Amy Winehouse

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Amy Winehouse
Amy Winehouse Eurockeennes 2007.jpg
Amy Winehouse biểu diễn vào ngày 29 tháng 6, 2007 trong đêm nhạc hội Eurockéennes, miền đông nước Pháp
Thông tin nghệ sĩ
Tên khai sinh Amy Jade Winehouse
Sinh 14 tháng 9, 1983
Southgate, London, Anh
Mất 23 tháng 7, 2011 (27 tuổi)[1]
Nghề nghiệp Ca sĩ kiêm sáng tác nhạc
Thể loại Soul, blue-eyed soul, rhythm and blues, jazz, reggae
Nhạc cụ Hát chính, guitar, trống
Năm 1998–2011
Hãng đĩa Island, Lioness, Universal Republic, Republic
Hợp tác Dionne Bromfield, Mark Ronson, Tony Bennett, Nas, Ghostface Killah, Zalon, Tyler James, Paul Weller, Lily Allen
Website Trang mạng chính thức

Amy Jade Winehouse (sinh ngày 14 tháng 9, năm 1983 – mất ngày 23 tháng 7, năm 2011) là một nữ ca sĩ kiêm sáng tác nhạc người Anh, nổi tiếng với chất giọng nữ trầm, cùng việc phối hợp giữa nhiều thể loại nhạc đặc trưng, có bao gồm thể loại Soul[2] (đôi khi được ghi nhận là blue-eyed soul),[3] rhythm and blues,[4] jazz[5]reggae.[6] Album phòng thu đầu tay vào năm 2003 của cô, Frank, đã được đón nhận nồng hậu từ giới chuyên môn tại Anh Quốc và đã được đề cử cho giải Mercury Prize. Album phòng thu thứ hai của cô phát hành vào năm 2006 mang tên Back to Black đã giành chiến thắng tại 5 hạng mục ở mùa giải Grammy lần thứ 50, phá vỡ kỷ lục thắng nhiều giải nhất của một nghệ sĩ nữ lúc bấy giờ, và đã giúp Winehouse trở thành nữ nghệ sĩ Anh Quốc đầu tiên trong lịch sử giành đến 5 giải Grammy,[7][8] có bao gồm cả 4 hạng mục quan trọng nhất: "Thu âm của năm", "Bài hát của năm", "Nghệ sĩ mới xuất sắc nhất", và "Album của năm".

Cô đã giành chiến thắng 3 giải Ivor Novello Awards: vào năm 2004 và năm 2007 với hạng mục "Bài hát đương đại xuất sắc nhất", lần lượt cho "Stronger Than Me" và "Rehab"; và vào năm 2008 cho "Bài hát có nhạc và lời xuất sắc nhất" cho "Love Is a Losing Game". Cô cũng đã đem về một giải Brit Award cho "Nữ nghệ sĩ Anh Quốc xuất sắc nhất", và cũng đồng thời được đề cử cho "Album Anh Quốc xuất sắc nhất" cùng Back to Black.

Sau nhiều năm lạm dụng ma túy và rượu, Winehouse đã đột ngột qua đời do ngộ độc rượu vào ngày 23 tháng 7, 2011. Album Back to Black của cô sau đó đã trở thành một trong những album bán chạy nhất thế kỉ 21 tại Anh Quốc.[9] Vào năm 2012, Winehouse đã được xếp thứ 26 trong danh sách "100 Nghệ sĩ nữ xuất sắc nhất làng nhạc" do VH1 bình chọn[10]. Đài BBC đã gọi cô là "giọng ca xuất chúng của thế hệ".[11]

Những năm niên thiếu[sửa | sửa mã nguồn]

Winehouse lúc còn trẻ đã được giới thiệu đến dòng nhạc jazz bởi Frank Sinatra -người mà cô đã lấy tên để đặt cho album đầu tay của mình.

Amy Winehouse đã được sinh ra tại Bệnh viện Chase Farm ở phía Bắc Luân Đôn, trong một gia đình theo đạo Do Thái.[12] Cha của cô, Mitchell "Mitch" Winehouse, là một thợ lắp khung cửa sổ[13], mà sau đó, ông đã đổi sang làm tài xế taxi; mẹ của cô, Janis Winehouse (họ trước là Seaton),[14] là một dược sĩ.[15] Amy có một người anh trai tên là Alex (sinh năm 1979)[16]. Gia đình cô sinh sống tại khu vực Southgate thuộc Luân Đôn.[17]

Winehouse có nhiều người chú đã từng là những nhạc công jazz chuyên nghiệp.[18] Bà nội của Amy, Cynthia, đã từng là một ca sĩ[19] và đã từng hẹn hò cùng nhạc công jazz huyền thoại Ronnie Scott.[20] Chính bà và cha mẹ của Amy đã truyền cảm hứng cho niềm yêu thích dòng nhạc jazz của cô sau này.[20] Cha của cô đã thường hay hát những bài hát của nữ danh ca Frank Sinatra cho cô nghe, và mỗi khi cô bị đánh ở trường, cô thường hay hát "Fly Me to the Moon" trước khi đến mách lại cho cô hiệu trưởng của mình nghe[21]. Cha mẹ của Winehouse đã li thân lúc cô mới lên 9,[22] điều đã khiến cô đã phải sống với mẹ, và thường hay đến thăm cha và cô bạn gái của ông tại Hatfield Heath, Essex vào những dịp cuối tuần.[23]

Cùng năm đó, bà của cô đã khuyên cô nên đăng kí vào Trường sân khấu Susi Earnshaw, nơi cô đã theo học hát và nhảy tapdance.[24][25] Cô đã học ở đó trong vòng 4 năm và đã thành lập một nhóm hát rap nhỏ có tên gọi "Sweet 'n' Sour" cùng cô bạn thân từ thưở nhỏ, Juliette Ashby[26], trước khi tìm cho mình một khóa luyện thanh dài hạn tại Trường sân khấu Sylvia Young. Winehouse đã được cho là bị đuổi học vào năm 14 tuổi vì "không thể thích ứng với bản thân" và vì đã thực hiện việc khoen mũi vào thời điểm đó.[16][27] (Sylvia Young đã chối bỏ việc này-"Cô ấy chuyển trường năm 15 tuổi-Tôi đã từng nghe về việc cô ấy bị đuổi khỏi trường;cô ấy không hề bị như thế. Tôi chưa bao giờ đuổi Amy"[28]—với sự có mặt của Mitch Winehouse.[29]) Cô cũng đã từng có mặt trong một tập của chương trình The Fast Show, 1997, cùng với những đứa trẻ khác từ Trường Sylvia Young[30] và sau đó đã theo học tại Trường The Mount tại Mill Hill; Trường BRIT tại Selhurst, Croydon; Trường Southgate; và sau cùng là Trường Ashmole.[31]

Sự nghiệp ca hát[sửa | sửa mã nguồn]

Thuở đầu sự nghiệp[sửa | sửa mã nguồn]

Sau khi chơi đùa cùng chiếc đàn guitar của anh trai Alex, Winehouse đã tự mình mua một chiếc vào năm 14 tuổi và bắt đầu sáng tác nhạc một năm sau đó. Không lâu sau, cô đã bắt đầu buơn chải làm việc để sống, với một lần, cô đã cộng tác với hãng World Entertainment News Network như là một nhà báo cho mảng giải trí, và đã có cơ hội hát cùng với nhóm nhạc địa phương Bolsha Band.[16][32] Vào tháng 7, 2000, cô đã trở thành giọng ca nữ hợp tác cùng National Youth Jazz Orchestra; mà cô đã được lấy cảm hứng từ Sarah VaughanDinah Washington,[33] khi cô đã từng được nghe Dinah lúc còn ở nhà.[20] Anh bạn thân của Amy, nam ca sĩ nhạc soul Tyler James, đã gửi một đoạn thu thử của cô cho một nhà tìm kiếm tài năng.[20] Winehouse sau đó đã kí hợp đồng cùng hãng 19 Management của Simon Fuller vào năm 2002 và đã được trả 250 Bảng Anh/một tuần.[34] Trong khi đang được phát triển bởi công ty quản lý, cô vẫn được giữ lại như là một bí mật của làng công nghiệp ghi âm[35] cho dù cô vẫn xuất hiện đều đặn như là một nghệ sĩ thông thường tại Hộp đêm Cobden.[34] Người đại diện tương lai của cô tại Island (Universal), Darcus Beese, đã vô tình nghe thấy cô khi người quản lý của The Lewinson Brothers đã cho ông xem một vài sản phẩm của các khách hàng, nơi mà Winehouse đã xuất hiện như là một giọng ca chính. Vào lúc đó, cho dù ông đã có hỏi về tên tuổi của cô thì người quản lý kia vẫn không tiết lộ. Khi quyết định muốn kí hợp đồng cùng cô, Beese đã phải mất đến vài tháng để hỏi han về danh tính thật của cô. Dù vậy, ở thời điểm đó, Winehouse đã bắt đầu thu âm một số bài hát và đã kí một hợp đồng công khai cùng hãng EMI. Ngẫu nhiên thay, cô đã có một mối quan hệ công việc cùng nhà sản xuất Salaam Remi thông qua các hãng thu âm này.[35] Beese đã giới thiệu Winehouse đến cho người chủ của ông, cũng là người đứng đầu hãng đĩa Island, Nick Gatfield. Không lâu sau đó, Winehouse đã được kí kết cùng hãng Island Record.[35]

2003–04: Đạt thành công ở hãng đĩa lớn và Frank[sửa | sửa mã nguồn]

Amy Winehouse trình diễn trực tiếp vào năm 2004

Album đầu tay của Winehouse, Frank, đã được phát hành vào ngày 20 tháng 10, 2003. Được sản xuất chủ yếu bởi Salaam Remi, với nhiều bài hát mang âm hưởng jazz, Winehouse đã đồng sáng tác tất cả bài hát, bên cạnh hai bài hát trình bày lại. Album đã được các nhà phê bình âm nhạc đón nhận một cách tích cực,[36] với những lời khen ngợi tới phong cách "trầm tư" trong phần lời nhạc[37], và đã so sánh giọng hát của cô với Sarah Vaughan,[38] Macy Gray và nhiều nữ danh ca khác.[37]

Album đã tăng hạng cao tại thị trường Anh Quốc trong năm 2004, sau khi cô đã được đề cử cho giải BRIT Awards tại hạng mục "Nữ nghệ sĩ đơn ca Anh Quốc" và "Nghệ sĩ urban Anh Quốc". Không lâu sau, nó đã tiếp tục được chứng nhận đĩa Bạch kim tại đó.[39][40] Cũng trong năm đó, cô và Remi đã thắng giải Ivor Novello Award cho "Bài hát đương đại xuất sắc nhất" cho đĩa đơn đầu tiên của họ, "Stronger Than Me".[41] Album này cũng đã được xem xét đề cử cho giải Mercury Music Prize 2004. Cô cũng đã lần lượt trình diễn tại giải Glastonbury Festival – Jazzworld 2004, V Festival 2004 và Montreal International Jazz Festival (ngày 7 tháng 7, 2004 tại Hộp đêm Soda) trong suốt năm 2004. Sau khi phát hành album, Winehouse đã chia sẻ rằng cô chỉ "thực hiện 80% trong album này" vì Island Records đã giành quyền ưu tiên thực hiện các bài hát và bản phối.[20] Các đĩa đơn còn lại của album, bao gồm "Take the Box", "In My Bed"/"You Sent Me Flying" và "Pumps"/"Help Yourself", đã được lần lượt phát hành trong năm 2004.

