Tổng thống Ý

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Tổng thống Cộng hòa Italia
Presidente della Repubblica Italiana
Presidential flag of Italy.svg
Kỳ hiệu Tổng thống
Presidente Sergio Mattarella.jpg
Đương nhiệm
Sergio Mattarella

từ 3/2/2015
Chức danh Ngài (Nghi thức)
Tổng thống (không nghi thức)
Trụ sở Cung điện Quirinal, Rome
Bổ nhiệm bởi Nghị viện Italy &
Đại diện vùng
Nhiệm kỳ 7 năm
không giới hạn nhiệm kỳ
Người đầu tiên giữ chức Enrico De Nicola
1/1/1948
Thành lập Hiến pháp Italy
Lương 230.000 [1]
Website Il sito ufficiale della Presidenza della Repubblica
Emblem of Italy.svg
Bài này nằm trong loạt bài về:
Chính trị và chính phủ
Ý
Hiến pháp

Quan hệ đối ngoại

Tổng thống Ýnguyên thủ quốc gia Ý. Nhiệm kỳ tổng thống là bảy năm. Tổng thống Ý đại diện sự thống nhất dân tộc và đảm bảo rằng nền chính trị Ý tuân thủ theo hiến pháp Ý.[2]

Tổng thống thực hiện nhiệm vụ như điểm kết nối 3 ngành: Được bầu bởi cơ quan lập pháp, bổ nhiệm Thủ tướng điều hành hành pháp, và là chủ tịch ngành tư pháp. Ngoài ra còn là Tổng tư lệnh các lực lượng vũ trang.

Trình độ chuyên môn[sửa | sửa mã nguồn]

Những người soạn thảo Hiến pháp Ý cho rằng Tổng thống cần là một chính khách cao tuổi có vị thế. Theo điều 84[2] của hiến pháp Ý, bất kỳ công dân Ý nào đủ 50 tuổi vào ngày bầu cử và có quyền dân sự và chính trị có thể được bầu làm tổng thống.

Những người đang nắm giữ bất kỳ chức vụ nào đều bị ngăn cản trở thành Tổng thống, trừ khi họ miễn nhiệm chức vụ của họ được bầu trước đây.

Mặc dù Hiến pháp không quy định giới hạn nhiệm kỳ. Nhưng không có vị Tổng thống nào có nhiệm kỳ thứ 2 trừ Tổng thống Napolitano được bầu lại năm 2013. Khi đó đã đồng ý với nhiệm kỳ 2 vì Nghị viện bế tắc trong việc bầu cử Tổng thống. Nhưng ông không thực hiện hết nhiệm kỳ của mình và đã về hưu tháng 1/2015.

Bầu cử[sửa | sửa mã nguồn]

Tổng thống nước Cộng hòa được bầu bởi Quốc hội trong một phiên họp chung của Hạ viện ÝThượng viện Ý. Ngoài ra, 20 vùng của Ý cử 58 đại diện cử tri đặc biệt. Ba đại diện đến từ mỗi vùng, ngoại trừ Aosta Valley chỉ định một vị, các đại diện được bầu bởi Hội đồng Khu vực để đảm bảo quyền đại diện cho tất cả các địa phương và các dân tộc thiểu số.

Theo hiến pháp, cuộc bầu cử phải được tổ chức theo hình thức bỏ phiếu kín, với 315 thượng nghị sĩ, 630 đại biểu hạ và 58 đại diện khu vực bỏ phiếu. Tỷ lệ 2/3 số phiếu cần thiết để bầu trên bất kỳ ba vòng bỏ phiếu đầu tiên, sau đó là 1/2, và vòng cuối chỉ cần đa số phiếu là đủ. Cuộc bầu cử được chủ trì bởi Chủ tịch Hạ viện, người kêu gọi kiểm công khai kiểm phiếu. Việc bỏ phiếu được tổ chức tại Palazzo Montecitorio, trụ sở của Hạ viện.

Tổng thống nhậm chức sau khi đã thực hiện một lời tuyên thệ trước Quốc hội và đọc diễn văn tổng thống.

Tổng thống được bầu duy nhất chỉ trong 1 vòng là Francesco Cossiga và Carlo Azeglio Ciampi. Sau đó Tổng thống Ciampi được Giorgio Napolitano thay thế trong cuộc bầu cử ngày 10/5/2006.

