Lý Hồng Chí

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Lý Hồng Chí (Hán ngữ:李洪志)
Sinh Công Chủ Lĩnh, tỉnh Cát Lâm, Trung Quốc
Nơi cư trú Hoa Kỳ
Nổi tiếng vì Sáng lập Pháp Luân Công

Lý Hồng Chí (phồn thể:李洪志,bính âm: Lǐ Hóngzhì) là người sáng lập ra Pháp Luân Công (cũng gọi là Pháp Luân Đại Pháp). Ông sinh ngày 13 tháng 5 năm 1951 tại thành phố Công Chủ Lĩnh, tỉnh Cát Lâm, Trung Quốc[1]. Ngày 13 tháng 5 năm 1992, ông đã giới thiệu Pháp Luân Công cho công chúng tại thành phố Trường Xuân, Trung Quốc. Từ năm 1992 đến năm 1994, ông đã đi khắp Trung Quốc để giảng dạy Pháp Luân Công, một môn khí công của Phật gia.

Năm 1996, ông Lý Hồng Chí và gia đình tới định cư ở New York, Hoa Kỳ.[2][3]

Sáng lập Pháp Luân Công[sửa | sửa mã nguồn]

Trong những năm 1980, khí công ở Trung Quốc cực kỳ phát triển với khoảng 2000 môn khác nhau được hàng chục triệu người tập luyện. Năm 1984 ông Lý Hồng Chí quyết định sáng lập Pháp Luân Công, một thay đổi dễ tiếp cận hơn của Pháp Luân Tu Phật Đại Pháp mà ông được truyền dạy riêng. Năm 1989 ông bắt đầu dạy cho một số ít học viên [4], và năm 1992 tại Trường Xuân đã bắt đầu truyền dạy ra cho công chúng. Cùng năm đó, ông Lý cũng được công nhận là "Khí công sư" bởi Hiệp hội nghiên cứu khoa học Khí công Trung Quốc và Pháp Luân Công được phép truyền giảng trên toàn quốc. Từ đó ông Lý đi khắp Trung Quốc để truyền công pháp với tổng cộng 56 khóa giảng và số lượng người tham dự mỗi khóa tăng từ hàng trăm người cho đến hàng nghìn người.

Ngày 13 tháng 3 năm 1995, ông Lý bắt đầu giảng Pháp ở nước ngoài, bắt đầu là khóa giảng ở Paris tại đại sứ quán Trung Quốc, theo lời mời của đại sứ Trung Quốc tới Pháp. Sau đó là ở Thụy Điển, và ra các nước khác. Năm 1996, ông Lý Hồng Chí và gia đình tới định cư ở New York, Hoa Kỳ...

Năm 1999, chính phủ Trung Quốc ước tính có hơn 70 triệu người theo học Pháp Luân Công[5], một biến cố lớn xảy ra cho ông Lý và môn phái của ông, Giang Trạch Dân là Tổng bí thư Đảng cộng sản Trung Quốc và Chủ tịch đương thời đã bắt đầu đàn áp Pháp Luân Công.

Những cuốn sách chính[sửa | sửa mã nguồn]

Các cuốn sách chính của ông Lý gồm:

  • "Pháp Luân Công Trung Quốc": xuất bản tháng 4 năm 1993 bởi Nhà Xuất bản quân sự Nghị văn, cuốn Pháp Luân Công (bản hiệu chỉnh)[6] được xuất bản tháng 12 cùng năm.
  • "Chuyển Pháp Luân": Cuốn sách đầy đủ tập hợp những bài giảng chính của ông Lý tại Trung Quốc, được xuất bản tháng 1, năm 1995 bởi nhà xuất bản Phát thanh và truyền hình Trung Quốc.

Hai cuốn sách trên là hai trong những cuốn sách được dịch ra nhiều thứ tiếng nhất trên thế giới. Hiện nay, hai cuốn sách này của ông Lý đã được dịch ra hơn 30 thứ tiếng[7]. Sách Chuyển Pháp Luân là sách bán chạy nhất Bắc Kinh năm 1996 và là cuốn sách bán chạy thứ 14 ở Australia, thống kê bởi ABC (Australian Broadcasting Corporation)[8][9]. Các cuốn sách khác của ông cũng lần lượt được xuất bản sau đó: Tinh Tấn Yếu Chỉ I, Tinh Tấn Yếu Chỉ II, Chuyển Pháp Luân (II), Pháp Luân Đại Pháp nghĩa giải, Chuyển Pháp Luân Pháp giải,[10]...

Khái niệm Phật Gia[sửa | sửa mã nguồn]

Khái niệm Phật Gia lần đầu tiên được đề cập trong sách Pháp Luân Công đi kèm với cụm từ khí công, dần dần được ông Lý Hồng Chí sử dụng độc lập hàm ý là một môn phái và được sử dụng nhiều trong các tác phẩm khác của ông Lý Hồng Chí. Tuy nhiên ông Lý Hồng Chí không chỉ ra được rằng khái niệm này đã được đề cập tại các tác phẩm trước đó, ông nói rằng Phật Gia là một môn khoa học bí truyền, cổ xưa.