2006–07: Đạt thành công trên toàn cầu, Black to Black và lưu diễn[sửa | sửa mã nguồn]

Khác với album mang âm hưởng jazz đầu tay của mình, Winehouse đã chuyển sang tập trung vào phong cách của các nhóm nhạc nữ trong thập niên 1950 và 1960. Winehouse đã thuê lại ban nhạc lâu năm của nam ca sĩ New York Sharon Jones, The Dap-Kings, để trợ giúp cho cô tại các phòng thu và trong các buổi lưu diễn.[42] Mitch Winehouse đã thuật lại trong Amy, My Daughter về sự háo hức của ông khi chứng kiến sự phát triển của cô con gái mình: tính cầu toàn của cô trong phòng thu và cách mà cô sắp xếp những bài hát vào CD và đã chơi thử nó trên những chuyến taxi của ông để xem thử phản ứng của mọi người như thế nào.[43] Vào tháng 5, 2006, các bản thu thử của Winehouse như "You Know I'm No Good" và "Rehab" đã xuất hiện trên chương trình phát thanh New York của Mark Ronson trên đài East Village Radio. Còn có một vài bài hát mới được chơi trên đài phát thanh lần đầu sau khi phát hành "Pumps" cũng đã được lựa chọn để phát hành trong album mới của cô. Album gồm 11 bài hát, đã được hoàn thành trong vòng 5 tháng,[43] và đã được sản xuất hoàn toàn bởi Salaam Remi và Ronson. Ronson đã có lần chia sẻ trong một buổi phỏng vấn vào năm 2010 rằng anh thích làm việc cùng Winehouse, vì cô luôn nói thẳng khi mỗi lần cô không vừa lòng với sản phẩm của anh.[44] Lúc mới gặp anh, cô đã nghĩ rằng anh chỉ là một kỹ sư âm thanh và trông chờ gặp một nhà sản xuất có râu và già dặn hơn.[45] Quá trình quảng bá cho Back to Black cũng đã sớm được bắt đầu, và vào đầu tháng 10 năm 2006, trang mạng chính thức của Winehouse đã xuất hiện cùng với nhiều đoạn clip của những bài hát chưa được phát hành.[39] Back to Black đã được phát hành chính thức tại Anh Quốc vào ngày 30 tháng 10, 2006. Nó đã đạt ngôi đầu bảng UK Albums Chart trong suốt hai tuần vào tháng 1, 2007, trước khi rơi xuống và leo lên lại trong nhiều tuần lễ trong tháng 2. Tại Hoa Kì, nó đã đạt đến vị trí thứ 7 trên Billboard 200. Nó đã là album bán chạy nhất tại thị trường Anh Quốc trong năm 2007, với lượng doanh số đạt ngưỡng 1.85 triệu bản.[46] Album đã cho ra nhiều đĩa đơn ăn khách. Đĩa đơn đầu tiên trích từ album do Ronson sản xuất, "Rehab", đã đạt đến top 10 tại Hoa Kì và Anh Quốc.[47] Tạp chí Time đã ghi danh "Rehab" là "Bài hát xuất sắc nhất năm 2007". Tác giả Josh Tyrangiel đã đề cao Winehouse vì sự liều lĩnh của cô, khi cho rằng "Cô là một kẻ huênh hoang, vui nhộn, nóng nảy và có đôi chút điên dại" và "Để không bị quyến rũ bởi bản chất thật của cô thật là điều bất khả thi. Khi kết hợp nó với phần sản xuất của Mark Ronson, đã mang lại 4 thập kỉ quý giá của dòng nhạc soul mà không bỏ sót bất cứ thứ gì, thế là bạn đã có được bài hát xuất sắc nhất năm 2007."[48] Đĩa đơn thứ hai của album và là đĩa đơn đầu tiên được phát hành tại Hoa Kì, "You Know I'm No Good", đã được phát hành vào tháng 1, 2007 cùng một bản phối lại từ giọng rap của Ghostface Killah. Sau cùng, nó đã đạt đến vị trí thứ 18 trên UK Singles Chart. Bài hát cùng tựa đề album, "Back to Black", đã được phát hành tại Anh Quốc vào tháng 4, 2007 và đã đạt đến vị trí thứ 25 tại đó. Tuy vậy, nó đã đạt thành công trên khắp Châu Âu.[49] "Tears Dry on Their Own", "Love Is a Losing Game" và "Just Friends" cũng đều đã được phát hành dưới dạng đĩa đơn, nhưng đã không thể đạt được đến thành công như các sản phẩm trước.[50]

Phiên bản đặc biệt của Back to Black đã được phát hành vào ngày 5 tháng 11, 2007 tại Anh Quốc. Với đĩa bổ sung có mặt B, cùng các bản thu trực tiếp, bao gồm có cả bài hát "Valerie". DVD đầu tay của Winehouse, I Told You I Was Trouble: Live in London cũng đã được phát hành cùng ngày tại Anh Quốc và vào ngày 13 tháng 11 tại Hoa Kì. Nó có bao gồm các bản thu âm trực tiếp tại Shepherd's Bush Empire, London và một đoạn phim tư liệu dài 50 phút kể về sự nghiệp của cô trong suốt 4 năm qua.[51] Frank đã được phát hành tại Hoa Kì vào ngày 20 tháng 11, 2007 trong sự đón nhận nồng hậu của giới chuyên môn.[52] Album đã mở đầu tại vị trí thứ 61 trên Billboard 200.[53] Cô còn hợp tác cùng những nghệ sĩ khác trong nhiều đĩa đơn, có thể kể đến như phần góp giọng của cô trong bài hát "Valerie" trong album đơn ca Version của Mark Ronson. Bài hát đã đạt đến ngôi Á quân tại Anh Quốc, và đã được đề cử cho hạng mục "Đĩa đơn Anh Quốc xuất sắc nhất" tại mùa giải Brit Award năm 2008;[54] hay bài hát "B Boy Baby" mà cô đã hợp tác cùng thành viên cũ của ban nhạc nữ Sugababe, Mutya Buena, đã được phát hành vào ngày 17 tháng 12, 2007, dưới dạng đĩa đơn thứ tư trích từ album phòng thu đầu tay của Buena, Real Girl.[55] Winehouse cũng đã từng có cơ hội hợp tác cùng Missy Elliott cho album phòng thu thứ 7 của cô, Block Party.[56]

Amy Winehouse trong đêm nhạc hội Eurockéennes tại Pháp năm 2007

Winehouse đã tham gia lưu diễn nhằm quảng bá cho Back to Black vào tháng 9 và tháng 11 năm 2006, có bao gồm đêm diễn từ thiện Little Noise Sessions tại Union Chapel thuộc Islington. Vào ngày 31 tháng 12, 2006, Winehouse đã xuất hiện trong chương trình Annual Hootenanny và đã cùng Paul Weller và Dàn hợp xướng Holland's Rhythm and Blues thể hiện lại ca khúc "I Heard It Through the Grapevine" của Marvin Gaye. Cô cũng đã trình diễn "Monkey Man" của Toots and the Maytals. Cô đã bắt đầu thêm một chuyến lưu diễn khác, bao gồm 14 chặng, bắt đầu vào tháng 2, 2007. Theo yêu cầu của chính ông, Bruce Willis đã giới thiệu Winehouse trước khi trình bày "Rehab" tại lễ trao giải MTV Movie Awards 2007. Cô đã khiến các nhà tổ chức giải thưởng lo lắng khi đã tự ý đến Las Vegas chỉ vài tiếng trước khi chương trình bắt đầu.[57] Trong mùa hè năm 2007, cô đã trình diễn tại nhiều ngày hội khác nhau, có bao gồm Glastonbury Festival của Anh Quốc,[58] ngày hội Lollapalooza tại Chicago, Rock Werchter tại Bỉ và ngày hội Virgin Music Festival tại Baltimore.

Phần còn lại của chuyến lưu diễn mà cô đã tổ chức đã diễn ra không hề suôn sẻ như dự kiến. Vào đêm mở màn một chặng lưu diễn gồm 17 đêm vào tháng 11, 2007, cô đã nhận được những lời la ó và bỏ về từ khán giả từ National Indoor Arena tại Birmingham. Một nhà phê bình từ Birmingham Mail đã chia sẻ đó là "một trong những đêm buồn nhất cuộc đời tôi... Tôi đã nhìn thấy một nghệ sĩ hoàn toàn tài năng bắt đầu tuôn lệ, vấp ngã trên sân khấu, và, không thể nào bỏ qua được, khi cô đã chửi rủa khán giả."[59] Tình trạng này vẫn tiếp diễn khi kết thúc những đêm diễn khác, như tại Hammersmith Apollo, khi nhiều người hâm mộ đã nói rằng cô ấy "trông như hoàn toàn say xỉn suốt buổi trình diễn",[60] cho đến khi cô thông báo vào ngày 27 tháng 11, 2007, rằng mọi buổi trình diễn và những lần xuất hiện trước công chúng đều được hoãn lại cho đến hết năm, với lí do rằng cô đã được các bác sĩ khuyên nên hoàn toàn nghỉ ngơi. Một lời tuyên bố đã được đưa ra bởi nhà quảng bá lưu diễn Live Nation, khi đã đổ lỗi cho "sự nghiêm ngặt trong quá trình lưu diễn và sự căng thẳng mà Amy đã phải chịu đựng trong nhiều tuần gần đây".[61] Mitch Winehouse đã có viết về những biểu hiện lo lắng của Amy trước khi xuất hiện trước công chúng trong quyển Amy, My Daughter của ông vào năm 2012.[62]

2008: Tiếp tục đạt thành công và được đánh giá cao[sửa | sửa mã nguồn]

Winehouse trình diễn tại Virgin Festival, Pimlico, Baltimore trong năm 2007

Năm 2008 đã là một năm đại thắng của Amy trong nhiều giải thưởng quốc tế, như tại mùa giải Grammy lần thứ 50, cô đã giành chiến thắng tại hạng mục "Thu âm của năm", "Bài hát của năm" và "Trình diễn giọng pop nữ xuất sắc nhất" cho đĩa đơn "Rehab", trong khi album Back to Black đã được đề cử cho giải "Album của Năm" và đã thắng giải "Album giọng pop xuất sắc nhất".[63] Sự hợp tác cùng nhà sản xuất Mark Ronson đã giúp cô thắng thế tại hạng mục "Nhà sản xuất của năm, không thuộc nhạc kịch".[64] Cô đã còn thắng thêm một giải cho "Nghệ sĩ mới xuất sắc nhất", giúp cô nhận được danh hiệu "Nữ nghệ sĩ Anh Quốc dành nhiều giải Grammy nhất" trong Sách Kỷ lục Guinness phiên bản năm 2009[65] Cô còn thể hiện bài hát "You Know I'm No Good" và "Rehab" cho đêm trao giải hôm đó thông qua hệ thống vệ tinh, khi cô chưa được cấp phép thị thực để tham dự lễ trao giải.[29][66] Sau khi trình diễn, lượng doanh thu của album đã tăng lên đáng kể, và đã giúp Back to Black đạt ngôi Á quân trên Billboard 200, sau khi chỉ đạt vị trí thứ 7 tại đó.[67] Vào ngày 13 tháng 1, 2008, Back to Black đã chiếm giữ ngôi đầu của Billboard Pan European Charts trong suốt ba tuần lễ liền.[68]

Một phiên bản đặc biệt của Back to Black đã đạt ngôi đầu bảng tại Anh Quốc vào ngày 2 tháng 3, 2008. Phiên bản gốc của album đã đạt đến vị trí thứ 30 trong tuần lễ thứ 68 xuất hiện trên bảng xếp hạng, trong khi Frank lại đang nằm ở vị trí thứ 35.[69] Tính đến ngày 12 tháng 3, album đã đạt ngưỡng 2,467,575 bản, với 318,350 bản đã được tiêu thụ chỉ trong 10 tuần trước đó, và đã lần đầu tiên đưa album này lọt vào danh sách các album bán chạy nhất thế kỉ thứ 21 tại Anh Quốc.[70] Vào ngày 7 tháng 4, Back to Black đã trở lại vị trí đầu bảng trên Billboard Pan European Charts trong tuần lễ thứ 6 liên tiếp.[71] Back to Black cũng đã trở thành album bán chạy thứ 7 trên toàn cầu vào năm 2008.[72][73]

Trong lễ trao giải Ivor Novello Awards 2008, Winehouse đã trở thành nghệ sĩ đầu tiên được đề cử 2 lần cho hạng mục đứng đầu, "Bài hát có lời và nhạc xuất sắc nhất". Cô đã giành chiến thắng tại hạng mục này với bài hát "Love Is a Losing Game" và đã được đề cử cho bài "You Know I'm No Good".[74] "Rehab", bài hát đã giành chiến thắng tại giải Novello cho "Bài hát đương đại xuất sắc nhất" vào năm 2006, lại tiếp tục được đề cử vào năm 2008 cho "Bài hát Anh Quốc bán chạy nhất".[75] Winehouse còn được đề cử cho MTV Europe Award cho hạng mục "Nghệ sĩ của năm".[76] Một DVD tài liệu dài 78 phút mang tên Amy Winehouse – The Girl Done Good: A Documentary Review, đã được phát hành vào ngày 14 tháng 4, 2008. Bộ phim tài liệu này đã có bao gồm nhiều buổi phỏng vấn với những người quen biết cô từ nhỏ, đã giúp cô đạt danh tiếng, những chuyên gia nhạc jazz, cũng như những khách mời đặc biệt của làng nhạc và văn hóa đại chúng.[77] Một đoạn clip nhạc của Winehouse cũng đã xuất hiện trong "Roots and Influences", nhằm giới thiệu về Đại sảnh Danh vọng Rock and Roll, mở cửa vào tháng 12, 2008. Đoạn trích dẫn bắt đầu từ Billie Holiday đến Aretha Franklin, Mary J. Blige và cuối cùng là Winehouse.[78][79] Winehouse đã trình diễn cùng Rhythms del Mundo trong một bản thể hiện lại bài hát "Cupid" của Sam Cooke, có nằm trong album quyên góp Artists Project Earth đã được ra mắt vào ngày 13 tháng 7, 2009.[80]

