Lana Del Rey

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Lana Del Rey
Lana Del Ray at the Echo music award 2013.jpg
Lana Del Rey tại lễ trao giải Echo vào năm 2013.
Thông tin nghệ sĩ
Tên khai sinh Elizabeth Grant
Sinh 21 tháng 6, 1986 (28 tuổi)[1]
Lake Placid, New York, Mỹ
Nghề nghiệp Ca sĩ, người viết bài hát
Thể loại Indie pop,[2] orchestral pop,[2] alternative rock[2]
Năm 2008–nay
Hãng đĩa Interscope, Stranger
Website lanadelrey.com

Elizabeth Woolridge Grant, được biết đến nhiều hơn qua cái tên Lana Del Rey, là một ca sĩ, nhạc sĩ người Mỹ. Lana Del Rey bắt đầu viết nhạc ở tuổi 18[3] và cô đã ký được hợp đồng thu âm đầu tiên của mình với hãng 5 Points Records vào năm 2007.[4] Cô phát hành album kĩ thuật số đầu tiên Lana Del Ray aka Lizzy Grant vào Tháng Giêng năm 2010. Cô cũng đã kết thúc hợp đồng của mình với hãng 5 Points Records trong tháng 4 năm 2010.[4][5] Sau đó cô đã ký hợp đồng thu âm với Interscope, Polydor, và Stranger Records vào tháng Bảy năm 2011.[5]

Sau khi cô phát hành single đầu tay là "Video Games" trong tháng 6 năm 2011, video âm nhạc cho ca khúc này đã được đăng trên YouTube vào tháng Tám năm 2011. Sau khi bài hát trở thành một hiện tượng của Internet, album phòng thu thứ hai của cô, Born to Die, đã được phát hành vào tháng 1 năm 2012. Album đã bán được hơn 3,6 triệu bản trên toàn thế giới trong năm 2012, trở thành album bán chạy thứ 5 trong năm 2012. Album cũng đã sinh ra nhiều hit toàn cầu, trong đó có "Blue Jeans", "National Anthem", "Born to Die", và "Summertime Sadness."

Với việc phát hành EP thứ ba của cô, Paradise, trở thành album top 10 thứ 3 của cô tại Mỹ, ra mắt ở vị trí thứ 10 trên bảng xếp hạng Billboard 200 với 67.000 bản bán ra trong tuần đầu tiên. Cho đến nay, cô đã phát hành được 2 album phòng thu, 3 EP, 7 đĩa đơn, và 8 video âm nhạc. Cô đã giành giải thưởng Q cho "Best New Thing", một giải thưởng GQ cho "Woman of the Year", 2 giải thưởng BRIT cho "International Breakthrough Act" và "International Pop Female Solo Artist", và một giải EMA cho "Best Alternative Act".

Âm nhạc cô mang âm hưởng của nền văn hóa nhạc pop vào những năm 1950 và những năm "60s Americana". Cô ấy cũng đã từng nhận xét chính bản thân mình là " Nancy Sinatra phiên bản găng tơ". Trước khi ký hợp đồng với một hãng thu âm lớn, cô tự sản xuất các video âm nhạc của mình. Âm nhạc của cô ảnh hưởng từ nhiều ca sĩ thuộc nhiều thể loại, trong đó có Elvis Presley, Amy Winehouse, Janis Joplin, Nirvana,[6][7] Eminem, Bruce Springsteen, và Britney Spears,[8] cũng như từ thơfilm noir.[9]

Tiểu sử[sửa | sửa mã nguồn]

Cuộc sống đời thường và bắt đầu sự nghiệp[sửa | sửa mã nguồn]

Grant được sinh ra tại New York City, New York và lớn lên tại Lake Placid, New York.[10][11] Khi cô 15 tuổi, cha mẹ của Grant đã đưa cô đến trường nội trú Kent ở Connecticut sau khi dính líu đến má túy và rượu.[12][13] Cô là con gái của nhà kinh doanh tên miền và triệu phú Rob Grant.[14][15][16] Del Rey sau đó đã nhập học tại trường Đại học Fordhamthành phố New York rồi bỏ học để theo đuổi sự nghiệp âm nhạc.[17] Cô đã tự tay chọn nghệ danh cho mình. Del Rey chia sẻ với tạp chí thời trang Vogue, "Tôi muốn một cái tên mang vóc dáng âm nhạc [...] Tôi đã đi đến Miami nhiều lần, nói chuyện bằng tiếng Tây Ban Nha với bạn bè của tôi từ Cuba cũng khá nhiều lần - Lana Del Rey gợi cho chúng ta về sự mê hoặc của bờ biển. Nó nghe tuyệt vời tận đến đầu lưỡi."[18]