Giải thưởng và khen tặng[sửa | sửa mã nguồn]

Trước khi cuộc đàn áp năm 1999 bắt đầu, ông Lý đã được các giải thưởng ở Trung Quốc: [cần dẫn nguồn]

  • Từ ngày 10 đến 20 tháng 12, 1993, Ông Lý và một số học viên tham dự Triển lãm sức khỏe châu Á, được tổ chức tại Trung tâm triển lãm quốc tế Sanyuanqiao. Nhiều giải thưởng được trao, bao gồm "Thúc đẩy Biên giới khoa học", "Giải vàng đặc biệt", và "Khí công sư được hoan nghênh nhất".
  • Ngày 27 tháng 12 năm 1993, ông Lý nhận được Bằng Danh Dự của Hội Kiến Nghĩa Dũng Vi Cơ Kim Trung Hoa, một tổ chức thành viên của Bộ Công an.
  • Ngày 6 tháng 5 năm 1994, ông Lý được Hội nghiên cứu khoa học Khí công tỉnh Cát Lâm công nhận là "Khí công sư lỗi lạc".
  • Ngày 3 tháng 8 năm 1994, thành Phố Houston, Texas, Hoa Kỳ, tuyên bố ông Lý là một "Đại sứ Thiện chí" và là một "Công dân đáng kính" vì "công tác công cộng vị tha vì lợi ích và hạnh phúc của nhân loại".

Ngoài ra, ông Lý và Pháp Luân Công đã được nhiều giải thưởng, thư công nhận và ủng hộ từ các chính phủ, tổ chức khắp thế giới (số liệu tính đến tháng 4 năm 2008 [11]). Ông đã được đề cử giải Nobel Hòa bình năm 2000 và 2001 [12] và ông đã được Quốc hội Châu Âu đề cử giải thưởng Tự do tư tưởng Sakharov [13].

Các thông tin gây tranh cãi[sửa | sửa mã nguồn]

Những thông tin do Đảng Cộng Sản Trung Quốc tuyên truyền đối với ông Lý bao gồm:

  • Chính quyền Trung Quốc nói rằng ông không cho người ta dùng thuốc và đến bệnh viện. Tuy vậy, trong Chuyển Pháp Luân đã nói "Nếu bệnh viện không thể trị bệnh, thì tại sao người ta lại tin, tại sao lại đến đó để chữa bệnh" (Chuyển Pháp Luân, Bài giảng thứ bảy, "Trị bệnh ở bệnh viện và trị bệnh bằng khí công[14]"). Ông Lý cũng nói rõ quan điểm trong lời tuyên bố của mình và nói rõ " Pháp Luân Công chỉ là một hoạt động khí công của quần chúng."

Các học viên Pháp Luân Công đã phản bác điều này và đưa ra các thông tin về cuộc sống giản dị của ông Lý họ khi truyền Pháp ở Trung Quốc, và cả ở nước ngoài[15][16][17].

Ông Lý có cuộc sống khá bí mật từ khi cuộc đàn áp bắt đầu. Theo các học viên Pháp Luân Công, chính phủ Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa đã gửi các sát thủ đến Mỹ [18].

Trở thành Chuyển Luân Thánh Vương[sửa | sửa mã nguồn]

Nhân sự kiện hoa ưu đàm một số trang báo của tổ chức Pháp Luân Công đã ngầm suy tôn ông Lý Hồng Chí là Chuyển Luân Thánh Vương.[19]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. Sách Pháp Luân Công (bản hiệu chỉnh) - Cuốn sách giải thích những điều căn bản cho người mới bắt đầu tìm hiểu.
  2. Sách Chuyển Pháp Luân - Cuốn sách tập hợp các bài giảng chính của ông Lý tại Trung Quốc.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Porter, Noah, Falun Gong in the United States: An Ethnographic Study, Universal-Publishers, 2003, p. 192. Also available as a Master's thesis: Được lưu trữ ngày 15 tháng tháng 4 năm 2005 tại Wayback Machine
  2. ^ Melinda Liu, 'Echoes of '89', Newsweek, 1 August 1999.
  3. ^ David Ownby, “Falun Gong and the Future of China”. Falun Gong and the future of China (Oxford University Press US,). 2008. tr. 80. ISBN 0-19-532905-8. Truy cập ngày 11 tháng 10 năm 2009. 
  4. ^ “【細語人生】和師父在一起的日子(上)(英)視頻節目評論訪談細語人生 - 新唐人電視台”. 新唐人電視台. Truy cập 12 tháng 12 năm 2014. 
  5. ^ “Number of Falun Gong practitioners in China in 1999: at least 70 million”. faluninfo.net. Truy cập ngày 10 tháng 8 năm 2011. 
  6. ^ “Pháp Luân Công”. Truy cập 12 tháng 12 năm 2014. 
  7. ^ “Falun Dafa”. 
  8. ^ “Zhuan Falun Becomes One of the Most Popular Books in Australia”. Truy cập 12 tháng 12 năm 2014. 
  9. ^ “The nation's 100 favourite books”. Truy cập 12 tháng 12 năm 2014. 
  10. ^ Các cuốn sách của Pháp Luân Công
  11. ^ Danh sách các giải thưởng
  12. ^ Danny Schechter, Falun Gong's Challenge to China: Spiritual Practice or Evil Cult?, Akashic books: New York, 2001
  13. ^ “CM\444750EN.doc PE 302.019 EUROPEAN PARLIAMENT COMMITTEE ON FOREIGN AFFAIRS, HUMAN RIGHTS, COMMON SECURITY AND DEFENCE POLICY, NOTICE TO MEMBERS No 14/2001”. European Parliament. 
  14. ^ Bài giảng thứ bẩy, Chuyển Pháp Luân
  15. ^ “Sư Phụ của chúng tôi”. Truy cập 12 tháng 12 năm 2014. 
  16. ^ Our teacher
  17. ^ “Truyền kỳ về đại sư Lý Hồng Chí”. Truy cập 12 tháng 12 năm 2014. 
  18. ^ “FAQ about Mr. Li Hongzhi”. Truy cập 12 tháng 12 năm 2014. 
  19. ^ “三千年一出優曇婆羅花 放大400倍大發現 奇花異草 神跡 法輪 大紀元”. 大紀元 www.epochtimes.com. Truy cập 12 tháng 12 năm 2014.