Vào ngày 20 tháng 2, 2008, Winehouse đã trình diễn bài hát "Valerie" cùng Mark Ronson, theo sau bằng bài hát "Love Is a Losing Game" tại lễ trao giải BRIT Awards năm 2008.[81] Tại Paris, cô đã trình diễn tại lễ khai trương cho một cửa hàng Fendi[82] Cho dù đã được cha ruột, nhà quản lí và nhiều thành viên khác trong đội ngũ lưu diễn ra sức ngăn cản, Winehouse vẫn đã tham gia trình diễn tại ngày hội Rock in Rio Lisboa tại Bồ Đào Nha vào tháng 5, 2008.[24] Mặc cho khán đài vẫn còn chưa chuẩn bị do cô đến trễ và giọng hát của cô đêm đó có nhiều vấn đề, thì khán giả vẫn tỏ ra nồng nhiệt với cô. Ngoài các bài hát của mình, cô còn trình diễn lại hai bài hát của nhóm The Specials.[83] Cô cũng đã tham gia trình diễn tại bữa tiệc sinh nhật lần thứ 90 của cố tổng thống Nelson Mandela tại Hyde Park, Luân Đôn vào ngày 27 tháng 6,[84] và tiếp tục trình diễn tại Ngày hội Glastonbury vào ngày hôm sau.[85] Vào ngày 12 tháng 7, cô đã được đón nhận nồng hậu khi trình diễn suốt 50 phút tại Ngày hội Oxegen,[86] và hơn 14 bài hát tại T in the Park vào ngay ngày hôm sau.[87] Vào ngày 16 tháng 8, cô đã trình diễn tại chặng Staffordshire của Ngày hội V, và tại chặng Chelmsford vào ngày tiếp sau đó. Những người thực hiện đã cho rằng Winehouse chính là người đã lôi kéo được nhiều người đến ngày hội hôm đó, dù vậy, buổi diễn đã nhận được những phản hồi trái chiều từ khán giả.[88] Vào ngày 6 tháng 9, cô đã trình diễn Bestival Saturday 2008, nơi mà cả chương trình đã diễn ra quá giờ do cô đã đến trễ mất gần 1 tiếng.[89]

2009–11: Những dự án sau cùng trước khi mất[sửa | sửa mã nguồn]

Winehouse và Ronson đã trình bày lại bài hát "It's My Party" của Lesley Gore trong album tưởng nhớ đến Quincy Jones mang tên Q Soul Bossa Nostra, đã được phát hành vào ngày 3 tháng 11, 2010.[90] Winehouse cùng tay trống ?uestlove từ The Roots đã cùng nhau đồng thuận để thành lập một nhóm nhạc nhưng cô đã phải trì hoãn lại do các vấn đề về thị thực, Salaam Remi đã thực hiện trước một vài thể loại cùng Winehouse như là một phần của dự án.[91] Theo The Times, hãng Universal Music đã thúc giục cô thực hiện sản phẩm mới vào năm 2008, và Winehouse cho đến tận ngày 2 tháng 9 vẫn chưa thể hoàn thành nó[73]. Vào cuối tháng 10, người đại diện cho Winehouse đã trích dẫn việc Winehouse vẫn chưa đưa ra ngày hoàn tất cho album phòng thu thứ 3 của mình, khi cô vẫn đang trong thời gian học chơi trống.[92]

Amy Winehouse cùng ban nhạc của cô vào ngày 16 tháng 3, 2009

Vào tháng 5, 2009, Winehouse đã trở lại để trình diễn tại một lễ hội nhạc jazz tại Saint Lucia trong tình trạng mưa lớn cùng nhiều khó khăn khác về mặt kĩ thuật. Trong suốt phần trình diễn đó, cô đã được ghi nhận trong tình trạng loạng choạng và quên lời trên sân khấu. Sau đó, cô đã xin lỗi trước khán giả và bỏ về khi đang hát giữa chừng.[93][94] Trong ngày hội âm nhạc V vào ngày 23 tháng 8, để cổ vũ khán giả, cô đã hát cùng The Specials trong bài hát "You're Wondering Now" và "Ghost Town".[95] Trong lúc đang ở lại Saint Lucia, cô cũng đã hợp tác trong một vài dự án cùng Salaam Remi. Hãng Island đã khẳng định việc album mới sẽ được ra mắt vào năm 2010, cùng với lời của đồng chủ tịch hãng, Darcus Beese, "Tôi đã nghe qua vài bản thu thử và đã vô cùng yêu thích chúng".[96] Vào tháng 7, 2010, Winehouse đã được trích dẫn khi công bố về việc album mới sẽ được phát hành trước tháng 1, 2011, đồng thời cho rằng "nó sẽ gần giống như album thứ hai của tôi". Cùng tháng đó, Ronson cũng đã có đính chính rằng anh vẫn chưa bắt đầu thực hiện album này.[97] Cô đã trình diễn "Valerie" cùng Ronson tại một buổi công chiếu phim nhưng đã quên lời ở vài phân khúc.[97] Vào tháng 10, Winehouse đã trình diễn 4 bài hát để quảng bá cho dòng thời trang của riêng cô. Vào tháng 12, 2010, cô đã trình diễn tại một đêm nhạc dài 40 phút ở một bữa tiệc tại Moscow.[98]

Vào tháng 1, 2011, cô đã trình diễn trong suốt 5 ngày tại Brazil, cùng những phần diễn mở đầu của Janelle MonáeMayer Hawthorne.[99] Vào ngày 11 tháng 2, 2011, Winehouse đã thu gọn màn trình diễn của mình tại Dubai cùng sự la ó từ khán giả. Winehouse được ghi nhận đã tỏ ra mệt mỏi, bị xao nhãng và "chếnh choáng" trong buổi diễn.[100]

Vào ngày 18 tháng 6, 2011, Winehouse đã bắt đầu chuyến lưu diễn gồm 12 chặng tại Châu Âu ở Belgrade. Các hãng truyền thông địa phương đã mô tả phần trình diễn của cô như là một sự phỉ báng và là một thảm họa, khi cô đã bị khán giả la ó đòi xuống sân khấu lúc đang tỏ ra quá say xỉn để trình diễn. Cô còn được ghi nhận đã không nhớ nổi thành phố mà cô đang lưu diễn là ở đâu, và quên kể cả lời nhạc hay bất kể ai trong ban nhạc của cô.[101] Khán giả còn khẳng định cô đã bị các tay vệ sĩ của mình ép phải trình diễn, khi đã không cho phép cô rời sân khấu.[102] Cô sau đó đã hoãn lại các đêm trình diễn tại Istanbul và Athens mà cô đã dự định cho tuần kế đó.[103] Vào ngày 21 tháng 6, cô đã thông báo sẽ hủy hết những đêm diễn còn lại của chuyến lưu diễn và cô sẽ giành thời gian để trấn tĩnh bản thân.[104]

Lần cuối mà Winehouse xuất hiện trước công chúng là vào ngày 20 tháng 7, 2011, tại Roundhouse thuộc Camden, London, nơi cô đã bất ngờ lộ diện trên sân khấu để ủng hộ cô con gái đỡ đầu của cô, Dionne Bromfield, khi đã trình diễn "Mama Said" cùng The Wanted.[105]

Bản thu âm cuối cùng của Winehouse chính là bản song ca cùng nam danh ca gạo cội Tony Bennett trong album Duets II, đã được phát hành vào ngày 20 tháng 9, 2011.[106] Đĩa đơn của họ trích từ album trên, "Body and Soul," đã được phát hành vào ngày 14 tháng 9, 2011 trên MTV, VH1, trong dịp mà lẽ ra đã là sinh nhật lần thứ 28 của cô. Cha của cô, Mitch Winehouse, đã công bố về Quỹ "Amy Winehouse Foundation" với mục đích nâng cao ý thức và hỗ trợ các bạn trẻ gặp các vấn đề như nghiện ma túy. Lượng doanh thu từ "Body and Soul" đã được quyên góp vào Amy Winehouse Foundation.[107] Bài hát sau đó đã nhận Giải Grammy cho Trình diễn nhóm nhạc/song ca xuất sắc nhất trong lễ trao giải lần thứ 54 vào ngày 12 tháng 2, 2012.[108] Mitch Winehouse đã đến đêm trao giải và nhận giải thưởng cùng người vợ Janis của ông, khi phát biểu "Chúng tôi đáng lẽ đã không ở đây. Phải là đứa con gái yêu dấu của chúng tôi mới đúng. Đây là việc mà chúng tôi phải chấp nhận."[109]

Qua đời[sửa | sửa mã nguồn]

Người hâm mộ tưởng nhớ đến Winehouse bên ngoài tư gia của cô tại Camden Square trong đêm cô qua đời, vào ngày 23 tháng 7, 2011.

Winehouse đã bắt đầu nghiện rượu từ năm 2008, sau khi cô vừa đoạn tuyệt với việc nghiện ma túy. Vào mùa hè năm 2011, cô đã bắt đầu tạm ngưng việc uống rượu trong vài tuần, trước khi lại bắt đầu sử dụng nó, cũng là nguyên do khiến cô qua đời do ngộ độc rượu vào rạng sáng ngày 23 tháng 7, 2011.[110]

Theo vệ sĩ của Winehouse, anh đã đến tư gia của cô 3 ngày trước khi cô qua đời và cảm thấy cô đã trong tình trạng say xỉn. Anh còn cho biết vào 2 giờ sáng ngày Amy qua đời, anh đã nghe "thấy tiếng cười của cô hòa với tiếng nhạc, tiếng tivi trong nhà". Lúc 10 giờ sáng, anh đã thấy cô nằm trên giường và đã cố gắng đánh thức cô dậy nhưng bất thành. Điều này đã không tạo nên nhiều nghi vấn vì cô thường hay ngủ trễ sau những đêm tiệc tùng. Cho đến khoảng 3 giờ chiều, anh đã có kiểm tra lần nữa và nhận thấy cô vẫn nằm ở vị trí cũ như lúc trước, khiến anh đã phải kiểm tra cặn kẽ hơn, và nhận ra cô đã tắt thở và mạch đã không còn đập. Anh cũng đã gọi cấp cứu ngay lập tức.[110]

Vào 3:54 chiều giờ BST, ngày 23 tháng 7, 2011, 2 xe cấp cứu đã được gọi đến nhà của Winehouse tại Camden, Luân Đôn.[111] Winehouse sau đó đã được xác nhận đã tử vong tại hiện trường.[112] Sau khi chính thức thông báo về cái chết của cô, cánh truyền thông và máy quay đã tụ tập về nơi cô qua đời, và nhiều người đã đến gần đó để tỏ lòng tiếc thương cho cô.[110]

Cuộc giám định đã đi đến kết luận cuối cùng vào ngày 26 tháng 10. Trong kết quả kiểm nghiệm tử thi có ghi, nồng độ cồn trong máu Amy lúc qua đời là 416 mg/100ml máu (0.416%), là mức cực kì nguy hiểm, khi nồng độ này cao gấp năm lần mức độ cho phép đối với người tham gia giao thông.[110][113]

Phản ứng của dư luận[sửa | sửa mã nguồn]

Vào tuần lễ ngày 26 tháng 7, Frank, Back To Black, và EP Back To Black đã quay trở lại Billboard 200 lần lượt tại các vị trí thứ 57, thứ 9 và vị trí thứ 152, trước khi Back nhảy đến vị trí thứ 4 trong tuần lễ kế tiếp.[114] Trong tuần lễ đó, nó cũng đã dẫn đầu Billboard Digital Albums Chart và là album bán chạy thứ hai trên hệ thống iTunes.[115] "Rehab" cũng đã quay trở lại và đứng đầu Billboard Hot Digital Songs, với hơn 38,000 bản tải kĩ thuật số.[116] Tính đến tháng 8, 2011, "Back to Black" đã trở thành album bán chạy nhất thế kỉ thứ 21 tại Anh Quốc.[117] Cũng trong dịp này, Winehouse đã nắm giữ kỉ lục thế giới thứ 2 của chính cô khi là "Nữ nghệ sĩ có nhiều bài hát cùng lúc xuất hiện trong UK Singles Chart nhất", trước khi bị Whitney Houston phá vỡ khi bà qua đời vào tháng 2, 2012.[118]

Các ca sĩ người România: Rona Hartner, Paula Seling, NicoMaria Radu đang trình diễn trong đêm nhạc tưởng nhớ Amy Winehouse tại Bucharest vào ngày 23 tháng 10, 2011.