Del Rey đã phát hành đĩa mở rộng đầu tiên gồm 3 ca khúc mang tên Kill Kill vào tháng 10 năm 2008.[19]

2010: Lana Del Ray A.K.A. Lizzy Grant[sửa | sửa mã nguồn]

Del Rey sau đó đã phát hành album phòng thu đầu tiên mang tựa đề Lana Del Ray vào tháng Giêng năm 2010.[20] Album sau đó đã trở thành album chuyên nghiệp đầu tiên được sản xuất của Del Rey, phát hành với tên Lizzy Grant thông qua hãng đĩa độc lập và được sản xuất bởi David Kahne.[21] Del Rey tuyên bố rằng "David đã ngỏ ý làm việc với tôi một ngày trước khi anh ấy có bản demo (hát thử) của tôi. Anh ấy được biết đến là một nhà sản xuất với nhiều sự liêm chính và là người hứng thú trong việc tạo ra âm nhạc không chỉ thuộc thể loại pop."[22] Cha của cô, Robert Grant, đã giúp đỡ cô về phần thương mại của album,[20] giúp album được bày bán trên trang iTunes trong một thời gian ngắn trước khi bị thu hồi không rõ lý do.[23]

2011–hiện tại: Born to Die, Paradise, nhạc phim và album thứ ba[sửa | sửa mã nguồn]

Lana Del Rey tại Liên hoan phim Cannes vào tháng 5 năm 2012.

Vào tháng 6 năm 2011, Del Rey đã ký hợp đồng với hãng Stranger Records,[24] để phát hành đĩa đơn đầu tay "Video Games";[24] vào tháng 10 năm 2011, cô đã ký hợp đồng với hãng Interscope Records.[25] Trong bài phỏng vấn của Rosie Swash cho tờ The Observer, Del Rey tiết lộ, "Tôi chỉ đăng ca khúc ấy lên mạng vài tháng trước vì đó là ca khúc yêu thích của tôi. Nhưng thực ra, ca khúc không được quyết định trở thành đĩa đơn nhưng mọi người phản hồi về ca khúc rất nhiều. Tôi đã rất buồn khi tôi bật ca khúc ấy lên. Đôi lúc tôi vẫn khóc khi hát ca khúc ấy."[23] Video âm nhạc cho ca khúc do cô tự tay biên tập.[26] Vào ngày 24 tháng 10 năm 2011, Del Rey đã giành được giải Q cho hạng mục "Nghệ sĩ Sắp tỏa sáng". Bài hát của Del Rey, "Video Games" thì xuất hiện lần đầu tiên trong bộ phim truyền hình trình chiếu trong giờ Vàng của kênh The CW, Ringer vào ngày 27 tháng 9 năm 2011 trong một phân đoạn quan trọng, đẩy tên tuổi của cô trở nên nổi tiếng.[27] Del Rey đồng thời cũng quảng bá album của mình với khá nhiều màn trình diễn trực tiếp, gồm MTV Push,[28]Bowery Ballroom, nơi mà Eliot Glazer của tờ New York cho rằng "the polarizing indie hipstress brought her 'gangsta Nancy Sinatra' swagu."[29] Matthew Perpetua của tờ Rolling Stone bình luận rằng, dù Del Rey có vẻ lo lắng và áy náy khi trình diễn trực tiếp, nhưng cô "hát với sự tự tin đáng kể", dù vậy, anh cũng lưu ý rằng "sự biến hóa của cô từ mạnh mẽ, gợi cảm đến nóng nảy một cách trẻ con, yếu đuối có thể gây nên sự khó chịu."[30] Del Rey đồng thời cũng trình diễn "Video Games" trên chương trình truyền hình Hà Lan De Wereld Draait Door,[31] trong chương trình phỏng vấn tại Anh Later... with Jools Holland,[32] và trong buổi diễn thân mật tại Chateau MarmontWest Hollywood, California.[33] Del Rey cũng trả lời phỏng vấn cho một số tờ báo và tạp chí trực tuyến như The Quietus,[22] The Observer,[23]Pitchfork Media,[34] trong khi cô tự thực hiện những video âm nhạc cho một vài ca khúc của mình như "Blue Jeans" và "Off to the Races".[35][36]