Nhiệm kỳ[sửa | sửa mã nguồn]

Tổng thống có nhiệm kỳ 7 năm, điều này ngăn cản bất cứ Tổng thống tái đắc cử của viện tương tự với nhiệm kỳ 5 năm, và cấp một số quyển tự do từ các mối quan hệ chính trị quá độ đến cơ quan bổ nhiệm.

Nhiệm kỳ của Tổng thống có thể kết thúc khi:

  • Từ chức;
  • Mất;
  • Bị thương tật vĩnh viễn không thể đảm đương;
  • Miễn nhiễm, như đối với tội danh phản quốc hoặc vi hiến;

Cựu Tổng thống được gọi Tổng thống danh dự và được bổ nhiệm Thượng nghị sĩ suốt đời.

Khi Tổng thống vắng mặt, Chủ tịch thượng viện đảm nhiệm chức vụ của Tổng thống.

Quyền hạn[sửa | sửa mã nguồn]

Hiến pháp quy định nhiệm vụ và quyền hạn của Tổng thống:

  1. Đối ngoại
    • Ủy nhiệm và tiếp nhận đại sứ ngoại giao
    • Phê chuẩn Hiệp ước Quốc tế theo ủy quyền của Nghị viện (nếu có yêu cầu được quy định tại điều 80 Hiến pháp Ý)
    • Tổ chức chuyến thăm nước ngoài, hộ tống bởi thành viên Chính phủ
    • Tuyên chiến theo ủy quyền của Nghị viện
  2. Đối nội
    • Bổ nhiệm 5 thượng nghĩ sĩ suốt đời
    • Triệu tập Hạ viện với phiên họp bất thường hoặc giải tán Hạ viện
    • Kêu gọi bầu cử và định ngày cho phiên họp đầu tiên của Hạ viện
  3. Lập pháp
    • Ủy quyền giới thiệu dự thảo của Chính phủ đến Nghị viện
    • Công bố luật do Nghị viện thông qua
    • Gửi trả đến Hạ viện (với lời giải thích) và yêu cầu xem xét một dự luật (được phép giới hạn 1 lần cho 1 dự luật)
  4. Quyền phổ biến
    • Kêu gọi trưng cầu dân ý
  5. Hành pháp và nghi thức ngoại giao
    • Bổ nhiệm Thủ tướng và các Bộ trưởng theo lời đề nghị của Thủ tướng
    • Chấp thuận lời tuyên thệ Chính phủ
    • Tiếp nhận sự từ chức của Chính phủ
    • Ban hành luật bằng nghị định, được chính phủ đề nghị độc lập. Những nghị định này trừ Nghị viện chứng nhận đều hết hạn trong 60 ngày
    • Bổ nhiệm một số viên chức cao cấp
    • Chủ trì Consiglio Supremo di Difesa (Hội đồng Quốc phòng Tối cao) và chỉ huy các lực lượng vũ trang
    • Ra nghị định giải tán Hội đồng vùng và miễn nhiệm Thống đốc vùng
  6. Tư pháp
    • Chủ trì Consiglio Superiore della Magistratura (Hội đồng Tư pháp tối cao)
    • Bổ nhiệm 1/3 của Tòa án Hiến pháp
    • Ban ân xá hoặc giảm án

Trên thực tế chức vụ Tổng thống chủ yếu, cho dù không hoàn toàn mang tích chất lễ nghi. Hiến pháp quy định rằng mọi quyết định của Tổng thống phải được thành viên của Chính phủ ký tiếp (hoặc Thủ tướng hoặc cá nhân bộ trưởng), hầu hết quyết định của Tổng thống mang tích chất nghi thức và trách nhiệm chính trị thực sự thuộc về Chính phủ. Tuy nhiên quyền ân xá và giảm án là đặc quyền độc lập của Tổng thống.

Kế nhiệm[sửa | sửa mã nguồn]

Điều 86 Hiến pháp quy định, trong mọi trường hợp Tổng thống không đủ khả năng đảm đương trách nhiệm, thì Chủ tịch Thượng viện có vai trò là Quyền Tổng thống.

Trong trường hợp không thể đảm nhiệm, qua đời hoặc từ chức Tổng thống, Chủ tịch Hạ viện sẽ triệu tập cuộc bầu cử Tổng thống mới trong vòng 15 ngày, mặc dù nhiệm kỳ dài hơn dự tính trong thời gian Nghị viện giản tán hoặc 3 tháng trước khi giải tán.

