Lý Hồng Chí

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Lý Hồng Chí (Hán ngữ:李洪志)
180px
Lý Hồng Chí
Sinh Công Chủ Lĩnh, tỉnh Cát Lâm, Trung Quốc
Nơi cư trú Hoa Kỳ
Nổi tiếng vì Sáng lập Pháp Luân Công

Lý Hồng Chí (phồn thể:李洪志,bính âm: Lǐ Hóngzhì) là người sáng lập ra Pháp Luân Công (cũng gọi là Pháp Luân Đại Pháp). Ông sinh ngày 13 tháng 5 năm 1951 tại thành phố Công Chủ Lĩnh, tỉnh Cát Lâm, Trung Quốc[1]. Ngày 13 tháng 5 năm 1992, ông đã giới thiệu Pháp Luân Công cho công chúng tại thành phố Trường Xuân, Trung Quốc. Từ năm 1992 đến năm 1994, ông đã đi khắp Trung Quốc để giảng dạy Pháp Luân Công, một môn khí công của Phật gia. Năm 1999, chính phủ Trung Quốc ước tính có hơn 70 triệu người theo học.[2]

Sáng lập Pháp Luân Công[sửa | sửa mã nguồn]

Trong những năm 1980, khí công ở Trung Quốc cực kỳ phát triển với khoảng 2000 môn khác nhau được hàng chục triệu người tập luyện. Năm 1984 ông Lý Hồng Chí quyết định sáng lập Pháp Luân Công, một thay đổi dễ tiếp cận hơn của Pháp Luân Tu Phật Đại Pháp mà ông được truyền dạy riêng. Năm 1989 ông bắt đầu dạy cho một số ít học viên [3], và năm 1992 tại Trường Xuân đã bắt đầu truyền dạy ra cho công chúng. Cùng năm đó, ông Lý cũng được công nhận là "Khí công sư" bởi Hiệp hội nghiên cứu khoa học Khí công Trung Quốc và Pháp Luân Công được phép truyền giảng trên toàn quốc. Từ đó ông Lý đi khắp Trung Quốc để truyền công pháp với tổng cộng 56 khóa giảng và số lượng người tham dự mỗi khóa tăng từ hàng trăm người cho đến hàng nghìn người.

Ngày 13 tháng 3 năm 1995, ông Lý bắt đầu giảng Pháp ở nước ngoài, bắt đầu là khóa giảng ở Paris tại đại sứ quán Trung Quốc, theo lời mời của đại sứ Trung Quốc tới Pháp. Sau đó là ở Thụy Điển, và ra các nước khác. Năm 1996, ông Lý Hồng Chí và gia đình tới định cư ở New York, Hoa Kỳ...[4]

Năm 1999, chính phủ Trung Quốc ước tính có hơn 70 triệu người theo học Pháp Luân Công[5], một biến cố lớn xảy ra cho ông Lý và môn phái của ông, Giang Trạch Dân là Tổng bí thư Đảng cộng sản Trung Quốc và Chủ tịch đương thời đã bắt đầu đàn áp bất hợp pháp đối với Pháp Luân Công, tiêu hủy sách Pháp Luân Công trên toàn quốc.

Những cuốn sách chính[sửa | sửa mã nguồn]

Các cuốn sách chính của ông Lý gồm:

  • "Pháp Luân Công Trung Quốc": xuất bản tháng 4 năm 1993 bởi Nhà Xuất bản quân sự Nghị văn, cuốn Pháp Luân Công (bản hiệu chỉnh)[6] được xuất bản tháng 12 cùng năm.
  • "Chuyển Pháp Luân": Cuốn sách đầy đủ tập hợp những bài giảng chính của ông Lý tại Trung Quốc, được xuất bản tháng 1, năm 1995 bởi nhà xuất bản Phát thanh và truyền hình Trung Quốc.

Hai cuốn sách trên là hai trong những cuốn sách được dịch ra nhiều thứ tiếng nhất trên thế giới. Hiện nay, hai cuốn sách này của ông Lý đã được dịch ra hơn 30 thứ tiếng[7]. Sách Chuyển Pháp Luân là sách bán chạy nhất Bắc Kinh năm 1996 và là cuốn sách bán chạy thứ 14 ở Australia, thống kê bởi ABC (Australian Broadcasting Corporation)[8]. Các cuốn sách khác của ông cũng lần lượt được xuất bản sau đó: Tinh Tấn Yếu Chỉ I, Tinh Tấn Yếu Chỉ II, Chuyển Pháp Luân (II), Pháp Luân Đại Pháp nghĩa giải, Chuyển Pháp Luân Pháp giải,[9]...