Album phòng thu đầu tay của cô sẽ được phát hành vào tháng 1 năm 2012.[25] Trong buổi phỏng vấn với chương trình truyền hình Pháp Taratata, Del Rey tiết lộ rằng album của cô sẽ mang tên Born to Die.[37] Born to Die sẽ được phát hành vào ngày 27 tháng 1 năm 2012 ở Ireland,[38] 30 tháng 1 năm 2012 ở Vương quốc Anh và vào 31 tháng 1 năm 2012 tên toàn thế giới.[39] Đĩa đơn thứ hai kiêm ca khúc chủ đề "Born to Die" được phát hành ngày 22 tháng 1 năm 2012.[40] Video âm nhạc của ca khúc bị rò rỉ vào ngày 14 tháng 12 năm 2011,[41] dựa trên nội dung sáng tạo của Del Rey và do Yoann Lemoine đạo diễn.[42] Video âm nhạc này nhận được nhiều đánh giá tích cực từ những nhà phê bình.[43]

Del Rey sau đó đã trình diễn hai ca khúc trong chương trình Saturday Night Live vào ngày 14 tháng 1 năm 2012, nhận được sự ủng hộ tiêu cực của khán giả và những đánh giá trung lập đến tiêu cực từ những nhà phê bình và toàn thể cộng đồng. Người dẫn chương trình của NBC Nightly News Brian Williams gọi tiết mục của cô là "một trong những tiết mục tệ nhất lịch sử 'SNL'," còn nữ diễn viên Juliette Lewis cho rằng cô "như đang xem một đứa trẻ 12 tuổi trong phòng ngủ và giả vờ trình diễn." Màn trình diễn của Del Rey đồng thời cũng được nam diễn viên Daniel Radcliffe biện minh rằng: "Thật không may là mọi người có lẽ đã ngoảnh mặt cô ấy khá nhanh... Tôi không nghĩ rằng [màn trình diễn] đáng có phản ứng như thế này." Del Rey sau đó cũng đã bảo vệ cho cô khi chia sẻ: "Tôi là một nhạc sĩ giỏi... Tôi đã trình diễn trong một thời gian dài và tôi nghĩ rằng [nhà sáng lập của 'SNL'] Lorne Michaels biết điều này... đây không phải là một quyết định ăn may."[44]

Ngày 31 tháng 1 năm 2012, album phòng thu Born to Die được chính thức phát hành và dẫn đầu bảng xếp hạng của 11 quốc gia dù phản ứng chuyên môn dành cho album không nhất quán.[45][46] Born to Die đã bán được 3,4 triệu bản trong năm 2012, đứng thứ 5 trong số những album bán chạy nhất thế giới năm đó.[47]

Ca sĩ người Anh, Cheryl Cole xác nhận tháng 5 năm 2012 rằng Del Rey sẽ viết nhạc cho album mới của cô mang tên, A Million Lights.[48] 15 tháng 6 cùng năm, A Million Lights được phát hành; ca khúc Del Rey viết cho Cheryl Cole có tên "Ghetto Baby". Không lâu sau, bản thu của Del Rey bị rò rỉ trên internet.[49][50]

Ngày 12 tháng 11 năm 2012, phiên bản Paradise của Born to Die được phát hành. Trước đó, đĩa đơn đầu tiên, Ride đã được phát hành mở đường cho album. Ngoài ra, bản cover của ca khúc nổi tiếng thập niên 50, Blue Velvet, cũng đã được ghi hình để quảng bá cho H&M, một công ty thời trang của Thuỵ Sĩ.

Hiện tại, Lana Del Rey đang trong quá trình thực hiện album thứ ba của mình. Trên trang Youtube của mình, cô lần lượt cho đăng hai video cover ca khúc Chelsea Hotel #2 của Leonard Cohen và Summer Wine của Nancy Sinatra & Lee Hazlewood vào lần lượt ngày 27 tháng 3 và 18 tháng 4 năm 2013.[51][52]

Ngoài ra, cô còn góp một ca khúc mới mang tên Young and Beautiful cho nhạc phim The Great Gatsby, bộ phim năm 2013 dựa trên cuốn sách cùng tên của F. Scott Fitzgerald. Bộ phim được đạo diễn bởi Baz Luhrmann và có sự tham gia của các diễn viên như Leonardo DiCaprioTobey Maguire. Một phần ca khúc được phát trong trailer phim với phần lời "Will you still love me when I'm no longer young and beautiful".[53]

Danh sách đĩa nhạc[sửa | sửa mã nguồn]