/8/1883, và được biểu diễn công khai một ngày sau đó tại thủ đô Santo Domingo của CH Dominica. Tuy nhiên, một số ý kiến phản đối lời bài hát đã được đưa ra do có nhiều sai sót về lịch sử. Thế rồi Prud'Homme đệ trình lời bài hát được sửa đổi và phiên bản đó được sử dụng cho tới ngày nay.

Vào ngày 7 tháng 6 năm 1897, Quốc hội Cộng hòa Dominica đã thông qua đạo luật thông qua việc chọn bài hát làm quốc ca với phần nhạc gốc và lời bài hát được sửa lại làm quốc ca chính thức của đất nước. Tuy nhiên, sau đó - Tổng thống Ulises Heureaux (1846–1898) đã phủ quyết hành động này, bởi vì tác giả của lời bài hát, Prud'Homme, là một người phản đối tổng thống và chính quyền của ông. Năm 1899, Heureaux bị ám sát, và rối loạn chính trị xảy ra sau đó đã ngăn cản việc chấp nhận hợp pháp bài quốc ca cho đến ngày 30 tháng 5 năm 1934, khi "Himno Nacional de Républica Dominica" chính thức được thông qua và chọn làm quốc ca.

Lời[sửa | sửa mã nguồn]

Tiếng Tây Ban Nha[sửa | sửa mã nguồn]

I

Quisqueyanos valientes, alcemos

Nuestro canto con viva emoción,

Y del mundo a la faz ostentemos

Nuestro invicto glorioso pendón.


¡Salve! el pueblo que, intrépido y fuerte,

A la guerra a morir se lanzó,

Cuando en bélico reto de muerte

Sus cadenas de esclavo rompió.


Ningún pueblo ser libre merece

Si es esclavo indolente y servil;

Si en su pecho la llama no crece

Que templó el heroísmo viril,


Mas Quisqueya la indómita y brava

Siempre altiva la frente alzará;

Que si fuere mil veces esclava

Otras tantas ser libre sabrá.


II

Que si dolo y ardid la expusieron

De un intruso señor al desdén,

¡Las Carreras! ¡Beller!, campos fueron

Que cubiertos de gloria se ven.


Que en la cima de heroíco baluarte

De los libres el verbo encarnó,

Donde el genio de Sánchez y Duarte

A ser libre o morir enseñó.


Y si pudo inconsulto caudillo

De esas glorias el brillo empañar,

De la guerra se vio en Capotillo

La bandera de fuego ondear.


Y el incendio que atónito deja

De Castilla al soberbio león,

De las playas gloriosas le aleja

Donde flota el cruzado pendón.


III

Compatriotas, mostremos erguida

Nuestra frente, orgullosos de hoy más;

Que Quisqueya será destruida

Pero sierva de nuevo, ¡jamás!


Que es santuario de amor cada pecho

Do la patria se siente vivir;

Y es su escudo invencible el derecho;

Y es su lema ser libre o morir.


¡Libertad! que aún se yergue serena

La Victoria en su carro triunfal,

Y el clarín de la guerra aún resuena

Pregonando su gloria inmortal.


¡Libertad! Que los ecos se agiten

Mientras llenos de noble ansiedad

Nuestros campos de gloria repiten

¡Libertad! ¡Libertad! ¡Libertad!

Tiếng Việt[sửa | sửa mã nguồn]

I

Hỡi những người Quisqueya dũng cảm, hãy cất cao lên

Khúc ca dân tộc với những cảm xúc sống động,

Từ khắp mọi nơi trên bề mặt Trái Đất, hãy cho cả thế giới ngước nhìn

Lá cờ bất khả xâm phạm của chúng ta


Thật đáng hoan nghênh! Một dân tộc anh dũng và mạnh mẽ,

Liều mình xông pha trận mạc mà không ngại hy sinh,

Khi chúng ta ở trong tình thế thử thách cận kề cái chết

Thì xiềng xích nô lệ đã bị phá tan tành.


Một dân tộc không xứng đáng được tự do

Nếu như dân tộc đó là những kẻ nô bộc lười biếng và hèn nhát;

Nếu như ngọn lửa đó không bùng cháy trong lồng ngực

Để rèn giũa nghị lực cho chủ nghĩa anh hùng,


Nhưng dân Quisqueya chúng ta là những con người hùng dũng và bất khuất

Ta luôn tự hào với vầng trán ngước cao của đất Mẹ;

Nếu đất nước ta có ngàn lần bị xâm lăng

Thì chúng ta sẽ ngàn lần dành được tự do.


II

Nếu sự gian xảo, mưu mô phơi bày bộ mặt kẻ thù

Hắn sẽ từ quý ông thành một tên khốn,

Hãy nhìn lại các trận đánh lẫy lừng Las CarrerasBeler, đã làm cho những cánh đồng kia

Được bao phủ bởi những vinh quang rạng ngời.


Trên đỉnh cao của pháo đài anh hùng

Những từ ngữ của tự do đã được thêu dệt,

Đó là nơi mà tài trí của Sánchez và Duarte năm xưa

Đã dạy cho chúng ta bài học: Tự do hay là chết.


Nếu chúng ta vô ơn với vị lãnh đạo

Làm phai mờ những vinh quang này,

Của trận đánh Capotillo

Ngọn cờ rực lửa lại phất lên.


Ngọn lửa ấy đã làm rung chuyển những lá cây

Như chú sư tử đầy kiêu hãnh từ Castilla,

Gầm vang từ những bờ biển vinh quang chói lọi

Nơi ngọn cờ chiến đấu nổi lên.


III

Đồng bào ơi, hãy cùng ngước trán cao lên

Cho niềm tự hào ngày hôm nay;

Dân tộc Quisqueya này có thể bị tàn phá

Nhưng sẽ không bao giờ làm nô lệ nữa!


Trong mỗi lồng ngực là một tình yêu tôn nghiêm

Nơi sức sống của quê hương được cảm nhận;

Là luật pháp - chiếc khiên vững chắc của Tổ quốc

Là khẩu hiệu - Tự do hay là chết.


Nền tự do ấy vẫn được êm đềm nâng đỡ

Vinh quang trên con tàu chiến thắng,

Tiếng kèn của trận chiến lịch sử lại vang lên

Tuyên thệ cho vinh quang muôn đời của Tổ quốc.


Tự do! Hãy làm cho tiếng vọng của nó khuấy động đất trời

Khi đất trời được phủ đầy bởi những khát vọng cao quý

Chiến trường lẫy lừng kia sẽ nhắc lại những từ ngữ ấy

Tự do! Tự do! Tự do!