Takht-i-Bahi

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Takht-i-Bahi

UNESCO logo.svg Welterbe.svg
Di sản thế giới của UNESCO
Tiếng Anh'
Tiếng Pháp'
Quốc gia Pakistan
KiểuVăn hóa
Hạng mụciv
Tham khảo140
Vùng UNESCOChâu Á và châu Đại Dương
Lịch sử công nhận
Công nhận1980 (kỳ họp thứ 4)

Khu phế tích đạo Phật ở Takht-i-Bahi hay Takht Bahi (hoặc Takhtbai, Takht-i-Bahi) là một di chỉ khảo cổ thời Vương quốc Ấn-Parthia. Đây là di tích còn lại của một tổ hợp tu viện Phật giáo có niên đại từ thế kỷ 1 trước Công nguyên,[1] Khu phức hợp này được các nhà khảo cổ xem đại diện tiêu biểu của kiến ​​trúc của trung tâm tu viện Phật giáo từ thời đại của nó. Khu phức hợp đã được UNESCO công nhận là di sản thế giới trong năm 1980.[2]

Takht có nghĩa là "lên ngôi" và bahi, "nước" hay "mùa xuân" trong tiếng Pashto. Tổ hợp tu viện được gọi là Takht-i-Bahi bởi vì nó được xây dựng trên đỉnh một ngọn đồi tưới nước vào mùa xuân.

Tổ hợp cách Mardantỉnh Khyber-Pakhtunkhwa khoảng 15 km. Một thành phố công sự nhỏ, có niên đại từ cùng một thời đại, nằm ​​gần đó. Các di tích cũng tọa lạc gần một ngôi làng hiện đại nổi tiếng cùng tên. Các khu vực xung quanh là nổi tiếng với các cánh đồng trồng mía. Tại đây có nhà máy đường là một ngành công nghiệp sản xuất đường lớn của tỉnh, nằm ​​ở giữa thị xã.

Hình ảnh phế tích[sửa | sửa mã nguồn]

</gallery>

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Takht-i-Bahi, UNESCO Office, Islamabad, Pakistan, 2002
  2. ^ UNESCO Descrtiption

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]

Tọa độ: 34°19′15″B 71°56′45″Đ / 34,32083°B 71,94583°Đ / 34.32083; 71.94583