Nhãn thu âm mà Winehouse đang kí hợp đồng, Universal Republic, đã công bố một thông báo mà trong đó có viết: "Chúng tôi xin chia buồn sâu sắc đến những mất mát lớn lao của một nhạc công, nghệ sĩ và nhà trình diễn tài năng."[119] Nhiều nghệ sĩ của làng nhạc đã gửi lời tưởng nhớ đến Winehouse, có bao gồm U2, M.I.A., Lady Gaga, Mutya Buena, Marianne Faithfull, Bruno Mars, Nicki Minaj, Keisha Buchanan, Rihanna, George Michael, Adele, Kelly Clarkson, Courtney Love,[120] và ban nhạc punk rock Green Day, những người đã viết bài hát tưởng nhớ đến cô mang tựa đề "Amy."[121] Khi được phỏng vấn bởi Jon Stewart từ The Daily Show vào ngày 29 tháng 9, 2011, Bennett đã nói ông tin rằng Amy "đã gặp nhiều rắc rối trong thời điểm đó" và khẳng định việc "cô là một ca sĩ nhạc jazz đúng chất."[122]

Bởi vì cô đã mất đúng 17 năm kể từ cái chết của Cobain mà nhiều phương tiện truyền thông đã liên tục nhắm về Câu lạc bộ 27 thêm một lần nữa, khi vào 3 năm trước, chính cô cũng đã từng lo sợ sẽ qua đời đúng vào số tuổi ấy.[123][124] Vào ngày 17 tháng 12, 2012, các nhà chức trách Anh đã mở lại việc điều tra về cái chết của Winehouse.[125] Vào ngày 8 tháng 1, 2013, kết luận thứ hai đã được xác nhận rằng Winehouse đã mất do ngộ độc rượu.[126] Trước đó vào ngày 17 tháng 12, 2013, Alex Winehouse đã tiết lộ việc anh tin chính tình trạng rối loạn ăn uống và thể trạng kém của cô mới là nguyên nhân cái chết.[127]

Tang lễ[sửa | sửa mã nguồn]

Gia đình và bạn bè của cô đã đến tham dự lễ tang vào ngày 26 tháng 7, 2011 tại Nghĩa trang Edgwarebury, thuộc Bắc Luân Đôn.[128][129][130] Trong lễ tang có cha mẹ của cô, bà Janis và ông Mitch Winehouse, cô bạn thân Kelly Osbourne, nhà sản xuất Mark Ronson và bạn trai Reg Travis.[128][129] Chính cha của cô đã đọc bài điếu văn, "Hãy ngủ ngon, thiên thần của bố, ngủ ngon con nhé. Cha và mẹ sẽ luôn vẫn mãi yêu con rất nhiều."[128] Bài hát "So Far Away" của Carole King đã được ngân lên trong những phút cuối của lễ tang.[131] Cô sau đó đã được đem đi hỏa táng tại Golders Green Crematorium.[127][132][133] Winehouse đã không để lại bất cứ di chúc nào; và vì vậy, tất cả tài sản còn lại của cô đều được cha mẹ cô thừa hưởng.[134]

Tưởng nhớ sau khi mất[sửa | sửa mã nguồn]

  • Một album bao gồm các sản phẩm chưa từng được phát hành mang tên Lioness: Hidden Treasures đã được phát hành vào ngày 6 tháng 12, 2011.[135] Nó đã đạt đến ngôi đầu bảng UK Albums Chart với lượng doanh thu trong tuần đầu phát hành cao nhất trong sự nghiệp của Winehouse.[136] Nó còn đạt đến vị trí thứ 5 trên Billboard 200, với 114,000 bản, trở thành album đạt thứ hạng cao nhất của cô tại Hoa Kì.[137]
  • Cha của cô đã cho phát hành một quyển tiểu sử mang tên Amy: My Daughter vào năm 2012 và đã lấy phần lợi nhuận quyên góp vào quỹ Amy Winehouse Foundation. Trong phần giới thiệu của quyển sách, ông có viết: "Bên cạnh việc làm cha, tôi còn là một người bạn tâm giao và là một người khuyên bảo cho cô-mà cô không chỉ nghe theo lời khuyên của tôi, mà còn luôn hiểu rõ tôi."[138]
  • Trong tháng 4, 2013, đã có thông báo về việc Winehouse sẽ trở thành dự án chính thức cho bộ phim tài liệu được Asif Kapadia đạo diễn và được sản xuất bởi James Gay-Rees, Kapadia và Universal Music.[139] Kapadia và Gay-Rees đã giới thiệu dự án này tại Liên hoan phim Cannes 2013.[140]
  • Những vật dụng cá nhân của Winehouse đã được trưng bày trong một buổi triển lãm mang tên Amy Winehouse: A Family Portrait, tại Bảo tàng Do thái Luân Đôn cho đến hết ngày 15 tháng 9, 2013. Buổi triễn lãm trưng bày các vật dụng như sách và đĩa nhạc, với những dòng chú thích được viết bởi chính anh trai của Winehouse.[141]
  • Vào cuối năm 2011, bạn trai cũ của Amy, Reg Traviss, đã phát triển một bộ phim về cô, nhưng bố của Amy, người đang giữ tác quyền âm nhạc của Amy, đã nhất quyết giữ lại các bài hát này khỏi bộ phim đó.[142]

Phong cách nghệ thuật[sửa | sửa mã nguồn]

Chất giọng[sửa | sửa mã nguồn]

Đoạn nhạc mẫu:

Amy Winehouse được biết đến bởi chất giọng nữ trầm đặc trưng,[143][144] với phạm vi thanh nhạc trải dài trong 3 quãng tám (Re1-Mi♭4).[145] Theo các nhà phê bình, Winehouse đã là "một tài năng âm nhạc vô cùng lớn",[146] khi "sở hữu chất giọng thật sự hiếm có, nhằm để cải thiện sự sống động cho người nghe."[147] Trong một bài đánh giá cho album Frank, trang All Music đã so sánh Amy với Macy Gray và đã gọi giọng cô "có đôi chút của Billie HolidayLauryn Hill".[148] Teresa Wiltz từ Washington Post đã mô tả giọng hát của Winehouse như "được ướp trong sự tiếc nuối, được cất lên trong nỗi đau nhói lòng".[149] Đồng thời, cô còn nổi tiếng với "chất giọng có chiều sâu và nội lực,"[150] đã là những yếu tố khiến nó trở nên "vừa trần tục và vừa tuyệt diệu trong cùng một lúc".[151]

Các biên tập viên từ The New Yorker đã cho rằng "giọng hát đó có thể nghe như một khía cạnh đen tối từ chính tinh hoa của cô, nhưng lại chứa đựng nhiều tham vọng và vượt lên trên bất kỳ định nghĩa nào khác".[151] Trong một bài nhận xét cho album Back to Black, tờ Entertainment Weekly đã cảm thấy rằng phân nhịp của Winehouse đã là một bằng chứng sống cho sự ảnh hưởng của Billie Holiday đến cô,[152] đồng thời chỉ trích Amy vì đã lạm dụng việc chạy giọng hát trong quá trình ghi âm Frank.[152] Cho dù Douglas Wolk từ Pitchfork Media đã không hài lòng về cái cách mà Winehouse đã "mô phỏng lại những ca sĩ nhạc jazz yêu thích" khác của ông, đồng thời đã công nhận khả năng ca hát nổi bật của cô trong một bài đánh giá vào năm 200,[153] thì trong một bài nhận xét khác của trang Pitchfork vào năm 2007, Joshua Klein đã chỉ ra việc giọng hát của Winehouse "có thể biến sự sỗ sàng, thậm chí là tình cảm trần tục, trở nên hùng hồn và mạnh mẽ."[154]

Phong cách âm nhạc[sửa | sửa mã nguồn]

Ban đầu, Amy Winehouse đã theo đuổi các yếu tố từ dòng nhạc souljazz từ thập niên 60, kết hợp cùng giai điệu R&B đương đại.[155] Kể từ khi bắt đầu sự nghiệp, Winehouse đã được nhìn nhận bởi tính độc đáo, sự chân thật và sự mỉa mai trong lời nhạc,[156] với các sáng tác được xem như là "tự truyện" của chính cô theo thời gian.[157] Khi phát hành album Frank, tờ The Guardian đã có viết, "Âm nhạc của Winehouse nằm đâu đó giữa Nina SimoneErykah Badu, với âm điệu ngây thơ và bừa bộn",[146] và Chris Willman từ Entertainment Weekly đã cảm thấy phong cách của cô đã bị ảnh hưởng nặng nề bởi ban nhạc Sade.[158] BBC Online đã cho rằng "Những nguồn ảnh hưởng đến Winehouse đều rất rõ ràng (Sarah Vaughan, Dinah Washington), nhưng cô ấy có đủ tài năng và thái độ để biến bất cứ sự so sánh nào trở nên không cần thiết".[159] Dan Cairns từ The Times đã mô tả đĩa nhạc đầu tay của cô "đầy triển vọng đến không tưởng, nhưng cũng ôn hòa và đầy cương quyết".[160]

Khi Winehouse cho phát hành album Back to Black, cô đã nhận được nhiều phản hồi vô cùng tích cực từ phía các nhà phê bình. Allmusic đã cho rằng "Mặc dù album này đã quay lưng với dòng nhạc jazz và tràn ngập giai điện R&B hiện đại, thế nhưng chất lượng âm nhạc của nó vẫn còn nguyên vẹn".[161] Trong khi đó, Jude Rogers lại cho rằng Back to Black đã "là một album nhạc soul đáng kinh ngạc khi đã kết hợp âm thanh của Motown cùng các ban nhạc nữ những năm 60, cho người nghe giai điệu thông thái và hiện đại"[162] Victoria Segal từ The Times đã cho rằng "các bài hát của Winehouse vô cùng thẳng thắn, và mặc dù được phối khí theo phong cách cổ điển và chân thật, thì album vẫn mang được hơi hướng rất đương thời".[163] Các biên tập viên từ Rolling Stone ban đầu đã cho những ý kiến trái chiều về tác phẩm này, vì "chất lượng của album không ổn định. Nhưng trong xuyên suốt đĩa nhạc, các sáng tác xuất sắc nhất khiến ta không tài nào không thích".[164] Dù vậy, trong phiên bản vào năm 2010, tạp chí đã đề cao sự hòa trộn giữa các thể loại âm nhạc và đã gọi nó là "một bản thu âm đầy kích động, buồn bã và đầy phép màu không ngờ đến".[165]

Winehouse đã lấy cảm hứng từ hình tượng của những nhóm nhạc soul nữ như The Ronettes

Hình tượng[sửa | sửa mã nguồn]

Winehouse vô cùng yêu mến các nhóm nhạc nữ vào thập niên 1960.[166] Nhà tạo mẫu của cô, Alex Foden, đã lấy ý tưởng đó cho mái tóc tổ ong "dễ dàng nhận ra ngay lập tức" của cô (được tạo dựng từ tóc nối[167][168]) và trang điểm cho cô theo phong cách Cleopatra từ nhóm nhạc The Ronettes.[166][169] Mitch Winehouse sau đó đã có lần hé lộ việc trang điểm với son môi đỏ đậm, chân mày rậm và kẻ mắt đậm đã được cô lấy cảm hứng từ một lần cô thấy trong một chuyến đi đến Miami để cộng tác cùng Salaam Remi trong album Back to Black.[170]

Dù vậy, hình tượng này của cô đã bị dư luận Anh Quốc gièm pha, khi trong lễ trao giải NME Awards, Winehouse vừa được nhận giải "Nghệ sĩ đơn ca xuất sắc nhất" và "DVD âm nhạc xuất sắc nhất" vào năm 2008, vừa được trao giải "Nghệ sĩ ăn mặc tồi nhất".[171] Cô cũng đã xếp hạng thứ hai trong danh sách "10 người phụ nữ ăn mặc tồi nhất" của Richard Blackwell, chỉ đứng sau Victoria Beckham.[172]

Đời tư[sửa | sửa mã nguồn]

Các mối tình[sửa | sửa mã nguồn]

Winehouse đã từng hẹn hò cùng nam ca sĩ Alex Clare (đôi khi được ghi nhận với cái tên Alex Claire) vào năm 2006, trong thời gian chia tay với người mà sau này đã trở thành chồng của cô, Blake Fielder-Civil. Họ đã sống hạnh phúc bên nhau trong một thời gian ngắn ngủi, mà sau này, Clare đã tiết lộ câu chuyện về mối quan hệ với Amy cùng Tạp chí "News of the World", đã được xuất bản dưới cái tên "Bondage Crazed Amy Just Can't Beehive in Bed".[173][174]

Sau đó, cô đã lấy Fielder-Civil (sinh vào tháng 8, 1978), người đã từng là trợ lí sản xuất video,[175] vào ngày 18 tháng 5, 2007 tại Miami Beach, Florida. Fielder-Civil đã rời khỏi trường Bourne Grammar School và đã chuyển đến London năm 16 tuổi.[24] Trong một cuộc phỏng vấn năm 2007, Winehouse đã khẳng định rằng đôi khi cô tỏ ra vô cùng bạo lực với anh sau khi cô đã say chén, nói rằng "nếu anh ấy nói với tôi điều gì mà tôi không vừa ý thì tôi sẽ đánh anh ta".[176] Vào tháng 8, 2007, họ đã bị chụp ảnh trong tình trạng đầy máu và vết thâm tại Luân Đôn, sau khi được cho là đã ẩu đả với nhau, cho dù cô cho rằng chúng đều là chấn thương do cô tự tạo ra.[177]

Gia đình của hai bên đều đã tỏ ra vô cùng lo lắng trước công chúng, khi gia đình bên chồng của cô còn lo sợ rằng cả hai đều đang có dự định tự tử. Cha của Fielder-Civil đã động viên người hâm mộ nên tẩy chay nhạc của cô, nhưng Mitch Winehouse đã cho rằng việc này không thể giúp được gì.[178] Fielder-Civil đã được trích dẫn trong một bài báo tại Anh Quốc về việc đã dẫn dắt cô vào con đường nghiện ma túy.[179] Vào tháng 7, 2008, Fielder-Civil đã công bố việc họ đã tự làm tổn thương bản thân mình để làm dịu cơn đau từ việc cai nghiện thuốc.[24]

Từ ngày 21 tháng 7, 2008 đến ngày 25 tháng 2, 2009, Fielder-Civil đã bị bắt giam vì đã "âm mưu tác động để ngăn cản công lý" (Perverting the course of justice) và cố ý gây thương tích.[180] Vụ việc xảy ra vào tháng 7, 2007, có bao gồm một vụ tấn công ở một quán rượu địa phương, khiến anh bị gãy xương hàm.[181] Theo truy tố, chủ quán rượu đã chấp nhận 200.000 Bảng Anh hối lộ để đổi lấy "thất bại tại phiên tòa." Công tố viên đã chỉ ra rằng số tiền đã được trả thực sự thuộc về Winehouse[182][182][183].