Cư trú[sửa | sửa mã nguồn]

Tổng thống cư trú tại cung điện Quirinal tại Rome, và có toàn quyền sử dụng tại Castelporziano, gần Rome, và Villa Rosebery, tại Naples.

Danh sách tổng thống Ý[sửa | sửa mã nguồn]

Chân dung Tên
(Năm sinh-Năm mất)
Nơi sinh Nhiệm kỳ Đảng phái Năm đắc cử
1 Enrico De Nicola.jpg Enrico De Nicola
(1877–1959)
Naples 28 tháng 6, 1946
1 tháng 1, 1948
12 tháng 5, 1948 Đảng Tự do 1946
De Nicola was the first President of Italy. After a popular referendum on the 2nd of June 1946 resulted in the abrogation of the monarchy, the Constituent Assembly elected De Nicola Provisional Head of State on 28 June 1946. On 25 June 1947, De Nicola resigned from the post, citing health reasons, but the Constituent Assembly immediately re-elected him again the following day. After the Italian Constitution took effect, he was formally named the President of the Republic on 1 January 1948. He finally refused to be a candidate for the first constitutional election the following May.
2 Luigi Einaudi.jpg Luigi Einaudi
(1874–1961)
Carrù,
Cuneo
12 tháng 5, 1948 11 tháng 5, 1955 Đảng Tự do 1948
On 11 May 1948 Einaudi was elected the second President of Italy. Einaudi was a member of numerous cultural, economic and university institutions. He opened the exercise of the President's power to refer a law to the Chambers for review, doing it four times. He was also the first President who appointed a President of the Council who had not been mentioned by the majority party, in the case of Giuseppe Pella.
3 Giovanni Gronchi.jpg Giovanni Gronchi
(1887–1978)
Pontedera,
Pisa
11 tháng 5, 1955 11 tháng 5, 1962 Đảng Dân chủ Thiên chúa giáo 1955
Gronchi's term in office, from 1955 to 1962, was marked by his ambition to bring about a gradual "opening to the left", whereby the Italian Socialist Party and Italian Communist Party would be brought back into the national government, and Italy would abandon NATO. There was however stiff parliamentary opposition to this project. In an attempt to escape the deadlock, in 1959 Gronchi appointed as Prime Minister a trusted member of his own left-wing faction of Christian Democracy, Fernando Tambroni. However Tambroni found himself surviving in Parliament only due to votes from the Italian Social Movement. This unforeseen “opening to the right” had serious consequences. In 1960 there were bad riots in several towns of Italy, particularly at Genoa, Licata and Reggio Emilia, where the police killed five people. Tambroni was forced to resign. The unhappy Tambroni experiment tarnished Gronchi's reputation for good, and until the end of his period of office he remained a lame-duck President. In 1962 he attempted to get a second mandate, with the powerful help of Enrico Mattei, but the attempt failed and Antonio Segni was elected instead.
4 Antonio Segni Official.jpg Antonio Segni
(1891–1972)
Sassari 11 tháng 5, 1962 6 tháng 12, 1964[3] Đảng Dân chủ Thiên chúa 1962
Segni was elected President of the Italian Republic on 6 May 1962 (854 to 443 votes). His two years at the Quirinale were marked by tensions with the block formed by Ugo La Malfa, the Italian Socialist Party and a part of the Christian Democracy pushing for social and structural reforms, unpopular to the conservative Segni. He suffered a serious cerebral hemorrhage while working at the presidential palace on 7 August 1964. In the interim, the President of the Senate Cesare Merzagora served as acting president. Segni was later accused of having tried to instigate a coup d'état (known as the Piano Solo) along with General Giovanni De Lorenzo during his presidency to frustrate the opening to the left. The plan included the identification of 731 politicians and trade unionists of the Italian left and their transfer to a NATO military base in Sardinia, the occupation of the state-owned broadcasting company RAI and the headquarters of left-wing newspapers and the intervention of the Force in case of communist meetings.
5 Giuseppe Saragat.jpg Giuseppe Saragat
(1898–1988)
Turin 29 tháng 12, 1964 29 tháng 12, 1971 Đảng Dân chủ Xã hội Chủ nghĩa 1964
Saragat was the first Social Democrat leader to become President of Italy. His election was the result of a rare case of unity of the Italian left, threatened by rumors of a possible neo-fascist coup during the presidency of Antonio Segni. On 28 December 1964 Saragat was elected President of the Italian Republic to the twenty-first ballot, thanks to the decisive votes of the Italian Socialist Party and Italian Communist Party. Saragat is now considered the father of the Italian social-democratic doctrine. A reformist, he accepted Italy's adherence to the Western alliance (he was in favor of the Marshall Plan and the entrance of the country into NATO); Saragat was convinced that social democracy could be politically added value and could have a position electorally hegemonic, as indeed was the case in the countries of northern Europe. During his presidency, he tried to promote cooperation between the Christian Democrats and the Socialists and Communists.
