Ủy ban Hải dương học Liên chính phủ

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Ủy ban Hải dương học Liên chính phủ
Thành lập 1960
Trụ sở chính Ban Thư ký: Paris, Pháp
Thành viên 146 nước
Trang web ioc-unesco.org

Ủy ban Hải dương học Liên chính phủ (tiếng Anh: Intergovernmental Oceanographic Commission of UNESCO, viết tắt: IOC/UNESCO) là tổ chức quốc tế được thành lập năm 1960[1] theo Nghị quyết 2.31 của Đại hội đồng UNESCO. IOC là cơ quan Liên Hiệp Quốc chuyên về hải dương học, quan sát đại dương, trao đổi thông tin - dữ liệu về đại dương và cung cấp dịch vụ về đại dương, chẳng hạn quản lý hệ thống cảnh báo sóng thần.[2] Ủy ban Hải dương học Liên chính phủ được thành lập nhằm thúc đẩy hợp tác quốc tế, bảo vệ môi trường biển, tạo dựng năng lực để nâng cao chất lượng quản lý cũng như hoạch định chính sách, khuyến khích nghiên cứu khoa học, tăng cường hiểu biết về những vấn đề liên quan tới tự nhiên và tài nguyên của đại dương.[3] Phiên họp đầu tiên diễn ra tại trụ sở UNESCO ở Paris, Pháp trong các ngày từ 19 đến 27 tháng 10 năm 1961.

Cơ cấu tổ chức của IOC gồm một Đại hội đồng (Assembly), Hội đồng chấp hành (Executive Council), Ban Thư ký (Secretariat') và các cơ quan phụ trợ (Subsidiary bodies). Cơ quan này có quyền tự quyết về chương trình hoạt động, tổ chức bộ máy chỉ đạo, điều hành, tự tạo kinh phí hoạt động... mà không phụ thuộc vào UNESCO.[3] Ban Thư ký đóng tại trụ sở UNESCO ở quận 15, Paris.[4]

Mục tiêu hoạt động[5][sửa | sửa mã nguồn]

  • Giúp các quốc gia chuẩn bị đối phó với các tai họa liên quan đến biển, chẳng hạn IOC điều hành Hệ thống cảnh báo sóng thần.
  • Giám sát tác động của biến đổi khí hậu lên đại dương và trợ giúp các quốc gia ven biển thích nghi với các thay đổi đó.
  • Điều tra sức khỏe của hệ sinh thái đại dương
  • Hỗ trợ nhiều chương trình cung cấp thông tin về đại dương và cách thức quản trị dựa trên hệ sinh thái biển.

Danh sách thành viên[sửa | sửa mã nguồn]

Mọi quốc gia thành viên Liên Hiệp Quốc nếu có nguyện vọng thì đều được gia nhập IOC và không cần phải là thành viên của UNESCO.[3] Tính đến ngày 2 tháng 9 năm 2013, IOC có tổng cộng là 146 thành viên.[6] 40 quốc gia thành viên ban đầu (có tư cách thành viên từ trước tháng 11 năm 1961) là Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland, Ấn Độ, Argentina, Cộng hòa Nhân dân Ba Lan, Bỉ, Bờ Biển Ngà, Brasil, Canada, Chile, Cuba, Đan Mạch, Đức, Cộng hòa Dominica, Ecuador, Phần Lan, Ghana, Hà Lan, Hàn Quốc, Hoa Kỳ, Israel, Nhật Bản, Maroc, Mauritanie, México, Monaco, Na Uy, Pakistan, Pháp, Cộng hòa Nhân dân România, Tây Ban Nha, Thụy Sĩ, Thái Lan, Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, Tunisia, Liên Xô, Cộng hòa Ả Rập Thống nhất, Việt Nam, Úc, UruguayÝ.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ “About us” (bằng tiếng Anh). Thông tin về IOC trên trang web UNESCO. Truy cập 10 tháng 11 năm 2013. 
  2. ^ “Trang chủ IOC” (bằng tiếng Anh). Website chính thức của IOC. Truy cập 12 tháng 11 năm 2013. 
  3. ^ a ă â “Ủy ban Hải dương học Liên chính phủ Việt Nam - IOC VN”. Website Viện Hải dương học Nha Trang. Truy cập 12 tháng 11 năm 2013. 
  4. ^ “Visiting IOC” (bằng tiếng Anh). Website chính thức của IOC. Truy cập 12 tháng 11 năm 2013. 
  5. ^ “Trang chủ” (bằng tiếng Anh). Thông tin về IOC trên trang web UNESCO. Truy cập 10 tháng 11 năm 2013. 
  6. ^ “A146 Member States of the Commission” (bằng tiếng Anh). Thông tin về IOC trên trang web UNESCO. Truy cập 10 tháng 11 năm 2013. 

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]