Winehouse sau đó đã bị bắt gặp khi đang hẹn hò cùng nam diễn viên Josh Bowman trong dịp lễ tại Saint Lucia vào đầu tháng 1, 2009, khi cô "đang yêu lần nữa, và tôi không cần đến ma túy nữa."[184] Cô đã cho rằng "cả cuộc hôn nhân trước đây chỉ toàn dựa trên ma túy."[184] Vào ngày 12 tháng 1, người đại diện của Winehouse đã xác nhận việc "giấy tờ đã được chấp nhận" cho việc li hôn của cô.[185][186] Do không có tranh chấp gì thêm[187], vụ li hôn đã được công nhận vào ngày 16 tháng 7 và đã hoàn tất vào ngày 28 tháng 8, 2009.[187] Fielder-Civil đã không nhận được bất cứ tài sản nào từ vụ việc này.[188][29]

Lạm dụng ma túy và các vấn đề về sức khỏe tinh thần[sửa | sửa mã nguồn]

Cuộc vật lộn của Winehouse cùng việc lạm dụng ma túy đã trở thành đề tài thu hút sự chú ý rộng rãi trong giới truyền thông. Vào năm 2005, cô đã phải trải qua giai đoạn say rượu, thường xuyên sử dụng ma túy và sụt cân[24][29]. Vào cuối năm đó và đầu năm 2006, dư luận đã nhìn thấy cô có những biến chuyển tích cực cùng việc sáng tác cho album Back to Black.[24] Gia đình cô tin rằng, cái chết của bà cô vào giữa năm 2006, người đã là nguồn cảm hứng sâu rộng của cô, đã là nguyên nhân khiến cô quay lại con đường nghiện ngập.[24] Vào tháng 8, 2007, Winehouse đã hủy nhiều buổi diễn tại Anh Quốc và khu vực Châu Âu, cùng tình trạng kiệt sức và yếu ớt. Cô đã phải nhập viện trong suốt thời gian đó trong tình trạng sử dụng heroin, thuốc lắc, cocaine, ketamine và rượu quá liều.[189] Trong nhiều buổi phỏng vấn, cô đã thú nhận nhiều vấn đề nghiêm trọng như tự hành xác, trầm cảm và rối loạn ăn uống[16][190].

Winehouse có lần chia sẻ rằng cô đã đổ lỗi cho ma túy cho sự nhập viện của mình, và "đã nghĩ rằng tất cả thế là hết với tôi."[191] Không lâu sau đó, cha của Winehouse đã phải công bố về tình trạng sức khỏe của cô thông qua cánh truyền thông vì đó dường như là các duy nhất để cô nghe theo lời ông.[192] Trong một cuộc phỏng vấn cùng The Album Chart Show trên truyền hình Anh Quốc, Winehouse đã chia sẻ việc mình bị rối loạn lưỡng cực chứ không phải là một kẻ nghiện rượu, và nói rằng việc đó nghe như "một kẻ nghiện rượu đang chối từ vậy".[193] Một nhà báo người Mỹ có viết rằng Winehouse đã là một "nạn nhân của sự yếu ớt về tinh thần trong xã hội".[194]

Vào tháng 12, 2007, người đại diện của Winehouse đã xác nhận việc cô đang tham gia một chương trình giám sát thể chất và hiện đã dần chuyển đổi những trở ngại của mình bằng việc sáng tác.[195] Tờ The Sun đã đăng tải một video của một người phụ nữ được cho là Winehouse, khi đang hút thuốc phiện và đang trải qua tình trạng phê thuốc. Cha của Winehouse sau đó đã dọn vào ở cùng với cô[196], và hãng Island Records cũng đã thay mặt cô thông báo việc hủy bỏ các dự định quảng bá tại Hoa Kì[197] Vào cuối tháng 1, 2008, Winehouse đã được ghi nhận việc phải vào trại cải tạo trong một chương trình điều trị trong vòng 2 tuần.[198]

Di sản[sửa | sửa mã nguồn]

Thế hệ tiếp nối[sửa | sửa mã nguồn]

Từ trái sang: Jessie J, Adele, Duffy và Paloma Faith đã là những nữ nghệ sĩ đến từ Anh Quốc được công chúng trên toàn thế giới đón nhận nhờ vào sự thành công của Amy truớc đây.

Nữ danh ca người Anh Adele có nhắc đến sự thành công của Winehouse như là điều đã giúp chặng đường của cô cùng Duffy đến thị trường Hoa Kỳ trở nên "dễ dàng hơn đôi chút".[199] Lady Gaga cũng đã đề cập đến Winehouse khi đã giúp cho cô đạt được thành công trên các bảng xếp hạng, cũng như đã giúp mở đường cho những nữ nghệ sĩ mang phong cách độc đáo khác đến gần với làng nhạc thịnh hành hơn.[200] Raphael Saadiq, Anthony Hamilton, và John Legend đã cho rằng "Amy Winehouse đã được biết đến từ những người muốn tạo ra sự táo bạo trên thị trường tiếp thị".[201]

Những nữ nghệ sĩ khác đã đề cập đến Winehouse trong các nguồn cảm hứng quan trọng của mình, cũng như đã dẫn đường cho họ đến thị trường âm nhạc thịnh hành là Emeli Sandé,[202] Misha B,[203] Jessie J,[204] Paloma Faith,[205] Lana Del Rey,[206] Florence Welch[207]Estelle[208].

Sau khi phát hành Back to Black, nhiều hãng đĩa đã tìm kiếm những nữ nghệ sĩ với âm điệu, sự bạo dạn và có tính thử nghiệm tương tự như Amy. Adele và Duffy đã được xem như là làn sóng thứ hai của các nghệ sĩ tương tự như Winehouse. Thế hệ tiếp sau đó có thể kể đến là V V Brown, Florence and the Machine, La RouxLittle Boots.[209] Vào tháng 3, 2011, tờ New York Daily News đã có một bài báo nói về làn sóng các nghệ sĩ Anh Quốc đạt được thành công tại Hoa Kì cùng Winehouse và sự thiếu vắng của cô. Charles Aaron từ tạp chí Spin đã trích dẫn câu "Amy Winehouse như là khoảnh khắc của ban nhạc Nirvana dành cho mọi phụ nữ". Theo Keith Caulfield thuộc Tạp chí Billboard, "Nhờ vào Amy hoặc sự thiếu hụt của những người như cô, mà thị trường lại có thể có được những ca sĩ như Adele, Estelle và Duffy," "Mà giờ họ lại có thêm những thế hệ mới, như Eliza Doolittle, RumerEllie."[210]

Đồ họa và tượng sáp tại Tussauds[sửa | sửa mã nguồn]

Mall Galleries tại London đã mở một cuộc trưng bày vào tháng 5, 2008, cùng một bức điêu khắc của Winehouse, mang tựa đề Excess. Bức điêu khắc này đã được Guy Portelli sáng chế, với hình ảnh thu nhỏ của cô đang nằm trên thân của chai rượu sâm-banh.[211] Một tác phẩm khác mang tên Celebrity 1 đã được nghệ nhân Charlotte Suckling chế tác, cũng đã được trưng bày trong buổi triển lãm này.[211]

Một bức tượng sáp của Winehouse đã được trưng bày tại Madame Tussauds, Luân Đôn vào ngày 23 tháng 7, 2008. Winehouse đã không thể đến dự buổi khánh thành của bức tượng này, nhưng bố mẹ của cô đã có đến.[212] Bức tượng được thực hiện bởi Marco Perego, với tên gọi The Only Good Rock Star Is a Dead Rock Star, đã cho thấy Winehouse đang nằm trên một vũng máu cùng một quả táo và một lỗ đạn trên đầu sau khi bị William S. Burroughs bắn (nhằm trêu chọc lại việc ông đã vô tình giết vợ mình, Joan Vollmer),[213]. Bức tượng đã được đem đi trưng bày tại Half Gallery ở New York vào ngày 14 tháng 11, 2008 với mức giá 100,000 đô-la Mỹ.[213]

Các giải thưởng và đề cử[sửa | sửa mã nguồn]

Cùng nhiều giải thưởng và công nhận dành cho Frank, Winehouse đã nhận giải Ivor Novello Award cho "Bài hát đương đại xuất sắc nhất" ("Stronger Than Me"),[214] đề cử giải BRIT Award cho "Nữ nghệ sĩ đơn ca xuất sắc nhất",[215] và kể cả lần xuất hiện trong quyển 1001 Albums You Must Hear Before You Die của Robert Dimery vào năm 2006.[216] Album Back to Black đã thu về vô số đề cử, có bao gồm 2 đề cử cho giải BRIT Awards ("Nữ nghệ sĩ đơn ca xuất sắc nhất" và "Album Anh Quốc xuất sắc nhất"), 6 đề cử cho giải Grammy (và đã thắng 5 giải),[7] 4 đề cử cho Ivor Novello Awards, 4 đề cử cho MTV Europe Music Awards, 3 đề cử cho MTV Video Music Award, 3 đề cử cho World Music Awards, và đề cử cho Mercury Prize ("Album của Năm") và 1 giải MOBO Awards ("Nữ nghệ sĩ Anh Quốc xuất sắc nhất"). Trong suốt sự nghiệp của mình, Winehouse đã thắng 23 giải trong tổng số 60 đề cử.

Winehouse đã được xếp thứ 26 trong danh sách "100 Nghệ sĩ nữ xuất sắc nhất làng nhạc" do VH1 bình chọn.[10]

Danh sách đĩa nhạc[sửa | sửa mã nguồn]

