Giáo hoàng Clêmentê V

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Giáo hoàng Clêmentê V
Tên khai sinh Raymond Bertrand de Got or de Gouth or de Goth
Sinh Khoảng 1264
Villandraut, Gascony, Kingdom of France (?)
Mất 20 tháng 4 năm 1314
Roquemaure (Gard), Lãnh thổ Giáo hoàng (?)
Thứ tự
Tựu nhiệm 5 tháng 6 năm 1305
Bãi nhiệm 20 tháng 4 năm 1314
Tiền nhiệm Biển Đức XI
Kế nhiệm Gioan XXII
Huy hiệu

Các giáo hoàng khác lấy tông hiệu Clêmentê

Clêmentê V (Latinh: Clemens V) là vị giáo hoàng thứ 195 của giáo hội công giáo.

Theo niên giám tòa thánh năm 1806 thì ông đắc cử Giáo hoàng năm 1303 và ở ngôi Giáo hoàng trong 8 năm 10 tháng 15 ngày[1]. Niên giám tòa thánh năm 2003 xác định ông đắc cử Giáo hoàng ngày 5 tháng 6 năm 1305, ngày khai mạc chức vụ mục tử đoàn chiên chúa là ngày 14 tháng 11 năm 1305 và ngày kết thúc triều đại của ông là ngày 20 tháng 4 năm 1314.

Giáo hoàng Clemens sinh tại Villandraut, trong miền Gironde vào năm 1264 với tên là Bertrand de Got. Trước khi trở thành Giáo hoàng, ông là tổng giám mục của Bordeaux.

Giáo hoàng[sửa | sửa mã nguồn]

Bầu cử[sửa | sửa mã nguồn]

Sau khi Giáo hoàng Benedict qua đời ngày 7.7.1304, ngày 18.7, 16 hồng y họp tại Perusa để bầu Giáo hoàng mới.

Hội đồng bầu cử chia ra làm hai phe: một do Hồng y Mattei Orsini bênh vực đức Bonifacius VIII, một do hồng y Napoleo Orsini bên vua nước Pháp. Sau 11 tháng họp tuyển cử, ngày 5.6.1305 hai nhóm hồng y đã bầu đức Bertrand Got, tổng giám mục Bordeaux lên chức Giáo hoàng. Cuộc đắc cử của ông là một cuộc thoả hiệp giữa các hồng y Ý với Philip IV.

Ngay sau khi được bổ nhiệm làm Giáo hoàng, ông trở về lại Bordeaux. Dân chúng đứng dọc suốt dọc đường chào đón và tung hô ông. Ông nhận thấy thành phố đã vui mừng hoan lạc lúc ông đến vào tháng 7 năm 1305. Điều đó đã khiến cho quan án Aquitaine phải dùng những biện pháp an ninh và ftieeps tế. Ngày 4 tháng 9 Giáo hoàng rời Bordeaux ra đi và trên đường đi đã đi qua Villandrau, nơi ông đã trở thành lãnh chúa.

Lập tòa tại Avognon[sửa | sửa mã nguồn]

Cuộc chiến tranh giữa hai phe Guelfe và phe Gibelin bắt đầu từ thế kỳ XII, bây giờ vẫn còn xâu xé bán đảo Ý. Đảng Guelfe ủng hộ Giáo hoàng và đòi quyền độc lập cho nước Ý có khuynh hướng dân chủ, đảng Gibelin trung thành với hoàng đế và chủ trương phong kiến. Cuộc nội chiến đã làm cho nhiều Giáo hoàng phải rời khỏi giáo đô.

Clêmente V đăng quang tại Lyon dưới ảnh hưởng của vua Philip ngày 14 tháng 11 năm 1305 tại nhà thờ Giúttô, ông ở lại đất Pháp theo ý vua Philippe và vì Nước Tòa Thánh đang có nội chiến. Năm 1309, ông lập tòa tại Avignon để tránh áp lực chính trị của Ý, và của các hoàng tộc Rôma thường gây hấn. Bắt đầu “thời kỳ lưu đày Avignon” kéo dài 70 năm.