6 80px Giovanni Leone
(1908–2001)
Naples 29 tháng 12, 1971 15 tháng 6, 1978[4] Đảng Dân chủ Thiên chúa giáo 1971
In 1971 Leone succeeded Giuseppe Saragat as President of the Republic, elected with the votes of a centre-right majority of the Parliament (518 out of 996 votes, including those of the neo-fascist Italian Social Movement). According to authoritative constitutionalists, his presidency was marked by a line marked full independence from political parties and the scrupulous respect of the institutions. During his presidency, he appointed knight of the work Silvio Berlusconi, the future Prime Minister. On 15 June 1978, following his involvement in the Lockheed bribery scandal, at the request of the Italian Communist Party and probably disagree with substantial parts of Christian Democracy, Leone was forced to resign from his office.
7 Pertini ritratto.jpg Sandro Pertini
(1896–1990)
Stella,
Savona
9 tháng 7, 1978 29 tháng 6, 1985[5] Đảng Xã hội chủ nghĩa 1978
Pertini was the first member of the Italian Socialist Party to become President of Italy. During his presidency, Pertini helped to make the figure of the President of the Republic as a symbol of the unity of the Italian people. His moral stature contributed to the citizens closer to the institutions, at a difficult time and dotted with criminal events such as the Years of Lead and the Bologna massacre. Pertini was the first President of the Republic to confer the task of forming a government to a person not from the Christian Democracy, Giovanni Spadolini, a Republican, who started his cabinet on 28 June 1981. He increasingly assumed an attitude of uncompromising complaint against organised crime by denouncing "the harmful activity against humanity" of the Mafia and warned never to confuse the phenomenon of crime Mafia, the Camorra and 'Ndrangheta with the places and people where they are present. His death in Rome was viewed by many as a national tragedy, and he is one of modern Italy's most accomplished politicians.
8 Cossiga Francesco.jpg Francesco Cossiga
(1928–2010)
Sassari 3 tháng 7, 1985 28 tháng 4, 1992[6] Đảng Dân chủ Thiên chúa giáo 1985
Following his resignation as president of the Senate in 1985, Cossiga was elected President of Italy. During his term in office he expressed the views that the Italian parties, especially Christian Democracy (his own party) and the Italian Communist Party, had to come to terms with the deep changes brought about by the fall of the Berlin Wall and the end of the Cold War. These statements, soon dubbed "esternazioni", or "mattock blows" (picconate), were considered by many to be inappropriate for a President and, often, beyond his constitutional powers. Tension developed between Cossiga and the Prime Minister Giulio Andreotti. This tension emerged when Andreotti revealed the existence of Gladio, an underground organisation intended to resist a possible Soviet invasion through sabotage and guerrilla warfare behind enemy lines. Cossiga acknowledged his involvement in the establishment of the organisation. On 28 April 1992 Cossiga resigned, two months before the end of his term. For the change in its attitude, Cossiga received various criticisms and taken away by almost all parties, with the exception of the Italian Social Movement who sided by his side in defense of the "pickaxe".
9 Oscar Luigi Scalfaro 3.jpg Oscar Luigi Scalfaro
(1918–2012)
Novara 28 tháng 5, 1992 15 tháng 5, 1999 Đảng Dân chủ Thiên chúa giáo 1992
Scalfaro was elected on 25 May 1992, after a two-week stalemate of unsuccessful attempts to reach agreement. The assassination of anti-Mafia magistrate Giovanni Falcone prompted his election. A staunch Catholic, and in the past a rather conservative and anti-communist politician, Scalfaro nevertheless distrusted many members of Christian Democracy who changed support to Forza Italia, and was consistently on bad terms with its leader and Prime Minister, Silvio Berlusconi. It was one of the most controversial presidencies of Italian history: although strongly supported by political parties survived the whirlwind of Tangentopoli, has led to strong opposition, faced with a decision that no one would know to expect a politician landed almost by accident at the Quirinale. In 1993 broke out the "SISDE scandal", which Scalfaro strongly denounced as a reprisal of the political class overwhelmed by Tangentopoli against him. Scalfaro was the last Christian Democrat to become President of Italy.