Album phòng thu
Album sau khi mất
Album trực tiếp/DVD

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Dean Schabner (23 tháng 7 năm 2011). “Amy Winehouse Dies; Troubled Singer Reportedly Found Dead in Home”. ABC News. Truy cập ngày 23 tháng 7 năm 2011. 
  2. ^
  3. ^ Cairns, Dan. Blue-eyed soul: Encyclopedia of Modern Music tại Wayback Machine (lưu trữ ngày 16 tháng tháng 6 năm 2011). The Sunday Times. Lưu trữ ngày 31 tháng 5, 2014.
  4. ^
    • Dr Dave De Sylvia (15 tháng 1 năm 2007). “Amy Winehouse – Back to Black”. Sputnikmusic. Truy cập ngày 9 tháng 2 năm 2014. “Amy Winehouse is testament to the fact that almost every great female rhythm & blues singer is either a tough, southern black woman or a skinny white girl from London.” 
    • Powers, Ann (23 tháng 7 năm 2011). “Remembering Retro-Soul Singer Amy Winehouse”. NPR Music. Truy cập ngày 9 tháng 2 năm 2014. “With her performances, which were not just confessional but determinedly hyper emotive, Winehouse risked a full embrace of classic rhythm and blues.” 
    • Seymour, Gene (23 tháng 7 năm 2011). “Winehouse, a voice in control of her art, but little else”. CNN. Truy cập ngày 9 tháng 2 năm 2014. “There was always a vexing contradiction between the sunny, buoyant rhythm-and-blues music that enchanted millions and the dismal, exasperating public spectacle she made of herself in tabloids and onstage.” 
  5. ^ McVeigh, Tracy (23 tháng 7 năm 2011). “Amy Winehouse: 'She was a sweet, tiny thing with this huge great voice'”. The Guardian (London). Truy cập ngày 1 tháng 10 năm 2012. 
  6. ^ Eddie "Stats". “LargeUp Exclusive: Salaam Remi Speaks On Amy Winehouse & Reggae”. Okayplayer. Truy cập ngày 11 tháng 2 năm 2014. 
  7. ^ a ă “Winehouse dominates Grammys with 5 wins”. Today Music. Associated Press. 2 tháng 11 năm 2008. Truy cập ngày 11 tháng 2 năm 2014. 
  8. ^ Winehouse, Alex (13 February 2008). Amy Winehouse's brother on her return to form tại Wayback Machine (lưu trữ ngày 9 tháng tháng 8 năm 2011). The Times. The Sunday Times. Lưu trữ ngày 31 tháng 2, 2014.
  9. ^ “Amy Winehouse's Back to Black sets chart record”. BBC News Online. 25 tháng 8 năm 2011. Truy cập ngày 27 tháng 8 năm 2011. 
  10. ^ a ă “VH1's 100 Greatest Women In Music”. VH1's The Greatest. Viacom International. 13 tháng 2 năm 2012. Truy cập ngày 27 tháng 10 năm 2013. 
  11. ^ Mulholland, Garry (12 tháng 11 năm 2012). “Amy Winehouse – Amy Winehouse at the BBC Review”. BBC News. Truy cập ngày 25 tháng 5 năm 2013. 
  12. ^ Winehouse, Mitch p.xiii
  13. ^ Winehouse, Mitch, Amy: My Daughter & HarperCollins 2012
  14. ^ Senior, Amy (25 tháng 7 năm 2011). “Death of Amy Winehouse spurs mourning among friends, family and fans as music world loses troubled star”. Mancunian Matters. Truy cập ngày 22 tháng 4 năm 2012. 
  15. ^ Sullivan, Caroline (23 tháng 7 năm 2011). “Amy Winehouse obituary”. The Guardian. London. Truy cập ngày 17 tháng 8 năm 2011. 
  16. ^ a ă â b Eliscu, Jenny (23 tháng 7 năm 2011). “The Diva and Her Demons: Rolling Stone's 2007 Amy Winehouse Cover Story”. Rolling Stone. Jann Wenner. Truy cập ngày 11 tháng 2 năm 2014. 
  17. ^ Winehouse, Mitch 2012, Amy, My Daughter & HarperCollins p.xiii
  18. ^ Cordor, Cyril. “Amy Winehouse – Artist Biography”. AllMusic. All Media Network. Truy cập ngày 31 tháng 5 năm 2014. 
  19. ^ Phillips, Rhodri (26 tháng 7 năm 2011). “Winehouse’s dad has message for fan with baby”. The Sun (News Group Newspapers Limited). Truy cập ngày 25 tháng 2 năm 2012. 
  20. ^ a ă â b c Mulholland, Garry (1 tháng 2 năm 2004). “Charmed and dangerous”. The Guardian. London. Truy cập ngày 28 tháng 10 năm 2006. 
  21. ^ Nissim, Mayer (13 tháng 7 năm 2012). “Exclusive: Amy Winehouse music playlist: Mitch chooses the songs of Amy's life”. Digital Spy. Hearst Magazines UK. Truy cập ngày 25 tháng 6 năm 2014. 
  22. ^ Sturges, Fiona (25 tháng 7 năm 2011). “Amy Winehouse: Singer who won the hearts of millions but was unable to overcome her dependency on drink and drugs”. The Independent (London). Truy cập ngày 28 tháng 7 năm 2011. 
  23. ^ Winehouse, Mitch 2012 p12
  24. ^ a ă â b c d đ Sandall, Robert (27 July 2008). Can Amy Winehouse be saved? tại Wayback Machine (lưu trữ ngày 7 tháng tháng 10 năm 2008). The Times. The Sunday Times Magazine. Lưu trữ ngày 31 tháng 2, 2014.
  25. ^ Winehouse, Mitch 2012 p15
  26. ^ “Amy Winehouse”. AskMen. Truy cập ngày 2 tháng 9 năm 2008. 
  27. ^ Roussoulis, Henrietta (18 January 2004). Amy Winehouse: The Q interview tại Wayback Machine (lưu trữ ngày 4 tháng tháng 4 năm 2009). The Independent on Sunday (London). Lưu trữ ngày 3 tháng 9, 2014.
  28. ^ Young, chia sẻ với Adrian Goldberg trên Radio 5 Live, 23 tháng 7, 2011
  29. ^ a ă â b Winehouse, Mitch
  30. ^ The Fast Show Episode No. 3.2 tại Internet Movie Database
  31. ^
  32. ^ Winehouse, Amy. Amy Winehouse – Interview tại Wayback Machine (lưu trữ ngày 15 tháng tháng 2 năm 2008). Access All Areas. Lưu trữ ngày 23 tháng 7, 2011.
  33. ^ “LondonJazz: Amy Winehouse and NYJO – photos and a tribute”. Londonjazz.blogspot.com. 25 tháng 7 năm 2011. Truy cập ngày 1 tháng 1 năm 2012. 
  34. ^ a ă Winehouse, Mitch & 2012 p.34
  35. ^ a ă â Bouwman, Kimbel (23 tháng 2 năm 2004). “Interview with DARCUS BEESE, A&R at Island for Amy Winehouse, Sugababes – Feb 23, 2004”. HitQuarters. Truy cập ngày 15 tháng 11 năm 2010. 
  36. ^
  37. ^ a ă Bush, John. “Amy Winehouse – Frank”. AllMusic. All Media Network. Truy cập ngày 4 tháng 11 năm 2006. 
  38. ^ Boraman, Greg (27 tháng 11 năm 2003). “Amy Winehouse Frank Review”. BBC News Online. Truy cập ngày 4 tháng 11 năm 2006. 
  39. ^ a ă Amy Winehouse (official site) tại Wayback Machine (lưu trữ ngày 26 tháng tháng 7 năm 2011). AmyWinehouse.co.uk. Lưu trữ ngày 11 tháng 8, 2011.
  40. ^ Winehouse, Mitch & 2012 p.55
  41. ^ ASCAP Members Honored at the Ivors tại Wayback Machine (lưu trữ ngày 28 tháng tháng 6 năm 2004). ASCAP. Lưu trữ ngày 28 tháng 7, 2011.
  42. ^ Sisario, Ben (29 tháng 9 năm 2007). “She’s Not Anybody’s Backup Act”. The New York Times. Truy cập ngày 13 tháng 12 năm 2007. 
  43. ^ a ă Winehouse, Amy p.71
  44. ^ Topping, Alexandra (8 tháng 6 năm 2010). “Mark Ronson gets all new romantic with Duran Duran”. The Guardian. Truy cập ngày 9 tháng 1 năm 2011. 
  45. ^ Winehouse, Amy p.68
  46. ^ “Winehouse and Lewis head charts”. BBC News Online. 31 tháng 12 năm 2007. Truy cập ngày 28 tháng 7 năm 2011. 
  47. ^
  48. ^ Tyrangiel, Josh (9 tháng 12 năm 2007). “Top 10 Songs”. Time. Truy cập ngày 26 tháng 12 năm 2012. 
  49. ^ (tiếng Hà Lan) “ultratop.be – Amy Winehouse – Back To Black” (bằng Dutch). Ultratop. Truy cập ngày 11 tháng 2 năm 2014. 
  50. ^ “Amy Winehouse”. Acharts.us. Truy cập ngày 18 tháng 8 năm 2011. 
  51. ^ Gallagher, Serena (2 tháng 10 năm 2007). “Universal Republic Stars, Amy Winehouse and Mika, to Release Special Live DVDs in U.S. November 13”. Business Wire. Truy cập ngày 13 tháng 12 năm 2007. 
  52. ^
  53. ^ Harris, Chris (28 tháng 11 năm 2007). “'American Idol' Champ Jordin Sparks Fails To Ignite The Charts, Barely Cracking Billboard Top 10”. MTV News. Viacom International. Truy cập ngày 13 tháng 12 năm 2007. 
  54. ^
  55. ^ “Brit Awards nominations go pop!”. eGigs.co.uk. 14 tháng 1 năm 2008. Truy cập ngày 26 tháng 12 năm 2012. 
  56. ^ “Missy Elliott Still Keen to Work with Amy Winehouse”. ShowbizSpy. 8 tháng 6 năm 2008. Truy cập ngày 6 tháng 3 năm 2013. 
  57. ^ Ditzian, Eric (27 tháng 5 năm 2009). “Amy Winehouse Barely Made It To 2007 MTV Movie Awards Performance”. MTV News. Viacom International. Truy cập ngày 26 tháng 12 năm 2012. 
  58. ^ Wilkes, Neil (24 tháng 6 năm 2007). “Winehouse camps in style at Glastonbury”. Digital Spy. Hearst Magazines UK. Truy cập ngày 25 tháng 6 năm 2007. 
  59. ^ Amy Winehouse Birmingham show ends in chaos tại Wayback Machine (lưu trữ ngày 7 tháng tháng 12 năm 2008). WOW Magazine. Trinity Mirror Midlands. 15 November 2007. Lưu trữ ngày 6 tháng 1, 2008.
  60. ^ “Amy Winehouse fans revolt after shambolic gig.”. NME. IPC Media. 26 tháng 11 năm 2007. Truy cập ngày 26 tháng 12 năm 2012. 
  61. ^ “Amy Winehouse scraps all concerts”. BBC News Online. 27 tháng 11 năm 2007. Truy cập ngày 26 tháng 12 năm 2012. 
  62. ^ Winehouse, Mitch 2012
  63. ^
  64. ^ The Envelope. “Production, Non-Classical; Surround Sound; Production, Classical; Classical; Music Video”. Los Angeles Times. Truy cập ngày 26 tháng 12 năm 2012. 
  65. ^ Now That's Entertaining tại Wayback Machine (lưu trữ ngày 9 tháng tháng 2 năm 2009). Daily Record. 15 September 2008. Lưu trữ ngày 12 tháng 1, 2014.
  66. ^ Gamboa, Glenn (11 February 2008). Amy Winehouse takes home 5 Grammy Awards tại Wayback Machine (lưu trữ ngày 13 tháng tháng 2 năm 2008). Newsday. Lưu trữ ngày 11 tháng 2, 2014.
  67. ^ Gamboa, Glenn (20 February 2008). Winehouse, Hancock see post-Grammy bump tại Wayback Machine (lưu trữ ngày 12 tháng tháng 6 năm 2008). Los Angeles Times. 20 February 2008. Lưu trữ ngày 13 tháng 2, 2014.
  68. ^ Sexton, Paul (14 tháng 1 năm 2008). “Macdonald Bumps Radiohead From U.K. Album Chart.”. Billboard. Prometheus Global Media. Truy cập ngày 26 tháng 12 năm 2012. 
  69. ^ “Amy Winehouse back on top of UK album chart”. NME. IPC Media. 2 tháng 3 năm 2008. Truy cập ngày 26 tháng 12 năm 2012. 
  70. ^ “Amy Winehouse enters biggest sellers list”. NME. IPC Media. 12 tháng 3 năm 2008. Truy cập ngày 26 tháng 12 năm 2012. 
  71. ^ Sexton, Paul (7 tháng 4 năm 2008). “R.E.M. Earns Eighth U.K. No. 1 Album”. Billboard. Prometheus Global Media. Truy cập ngày 26 tháng 12 năm 2012. 
  72. ^ Khan, Urmee (16 tháng 2 năm 2009), “Coldplay and Duffy among British acts dominating top ten global albums of 2008”, The Telegraph, truy cập ngày 26 tháng 12 năm 2012 