Giải thưởng và khen tặng[sửa | sửa mã nguồn]

Trước khi cuộc đàn áp năm 1999 bắt đầu, ông Lý đã được các giải thưởng ở Trung Quốc:

  • Từ ngày 10 đến 20 tháng 12, 1993, Ông Lý và một số học viên tham dự Triển lãm sức khỏe châu Á, được tổ chức tại Trung tâm triển lãm quốc tế Sanyuanqiao. Nhiều giải thưởng được trao, bao gồm "Thúc đẩy Biên giới khoa học", "Giải vàng đặc biệt", và "Khí công sư được hoan nghênh nhất".
  • 27/12/1993 Ông Lý nhận được Bằng Danh Dự của Hội Kiến Nghĩa Dũng Vi Cơ Kim Trung Hoa, một tổ chức thành viên của Bộ Công an.
  • 6/5/1994 ông Lý được Hội nghiên cứu khoa học Khí công tỉnh Cát Lâm công nhận là "Khí công sư lỗi lạc".
  • 3/8/1994 Thành Phố Houston, Texas, Hoa Kỳ, tuyên bố ông Lý là một "Đại sứ Thiện chí" và là một "Công dân đáng kính" vì "công tác công cộng vị tha vì lợi ích và hạnh phúc của nhân loại".

Ngoài ra, ông Lý và Pháp Luân Công đã được 2954 giải thưởng, thư công nhận và ủng hộ từ các chính phủ, tổ chức khắp thế giới (số liệu tính đến tháng 4 năm 2008 [10]). Ông đã bốn lần được đề cử giải Nobel Hòa bình, và ông đã được Quốc hội Châu Âu đề cử giải thưởng Tự do tư tưởng Sakharov.

Những vu khống từ cuộc đàn áp[sửa | sửa mã nguồn]

Năm 1999 Giang Trạch Dân đã bắt đầu đàn áp môn tập với quy mô trên toàn quốc khi số lượng học viên lên đến trên 70 triệu người[5]. Tiểu sử của ông Lý cũng bị sửa lại, và nhiều thông tin cũng được gán thêm cho ông. Những thông tin do ĐCS Trung Quốc tuyên truyền đối với ông Lý bao gồm:

  • Chính quyền Trung Quốc nói rằng ông đã sửa lại ngày sinh của mình trùng với ngày sinh của Thích Ca Mâu Ni, và gán cho Pháp Luân Công là một tôn giáo. Ông đã thừa nhận rằng sửa đổi ngày tháng sinh vì trong Đại cách mạng văn hóa chính quyền in sai, nhưng ông không tuyên bố mình là Thích Ca Mâu Ni. Nguyên văn của ông Lý: "Nhiều người khác cũng sinh vào ngày tháng đó. Hơn nữa, tôi không bao giờ tuyên bố rằng tôi là Thích Ca Mâu Ni."[11] Và người ta cũng không tìm thấy bất cứ hoạt động bí mật hay mang tính tôn giáo, cũng như thờ cúng nào trong Pháp Luân Công; ngoài các bài tập công ở công viên và nguyên lý Chân Thiện Nhẫn thực hành bởi học viên trong cuộc sống.
  • Chính quyền Trung Quốc nói rằng ông không cho người ta dùng thuốc, và đến bệnh viện. Đối diện với điều này các học viên Pháp Luân Công đã phản đối gay gắt vì trong Chuyển Pháp Luân đã nói "Nếu bệnh viện không thể trị bệnh, thì tại sao người ta lại tin, tại sao lại đến đó để chữa bệnh" (Chuyển Pháp Luân, Bài giảng thứ bảy, "Trị bệnh ở bệnh viện và trị bệnh bằng khí công[12]"). Ông Lý cũng nói rõ quan điểm trong lời tuyên bố của mình và nói rõ " Pháp Luân Công chỉ là một hoạt động khí công của quần chúng."

Theo chính quyền CHND Trung Hoa thì ông Lý có một cuộc sống giàu có, có nhà chọc trời ở Manhattan và tuyên bố ông có cả một đế chế địa ốc ở Hoa Kỳ. Các học viên Pháp Luân Công đã phản bác điều này và đưa ra các thông tin về cuộc sống giản dị của ông Lý họ khi truyền Pháp ở Trung Quốc, và cả ở nước ngoài[13][14][15].

Ông Lý có cuộc sống khá bí mật từ khi cuộc đàn áp bắt đầu. Theo các học viên Pháp Luân Công, chính phủ Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa đã gửi các sát thủ đến Mỹ [16]. Ông Lý yêu cầu một cuộc đối thoại tuy nhiên đều đó không được chấp nhận. Từ đó, ông Lý yêu cầu các học viên cố gắng phơi bày sự thật về cuộc bức hại và những tuyên truyền giả dối của chính phủ Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa đối với Pháp Luân Công.

Tài liệu tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. Sách Pháp Luân Công (bản hiệu chỉnh) - Cuốn sách giải thích những điều căn bản cho người mới bắt đầu tìm hiểu.
  2. Sách Chuyển Pháp Luân - Cuốn sách tập hợp các bài giảng chính của ông Lý tại Trung Quốc.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]