Công đồng chung XV[sửa | sửa mã nguồn]

Bị áp lực bởi Philip IV, Đức Clement phủ nhận công việc và các văn kiện của Đức Boniface VIII. Một lần nữa do yêu cầu của Philip, ông chấp nhận vụ kiện của Philippe Le Bel chống Dòng Đền Thờ tại công đồng Vienne (1311-12) và bãi bỏ dòng Hiệp Sĩ Đền Thờ, những người sở hữu một khoảng tài sản rất lớn.

Clêmente V triệu tập Công đồng Chung XV (Công đồng Vienne) vào năm 1311-1312. Không rõ số người tham dự công đồng này. Nội dung của công đồng là bãi bỏ dòng tu Hiệp sĩ dưới ảnh hưởng của vua Pháp Philippe thông qua sắc chỉ “Vox in coelo” (Tiếng nói trên trời). Một tháng au, ông ra sắc lệnh chuyển giao các của cải của dòng Đền thờ cho dòng bệnh viện thánh Gioan Giêsusalem.

Cũng trong công đồng này, Giáo hoàng ban hành hiến chế Tín lý và luân lý kết án Olivi chủ trương sai lầm về linh hồn, đồng thời lên án lạc giáo do Lambert de Bègue và Béguin chủ xướng. Nhóm này chủ trương rằng: ở trần gian, loài người có thể đạt tới sự trọn lành, đến đọ trở thành người không thể phạm tội. Sau hết, công đồng ban hành nhiều sắc lệnh canh tân Giáo hội nhất là về đời sống hàng giáo sĩ.

Truyền giáo[sửa | sửa mã nguồn]

Clement lo liệu cho các giáo sĩ dòng triều hợp tác trong hoạt động tông đồ, thiết lập trường dạy ngôn ngữ Đông phương để mở rộng việc truyền giáo.

Công cuộc truyền giáo cho người Mông cổ được các cha dòng Phan sinh khởi đầu. Năm 1294, cha dòng Phan sinh Jean de Montcorvin đến Bắc Kinh và truyền giáo ở đấy cho đến khi qua đời, với sự cộng tác của nhiều cha cùng dòng đã thu lượm được nhiều kết quả. Nhiều thánh đường được xây dựng ở Bắc Kinh và nhiều nơi khác.

Năm 1307, Giáo hoàng Clement V đặt cha De Montcorcin làm tổng giám mục và sau thêm nhiều cha dòng Phan sinh làm giám mục phụ tá, song chỉ có bốn vị đến nơi. Ông thành lập các đại học Perugia, Oxford và Orleans.

Đức Clement V đã ban nhiều đặc ân và tiền bạc cho các vua Pháp, Anh, cho bà con thân thuộc và các hội từ thiện ở Pháp làm công quỹ Tòa thánh hao hụt từ 1.040.000 xuống còn 70.000 tiền vàng khi ông băng hà ngày 20 tháng 4 năm 1314. Vua Pháp cũng mất năm ấy.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  • 265 Đức Giáo hoàng, Thiên Hựu Nguyễn Thành Thống, NXB Văn Hóa Thông tin, xuất bản tháng 5 năm 2009.
  • Các vị Giáo hoàng của giáo hội toàn cầu, hội đồng giám mục Việt Nam [1]
  • Tóm lược tiểu sử các Đức Giáo hoàng, Đà Nẵng 2003,Jos. TVT chuyển ngữ từ Tiếng Anh.
  • Lịch sử đạo Thiên Chúa, Jean – Baptiste Duroselle và Jean – Marie Mayeur. Bộ sách giới thiệu những kiến thức thời đại: Que sais-je? Tôi biết gì? Người dịch: Trần Chí Đạo, Nhà xuất bản Thế giới tháng 4/2004.
  • Cuộc lữ hành đức tin, lịch sử Giáo hội Công giáo, Lm Phanxicô X. Ðào Trung Hiệu OP Hiệu đính tháng 9/2006, Đa Minh Việt Nam, Tỉnh dòng Nữ vương các thánh tử đạo.
  • Lịch sử Giáo hội Công Giáo, Linh mục O.P Bùi Đức Sinh – giáo sư sử học, Tập I và II, Nhà xuất bản Chân Lý, Giấy phép số: 2386 BTT/PHNT Sài Gòn ngày 28 tháng 7 năm 1972.