  73. ^ a ă Business big shot: Amy Winehouse tại Wayback Machine (lưu trữ ngày 12 tháng tháng 6 năm 2011). The Times. The Sunday Times. 2 September 2008. Lưu trữ ngày 29 tháng 5, 2014.
  74. ^ Quinn, Ben (23 May 2008). Amy Winehouse misses beat for Ivor Novello award tại Wayback Machine (lưu trữ ngày 23 tháng tháng 11 năm 2008). The Times. Lưu trữ ngày 29 tháng 5, 2014.
  75. ^ Gibson, Owen (22 tháng 4 năm 2008). “Novello first for Winehouse”. The Guardian. Truy cập ngày 26 tháng 12 năm 2012. 
  76. ^ “MTV nods for Coldplay and Duffy”. BBC News Online. 29 tháng 9 năm 2008. Truy cập ngày 26 tháng 12 năm 2012. 
  77. ^
  78. ^ Lustig, Jay (4 tháng 12 năm 2008). “Annex to Cleveland's rock'n'roll shrine opens in Manhattan”. The Star-Ledger (NJ.com). Truy cập ngày 26 tháng 12 năm 2012. 
  79. ^ “Poll: Americans embrace U.K. music”. United Press International. 13 tháng 3 năm 2009. Truy cập ngày 26 tháng 12 năm 2012. 
  80. ^
  81. ^ Lawless, Jill (20 tháng 2 năm 2008). “Winehouse, McCartney Play at Brit Awards”. Associated Press. Truy cập ngày 26 tháng 12 năm 2012. 
  82. ^ “Amy Winehouse performs at Fendi opening”. United Press International. 3 tháng 3 năm 2008. Truy cập ngày 26 tháng 12 năm 2012. 
  83. ^ Roberts, Alison (31 tháng 5 năm 2008). “Winehouse performs gig in Lisbon”. BBC News Online. Truy cập ngày 26 tháng 12 năm 2012. 
  84. ^ “Winehouse performs at Mandela concert”. United Press International. 28 tháng 6 năm 2008. Truy cập ngày 26 tháng 12 năm 2012. 
  85. ^ “Glastonbury: Amy Winehouse seems to scuffle with fan”. The Telegraph. Truy cập ngày 26 tháng 12 năm 2012. 
  86. ^ Flawless performance for troubled Winehouse tại Wayback Machine (lưu trữ ngày 17 tháng tháng 7 năm 2009). The Irish Times. 7 July 2008. Lưu trữ ngày 29 tháng 5, 2014.
  87. ^ “Amy Winehouse makes Blake dedication at T In The Park”. NME. IPC Media. 13 tháng 7 năm 2008. Truy cập ngày 26 tháng 12 năm 2012. 
  88. ^ Youngs, Ian (18 tháng 8 năm 2008). “United front for The Verve at V”. BBC News Online. Truy cập ngày 26 tháng 12 năm 2012. 
  89. ^ Dalton, Stephen (8 September 2008). Bestival on the Isle of Wight tại Wayback Machine (lưu trữ ngày 15 tháng tháng 6 năm 2011). The Times. The Sunday Times Magazine. 7 July 2008. Lưu trữ ngày 29 tháng 5, 2014.
  90. ^ Ziegbe, Mawuse (8 September 2010). Amy Winehouse To Appear On Quincy Jones Tribute Album tại Wayback Machine (lưu trữ ngày 15 tháng tháng 6 năm 2011). MTV. Lưu trữ ngày 9 tháng 1, 2011.
  91. ^ Ziegbe, Mawuse (2 July 2010). The Roots' ?uestlove Teams Up With Amy Winehouse tại Wayback Machine (lưu trữ ngày 5 tháng tháng 7 năm 2010). MTV. Lưu trữ ngày 9 tháng 1, 2011.
  92. ^ Amy Winehouse's hospital leave tại Wayback Machine (lưu trữ ngày 8 tháng tháng 12 năm 2008). Virgin Media. Lưu trữ ngày 25 tháng 3, 2010.
  93. ^ “Forgotten lyrics, abandoned songs ... Amy Winehouse's comeback flops”. Herald Scotland. 9 tháng 5 năm 2009. Truy cập ngày 1 tháng 5 năm 2014. 
  94. ^ Youle, Jo (9 tháng 5 năm 2009). “Winehouse gig a washout, say fans”. BBC News Online. Truy cập ngày 26 tháng 12 năm 2012. 
  95. ^ “Amy Winehouse sings at V festival”. BBC News Online. 23 tháng 8 năm 2009. Truy cập ngày 26 tháng 12 năm 2012. 
  96. ^ Youngs, Ian (9 tháng 10 năm 2009). “Amy Winehouse album 'due in 2010'”. BBC News Online. Truy cập ngày 31 tháng 5 năm 2014. 
  97. ^ a ă Michaels, Sean (16 tháng 7 năm 2010). “Amy Winehouse promises new album for January 2011”. The Guardian. Bản gốc lưu trữ ngày 13 tháng 2 năm 2011. Truy cập ngày 9 tháng 1 năm 2011. 
  98. ^ Osborn, Andrew (20 tháng 12 năm 2010). “Amy Winehouse plays oligarch's gig in Moscow”. The Telegraph (UK). Bản gốc lưu trữ ngày 20 tháng 1 năm 2011. Truy cập ngày 9 tháng 1 năm 2011. 
  99. ^
  100. ^ “Amy Winehouse Booed Off Stage”. MTV. 13 tháng 2 năm 2011. Truy cập ngày 23 tháng 7 năm 2011. 
  101. ^
  102. ^ (tiếng Croatia) “Amy Winehouse zaštitari su natjerali da izađe na pozornicu”. Večernji list. 23 tháng 6 năm 2011. Truy cập ngày 25 tháng 7 năm 2011. 
  103. ^ “Amy Winehouse cancels two dates of European tour”. BBC. 19 tháng 6 năm 2011. Truy cập ngày 19 tháng 6 năm 2011. 
  104. ^ “Amy Winehouse tour pulled so she can 'sort herself out'”. BBC. 21 tháng 6 năm 2011. Bản gốc lưu trữ ngày 24 tháng 6 năm 2011. Truy cập ngày 21 tháng 6 năm 2011. 
  105. ^ “Amy Winehouse's last public appearance” (Video upload). The Telegraph. 23 tháng 7 năm 2011. Truy cập ngày 6 tháng 1 năm 2014. 
  106. ^ Lipshutz, Jason (25 tháng 3 năm 2011). “Tony Bennett Taps Amy Winehouse for 'Duets II,' Due in September”. Billboard. Prometheus Global Media. Truy cập ngày 23 tháng 7 năm 2011. 
  107. ^ “Amy Winehouse, Tony Bennett duet will fund charity”. Los Angeles Times. 5 tháng 8 năm 2011. Truy cập ngày 17 tháng 8 năm 2011. 
  108. ^ “And The GRAMMY Went To ...Tony Bennett And Amy Winehouse”. 22 tháng 2 năm 2012. Truy cập ngày 31 tháng 5 năm 2014. 
  109. ^ Boyle, Danny (13 tháng 2 năm 2012). “Kent's Mitch Winehouse picks up Amy's Grammy gong”. Kent Online. KM Group. Truy cập ngày 13 tháng 2 năm 2012. 
  110. ^ a ă â b Davies, Caroline (26 tháng 10 năm 2011). “Amy Winehouse inquest records verdict of misadventure”. The Guardian (London). Truy cập ngày 26 tháng 10 năm 2011. 
  111. ^
  112. ^ Amy Winehouse found dead, aged 27 tại Wayback Machine (lưu trữ ngày 23 tháng tháng 7 năm 2011). London: BBC News Online. 24 tháng 7, 2011. Lưu trữ ngày 24 tháng 7, 2011.
  113. ^ “Amy Winehouse death: Coroner records misadventure verdict”. BBC News. 26 tháng 10 năm 2011. Truy cập ngày 26 tháng 10 năm 2011. 
  114. ^
  115. ^ Knopper, Steve (27 tháng 7 năm 2011). “On the Charts: Amy Winehouse's Sad Return”. Rolling Stone. Jann Wenner. Truy cập ngày 1 tháng 8 năm 2011. 
  116. ^ Caulfield, Keith (27 tháng 7 năm 2011). “Amy Winehouse Returns to Top 10 of Billboard 200, Adele Back at No. 1”. Billboard. Prometheus Global Media. Truy cập ngày 16 tháng 6 năm 2013. 
  117. ^ “Amy Winehouse's Back to Black sets chart record”. BBC News Online. 25 tháng 8 năm 2011. Truy cập ngày 25 tháng 12 năm 2012. 
  118. ^ “Rihanna, Lady Gaga and Adele break World Records with digital music sales”. Guinness World Records. 7 tháng 9 năm 2012. Truy cập ngày 29 tháng 3 năm 2014. 
  119. ^ “Amy Winehouse Found Dead”. MTV. Viacom International. 27 tháng 3 năm 2011. Truy cập ngày 23 tháng 7 năm 2011. 
  120. ^ Baltin, Steve (23 tháng 7 năm 2011). “Courtney Love on Amy Winehouse: 'I'm Gutted'”. Rolling Stone (Jann Wenner). Truy cập ngày 29 tháng 7 năm 2011. 
  121. ^ Kaufman, Gil (26 tháng 7 năm 2011). “Amy Winehouse Funeral Held In London”. MTV. Viacom International. Truy cập ngày 26 tháng 7 năm 2011. 
  122. ^ “Tony Bennett on The Daily Show 29 September 2011”. The Daily Show. Truy cập ngày 2 tháng 10 năm 2011. 
  123. ^ “Stating the Obvious, Amy Winehouse Fears Early Death”. Inquisitr.com. 28 tháng 12 năm 2008. Truy cập ngày 29 tháng 3 năm 2014. 
  124. ^ Howard Sounes (13 tháng 7 năm 2013). “'Amy said she always knew she'd join the 27 club': The truth about Winehouse's death wish and why 27 really is an unlucky number for rock stars”. Daily Mail. Truy cập ngày 28 tháng 9 năm 2014. 
  125. ^ Duke, Alan (18 tháng 12 năm 2012). “Amy Winehouse death probe reopened”. CNN. Truy cập ngày 17 tháng 12 năm 2012. 
  126. ^ “Amy Winehouse inquest: Singer drank herself to death”. BBC News Online. 8 tháng 1 năm 2013. Truy cập ngày 29 tháng 3 năm 2014. 
  127. ^ a ă Day, Elizabeth (23 tháng 6 năm 2013). “Growing up with my sister Amy Winehouse”. The Guardian. Truy cập ngày 25 tháng 6 năm 2013. 
  128. ^ a ă â Levy, Glen (26 tháng 7 năm 2011). “‘Good Night, My Angel’: Friends and Family Gather for Amy Winehouse’s Funeral”. Time. Truy cập ngày 26 tháng 7 năm 2011. 
  129. ^ a ă Saunders, Emma (26 tháng 7 năm 2011). “Singer Amy Winehouse bows out gracefully”. BBC News Online. Truy cập ngày 26 tháng 7 năm 2011. 
  130. ^ “Family plan private funeral for Amy Winehouse”. BBC News Online. 25 tháng 7 năm 2011. Bản gốc lưu trữ ngày 25 tháng 7 năm 2011. Truy cập ngày 25 tháng 7 năm 2011. 
  131. ^ “Amy Winehouse Laid To Rest”. Chicago's B96. 26 tháng 7 năm 2011. 
  132. ^ Marikar, Sheila (26 tháng 7 năm 2011). “Amy Winehouse to Be Cremated Following Emotional Funeral”. ABC News. Bản gốc lưu trữ ngày 26 tháng 7 năm 2011. Truy cập ngày 27 tháng 7 năm 2011. 
  133. ^ “Amy Winehouse foundation for addiction planned”. BBC News Online. 27 tháng 7 năm 2011. Bản gốc lưu trữ ngày 27 tháng 7 năm 2011. Truy cập ngày 27 tháng 7 năm 2011. 
  134. ^ Mayoras, Danielle; Mayoras, Andy (28 tháng 3 năm 2012). “Amy Winehouse Didn't Have a Will After All, But Did Have Millions”. Forbes. Truy cập ngày 14 tháng 6 năm 2012. 
  135. ^ Zakarin, Jordan (31 tháng 10 năm 2011). “New Amy Winehouse Album: 'Amy Winehouse Lioness: Hidden Treasures' Gets December Release Date”. The Huffington Post. Truy cập ngày 22 tháng 12 năm 2011. 
  136. ^ Jones, Alan (12 tháng 12 năm 2011). “Official Album Chart Analysis: Sales hit new 2011 high”. Music Week (Intent Media). Truy cập ngày 12 tháng 12 năm 2011.  (cần đăng ký mua)
  137. ^ Caulfield, Keith (14 tháng 12 năm 2011). “Michael Buble's 'Christmas' Stays Atop Billboard 200, Black Keys Hit No. 2”. Billboard. Prometheus Global Media. Truy cập ngày 14 tháng 12 năm 2011. 
  138. ^ Winehouse, Mitch & 2012 p.ix
  139. ^ Itzkoff, David (25 tháng 4 năm 2013). “Amy Winehouse Documentary Coming From Director of ‘Senna’”. The New York Times. Truy cập ngày 4 tháng 7 năm 2013. 
  140. ^ McNary, Dave (24 tháng 4 năm 2013). “Amy Winehouse Documentary Planned by ‘Senna’ Director”. Variety (Penske Business Media, LLC). Truy cập ngày 9 tháng 9 năm 2013. 