10 Ciampi ritratto.jpg Carlo Azeglio Ciampi
(1920–2016)
Livorno 18 tháng 5, 1999 15 tháng 5, 2006 Độc lập 1999
Ciampi was elected with a broad majority, and was the second president ever to be elected at the first ballot. He usually refrained from intervening directly into the political debate while serving as President. However, he often addressed general issues, without mentioning their connection to the current political debate, in order to state his opinion without being too intrusive. His interventions frequently stressed the need for all parties to respect the constitution and observe the proprieties of political debate. He was generally held in high regard by all political forces represented in parliament. As President, Ciampi was not considered to be close to the positions of the Vatican, providing a sort of unofficial alternation after the devout Oscar Luigi Scalfaro. He often praised patriotism, not always a common feeling in Italy because of its abuse by the fascist regime; Ciampi, however, seemed to want to stress self-confidence rather than nationalism. Ciampi was encouraged by many to stand for a second term of office, but he refused on grounds of age. Both the centre-right and centre-left praised his work as a non-partisan institutional guarantor.
11 Presidente Napolitano.jpg Giorgio Napolitano
(1925–)
Naples 15 tháng 5, 2006 14 tháng 1, 2015 Đảng Dân chủ Cánh tả 2006
Độc lập 2013
Napolitano is the longest serving President in the history of the Italian Republic. Napolitano was elected on 10 May 2006 following the fourth round of voting. At the age of 80, he became the first former member of Italian Communist Party to become President of Italy, as well as the third Neapolitan after Enrico De Nicola and Giovanni Leone. In November 2011, after barely surviving a motion of no confidence in December 2010, Silvio Berlusconi resigned from his post as Prime Minister, having lost the trust of the Parliament following increasingly dramatic financial and economic conditions. President Napolitano then decided to appoint former EU commissioner Mario Monti as a technocratic PM. Napolitano's management of the events caused unprecedented worldwide media exposure regarding his role as President. On 20 April 2013, was requested by a wide array parliamentary willingness to be re-elected, which he has given, being elected to the sixth vote with 738 votes out of 997 eligible voters and becoming the first President of the Republic to be elected for a second term. On 24 April 2013 he appointed Enrico Letta with the task of forming a new government, four days later Letta was sworn as Prime Minister in Palazzo Chigi. On February 2014 following tensions in the Democratic Party, Letta resigned and Napolitano appointed Matteo Renzi, the Democratic Party secretary, as the new Prime Minister. Napolitano resigned on 14 January 2015, citing his age.
12 Presidente Mattarella.jpg Sergio Mattarella
(1941–)
Palermo 3 tháng 2, 2015 Đương nhiệm Độc lập 2015
Mattarella was elected with a broad majority of 665 votes on the fourth ballot; he was voted not only by the Democratic Party, which put forward his name, but also by the New Centre-Right, Left Ecology Freedom and Civic Choice. Mattarella is the first President from Sicily in the history of the Republic; he is also the first judge of the Constitutional Court to become President of the Republic. On 6 May 2015 Mattarella signed the new Italian electoral law, known as Italicum, which provides for a two-round system based on party-list proportional representation, corrected by a majority bonus and a 3% election threshold. On 7 December 2016, Prime Minister Matteo Renzi announced his resignation, following the rejection of his proposals in the 2016 Italian constitutional referendum. On 11 December Mattarella appointed the incumbent Minister of Foreign Affairs Paolo Gentiloni as new head of the government.

Thời gian biểu[sửa | sửa mã nguồn]

Sergio Mattarella Giorgio Napolitano Carlo Azeglio Ciampi Oscar Luigi Scalfaro Francesco Cossiga Sandro Pertini Giovanni Leone Giuseppe Saragat Antonio Segni Giovanni Gronchi Luigi Einaudi Enrico De Nicola

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ “Roman Austerity: Parliamentary Salary Cuts a Drop in the Bucket” (bằng tiếng Ý). Spiegel Online International. Ngày 2 tháng 2 năm 2012. 
  2. ^ a ă “The Italian Constitution” (PDF). The official website of the Presidency of the Italian Republic. 
  3. ^ Từ chức.
  4. ^ Từ chức.
  5. ^ Từ chức.
  6. ^ Từ chức.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]