  141. ^ Brown, Mark (2 tháng 7 năm 2013). “Amy Winehouse's possessions go on display at Jewish Museum in London”. The Guardian. Truy cập ngày 4 tháng 7 năm 2013. 
  142. ^ Boardman, Madeline (22 tháng 11 năm 2013). “Amy Winehouse's Dad Shoots Down Movie Rumors”. The Huffington Post. Truy cập ngày 31 tháng 5 năm 2014. 
  143. ^ ibtimes.com. “Farewell Amy Winehouse: A Tribute to Her Top 10 Fashion Moments”. Truy cập ngày 4 tháng 8 năm 2011. 
  144. ^ observer.com. “Amy Winehouse: The Next Tragic Talent?”. Truy cập ngày 4 tháng 8 năm 2011. 
  145. ^ nationmultimedia.com. “Amy Winehouse: When tears dried on their own”. Truy cập ngày 4 tháng 8 năm 2011. 
  146. ^ a ă guardian.co.uk. “Jazz CD: Amy Winehouse, Frank”. Truy cập 28 iulie 2011. 
  147. ^ popmatters.com. “Amy Winehouse: A Voice to Make You Believe”. Truy cập ngày 4 tháng 8 năm 2011. 
  148. ^ allmusic.com. “Review: Frank - Amy Winehouse”. Truy cập 28 iulie 2011. 
  149. ^ washingtonpost.com. “100-Proof Voice”. Truy cập ngày 4 tháng 8 năm 2011. 
  150. ^ dissidentvoice.org. “Amy Winehouse: Got Soul? Hell Yeah, Sister!”. Truy cập ngày 4 tháng 8 năm 2011. 
  151. ^ a ă rumorfix.com. “Russell Brand Says Amy Winehouse’s Voice Had Power & Pain”. Truy cập ngày 4 tháng 8 năm 2011. 
  152. ^ a ă ew.com. “MUSIC REVIEW: Back To Black (2007), Amy Winehouse”. Truy cập 29 iulie 2011. 
  153. ^ pitchfork.com. “album review: Amy Winehouse - Frank”. Truy cập ngày 4 tháng 8 năm 2011. 
  154. ^ pitchfork.com. “album review: Amy Winehouse - Back to Black”. Truy cập ngày 4 tháng 8 năm 2011. 
  155. ^ emusic.com. “Six Degrees of Amy Winehouse’s Back to Black”. Truy cập 29 iulie 2011. 
  156. ^ musicomh.com. “Amy Winehouse - Frank (Island)”. Truy cập 28 iulie 2011. 
  157. ^ hiphopcube.com. “New Amy Winehouse songs are “autobiographical as ever””. Truy cập ngày 6 tháng 8 năm 2011. 
  158. ^ ew.com. “MUSIC REVIEW: Frank (2007) - Amy Winehouse”. Truy cập ngày 6 tháng 8 năm 2011. 
  159. ^ bbc.co.uk. “Amy Winehouse Frank Review”. Truy cập ngày 6 tháng 8 năm 2011. 
  160. ^ timesonline.co.uk. “Amy Winehouse: Frank”. Truy cập ngày 6 tháng 8 năm 2011. 
  161. ^ allmusic.com. “Amy Winehouse: Frank”. Truy cập ngày 6 tháng 8 năm 2011. 
  162. ^ newstatesman.com. “Year of the woman”. Truy cập ngày 6 tháng 8 năm 2011. 
  163. ^ timesonline.co.uk. “Amy Winehouse: Back to Black”. Truy cập ngày 6 tháng 8 năm 2011. 
  164. ^ rollingstone.com. “Amy Winehouse - Back to Black”. Truy cập 30 iulie 2011. 
  165. ^ rollingstone.com. “Amy Winehouse”. Truy cập ngày 6 tháng 8 năm 2011. 
  166. ^ a ă Sisario, Ben (23 tháng 7 năm 2011). “Amy Winehouse, British Soul Singer With a Troubled Life, Dies at 27”. The New York Times. Bản gốc lưu trữ ngày 23 tháng 7 năm 2011. Truy cập ngày 23 tháng 7 năm 2011. 
  167. ^ Topping, Alexandra (26 tháng 7 năm 2011). “Amy Winehouse: private funeral held”. The Guardian (London). Bản gốc lưu trữ ngày 27 tháng 7 năm 2011. Truy cập ngày 28 tháng 7 năm 2011. 
  168. ^ Hoffman, Claire (10 tháng 7 năm 2008). “Up All Night With Amy Winehouse: Rolling Stone's 2008 Story”. Rolling Stone (Jann Wenner). Truy cập ngày 24 tháng 7 năm 2011. 
  169. ^ Yaeger, Lynn (22 tháng 5 năm 2007). “Winehouse Rules”. The Village Voice. Truy cập ngày 27 tháng 7 năm 2011. 
  170. ^ Winehouse, Mitch p.70
  171. ^
  172. ^ “Beckham, Winehouse top worst-dressed list”. United Press International. 8 tháng 1 năm 2008. Truy cập ngày 31 tháng 5 năm 2014. 
  173. ^ Winehouse, Mitch & 2012 p.62
  174. ^
  175. ^ Singer Amy Winehouse weds in Miami Beach tại Wayback Machine (lưu trữ ngày 22 tháng tháng 5 năm 2007). Associated Press. Yahoo! News. 18 May 2007. Retrieved 31 May 2014.
  176. ^ Ogunnaike, Lola (1 tháng 7 năm 2008). “Commentary: Whither Winehouse?”. CNN. Truy cập ngày 25 tháng 7 năm 2011. 
  177. ^ Amy Winehouse bloody, bruised after alleged fight with husband tại Wayback Machine (lưu trữ ngày 7 tháng tháng 12 năm 2008). International Herald Tribune. 24 August 2007. Retrieved 31 May 2014.
  178. ^ “Fans Urged to boycott Winehouse”. BBC News Online. 28 tháng 8 năm 2007. Truy cập ngày 31 tháng 5 năm 2014. 
  179. ^ Perry, Simon (1 tháng 12 năm 2008). “Divorce Drama for Amy Winehouse?”. People. Truy cập ngày 31 tháng 5 năm 2014. 
  180. ^
  181. ^ “Winehouse is arrested by police”. BBC News Online. 18 tháng 12 năm 2007. Truy cập ngày 31 tháng 5 năm 2014. 
  182. ^ a ă “Singer absent from 'plot' meeting”. BBC News Online. 11 tháng 6 năm 2008. Truy cập ngày 31 tháng 5 năm 2014. 
  183. ^ Winehouse, Mitch 2012
  184. ^ a ă “Amy Winehouse's husband seeks divorce”. CNN. 12 tháng 1 năm 2009. Bản gốc lưu trữ ngày 21 tháng 1 năm 2009. Truy cập ngày 12 tháng 1 năm 2009. 
  185. ^
  186. ^ Laurie I (24 tháng 3 năm 2009). “Winehouse ‘Won’t Let’ Husband Divorce Her”. SFGate. Truy cập ngày 31 tháng 5 năm 2014. 
  187. ^ a ă “Winehouse divorces Fielder-Civil”. BBC News Online. 16 tháng 7 năm 2009. Truy cập ngày 16 tháng 7 năm 2009. 
  188. ^ Isola, Laurie (7 tháng 7 năm 2010). “Blake Fielder-Civil received nothing in Amy Winehouse split”. SFGate. Bản gốc lưu trữ ngày 26 tháng 1 năm 2011. Truy cập ngày 9 tháng 1 năm 2011. 
  189. ^ Singh, Anita (8 tháng 5 năm 2008), “Amy Winehouse bailed over drugs video”, The Telegraph, truy cập ngày 2 tháng 6 năm 2014 
  190. ^ “Profile: Amy Winehouse”. BBC News Online. 29 tháng 7 năm 2008. Bản gốc lưu trữ ngày 21 tháng 9 năm 2012. Truy cập ngày 26 tháng 12 năm 2012. 
  191. ^ “Amy Winehouse was not hospitalized for 'exhaustion'”. Los Angeles Times. 
  192. ^ “Who'd be a pop star's parent?”. BBC News Online. 17 tháng 3 năm 2008. Bản gốc lưu trữ ngày 22 tháng 12 năm 2012. 
  193. ^ Salahi, Lara (25 tháng 7 năm 2011). “Amy Winehouse: Career Shadowed by Manic Depression”. ABC News. Bản gốc lưu trữ ngày 24 tháng 7 năm 2011. Truy cập ngày 24 tháng 7 năm 2011. 
  194. ^ Sparber, Max (25 tháng 7 năm 2011). “On the death of Amy Winehouse”. MinnPost. Bản gốc lưu trữ ngày 19 tháng 8 năm 2011. Truy cập ngày 2 tháng 6 năm 2014.  Tình trạng sức khỏe yếu ớt của cô còn được nhắc đến trong Milloy, Courtland (24 tháng 7 năm 2011). “Amy Winehouse another tragic victim of manic depression”. The Washington Post. Satel, Sally (27 tháng 7 năm 2011). “Amy Winehouse's Killers”. The Wall Street Journal (Dow Jones). Bản gốc lưu trữ ngày 28 tháng 7 năm 2011. Truy cập ngày 28 tháng 7 năm 2011. 
  195. ^ Rubin, Courtney (10 tháng 12 năm 2007). “Amy Winehouse 'Determined' to Attend Grammys”. People. Bản gốc lưu trữ ngày 20 tháng 9 năm 2013. 
  196. ^ Amy Winehouse living with her father, under 24-hour watch tại Wayback Machine (lưu trữ ngày 27 tháng tháng 1 năm 2008). The Daily Telegraph. 24 January 2008. Retrieved 31 May 2014.
  197. ^ "Winehouse may be charged over drugs video." The Times. 24. siječnja 2008.
  198. ^ Amy takes the rehab route tại Wayback Machine (lưu trữ ngày 12 tháng tháng 1 năm 2009). The Times of India. 12 January 2009. Retrieved 29 January 2008.
  199. ^ Corcoran, Liz; Orloff, Brian (21 tháng 12 năm 2012). “Adele Recoils from Botched Meeting with Justin”. People. Truy cập ngày 26 tháng 12 năm 2012. 
  200. ^ Newman, Melinda. “Lady GaGa Loves 'Strange Girls' Like Amy Winehouse”. PopEater. Truy cập ngày 26 tháng 12 năm 2012. 
  201. ^ The revival of soul, 50 years after Motown. tại Wayback Machine (lưu trữ ngày 16 tháng tháng 4 năm 2009). Kuwait Times. 14 March 2009. Retrieved 26 December 2012.
  202. ^ “SPOTLIGHT: Emeli Sande”. 92PRO FM. 28 tháng 1 năm 2013. Truy cập ngày 29 tháng 3 năm 2014. 
  203. ^ “Misha B, Biography”. Lastfm.com. Truy cập ngày 29 tháng 3 năm 2014. 
  204. ^ Kaufman, Gil (26 tháng 7 năm 2011). “Amy Winehouse's Influence Goes Beyond 'Rehab'”. MTV. Truy cập ngày 29 tháng 3 năm 2014. 
  205. ^ Baggs, Michael (23 tháng 7 năm 2012). “Amy Winehouse Legacy: The Artists She Inspired”. Gigwise. Truy cập ngày 29 tháng 3 năm 2014. 
  206. ^ Baggs, Michael (23 tháng 7 năm 2012). “Amy Winehouse Legacy: The Artists She Inspired”. Gigwise. Truy cập ngày 29 tháng 3 năm 2014. 
  207. ^ "Rehab" singer Amy Winehouse had wide influence with thin output. tại Wayback Machine (lưu trữ ngày 29 tháng tháng 10 năm 2011). CBS News. 23 July 2011. Retrieved 29 May 2014.
  208. ^ “Selling their soul: women leading the way in R&B British invasion”. 
  209. ^ Cairns, Dan (26 July 2009). The rise of a new wave of female singers tại Wayback Machine (lưu trữ ngày 15 tháng tháng 6 năm 2011). The Sunday Times. 26 July 2009. Retrieved 31 May 2014.
  210. ^ Farber, Jim (29 tháng 3 năm 2011). “British music invasion triggered by Amy Winehouse now includes Eliza Doolittle, Adele, Rumer”. Daily News (New York). Truy cập ngày 23 tháng 7 năm 2011. 
  211. ^ a ă Greenwood, Richard (14 tháng 5 năm 2008). “Amy Winehouse sculpture to go on display”. The Telegraph (London). Truy cập ngày 18 tháng 8 năm 2011. 
  212. ^ “Winehouse parents reveal waxwork”. BBC News Online. 23 tháng 7 năm 2008. Truy cập ngày 18 tháng 8 năm 2011. 
  213. ^ a ă Ruiz, Cristina (26 July 2009). Amy Winehouse ‘shot down’ in name of art tại Wayback Machine (lưu trữ ngày 2 tháng tháng 7 năm 2009). The Sunday Times. 9 November 2008. Retrieved 24 July 2011.
  214. ^ “Profile: Amy Winehouse”. BBC News Online. 29 tháng 7 năm 2008. Bản gốc lưu trữ ngày 7 tháng 1 năm 2009. Truy cập ngày 1 tháng 2 năm 2009. 
  215. ^ “Brits 2004: The winners”. BBC News Online. 17 tháng 2 năm 2004. Truy cập ngày 24 tháng 7 năm 2011. 
  216. ^ Dimery, Robert (2006). Trong Tristan de Lancey;. 1001 Albums You Must Hear Before You Die. Universe Publishing. 

Đọc thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Chung
Thư mục

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]