Frank Sinatra

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Frank Sinatra
Frank Sinatra laughing.jpg
Frank Sinatra năm 1960
Thông tin nghệ sĩ
Tên khai sinh Francis Albert Sinatra
Nghệ danh Ol' Blue Eyes[1]
The Chairman of the Board[1]
The Voice[1]
Frankie
Sinh 12 tháng 12, 1915(1915-12-12)
Hoboken, New Jersey, Hoa Kỳ[2]
Mất 14 tháng 5, 1998 (82 tuổi)
Los Angeles, California, Hoa Kỳ
Nghề nghiệp Ca sĩ[1]
Diễn viên
Nhà sản xuất[1]
Đạo diễn[1]
Chỉ huy dàn nhạc[3]
Thể loại Pop truyền thống, jazz, big band,vocal[4]
Nhạc cụ ca hát
Năm 1935–1995[5]
Hãng đĩa Columbia, Capitol, Reprise
Hợp tác Rat Pack
Bing Crosby
Nancy Sinatra
Website www.franksinatra.com
Frank Sinatra
Hoạt động 1941-1995
Hôn nhân Nancy Barbato (1939-1951)
Ava Gardner (1951-1957)
Mia Farrow (1966-1968)
Barbara Marx (1976-1998)

Francis Albert "Frank" Sinatra (12 tháng 12 1915 - 14 tháng 5 1998) là một ca sĩdiễn viên người Mỹ nổi tiếng một thời, từng đoạt giải Oscar.

Bắt đầu sự nghiệp âm nhạc cùng thời với Harry JamesTommy Dorsey, Sinatra trở thành một nghệ sĩ solo thành công nhất trong đầu thập niên 1940, thần tượng của "bobby soxers". Sự nghiệp âm nhạc của Sinatra gặp chút trắc trở trong thập niên 1950 nhưng được hồi sinh sau khi ông dành Giải Oscar cho nam diễn viên phụ xuất sắc nhất năm 1954.

Ông kí hợp đồng với Capitol Records và phát hành một vài album nhận được những phê bình tích cực như In the Wee Small Hours, Songs for Swingin' Lovers, Come Fly with Me, Only the LonelyNice 'n' Easy. Sinatra rời Capitol để thành lập công ty thu âm riêng Reprise Records (giành được thành công với những album như Ring-A-Ding-Ding, Sinatra at the SandsFrancis Albert Sinatra & Antonio Carlos Jobim) và thực hiện tour diễn quốc tế, Sinatra là một thành viên sáng lập của Rat Pack và có nhiều mối quan hệ với các nhân vật nổi tiếng, trong đó có tổng thống John F. Kennedy. Sinatra bước sang tuổi 50 năm 1965 và thu âm ca khúc kỉ niệm những năm tháng trong sự nghiệp September of My Years, ông cũng được xuất hiện trong chương trình đặc biệt giành được giải Emmy Frank Sinatra: A Man and His Music, và để lại dấu ấn với các hit như "Strangers in the Night" và "My Way".

Sinatra cố gắng tạo sự thay đổi trong khẩu vị âm nhạc đại chúng nhưng khi doanh số bán album của ông ngày càng suy giảm và sau khi xuất hiện trong một vài bộ phim không được khán giả đón nhận nhiệt tình, Sinatra quyết định giải nghệ năm 1971. Trở lại sân khấu âm nhạc năm 1973, ông cho ra mắt một vài album, lọt vào được Top 40 hit với "(Theme From) New York, New York" năm 1980, tiếp đó là chuyến lưu diễn vòng quanh nước Mỹ và quốc tế vài năm cho tới khi ông qua đời năm 1998.

Sinatra cũng có một sự nghiệp diễn xuất lừng lẫy, ông dành Giải Oscar cho nam diễn viên phụ xuất sắc nhất cho bộ phim From Here to Eternity, và từng được đề cử cho Giải Oscar cho nam diễn viên chính xuất sắc nhất cho bộ phim The Man with the Golden Arm. Ông cũng diễn xuất trong một vài bộ phim ca nhạc như High Society, Pal Joey, Guys and DollsOn the Town. Ông được trung tâm Kennedy vinh danh năm 1983 và được Ronald Reagan trao tặng Huân chương Tự do Tổng thống năm 1985 và Huân chương vàng Quốc hội năm 1997. Sinatra cũng là người nắm giữ hàng loạt giải Grammy như Giải Grammy Ủy thác, Giải Grammy Huyền thoạiGiải Grammy Thành tựu trọn đời.

Tuổi trẻ[sửa | sửa mã nguồn]

Sinh ngày 12 tháng 12 năm 1915 ở Hoboken, New Jersey, Sinatra là con trai duy nhất của một cặp vợ chồng người Ý di cư: Natalie Della (Garaventa) và Anthony Martin Sinatra|Antonino Martino Sinatra,[6] theo Công giáo Rôma.[7] Trong cuốn sách Try and Stop Me, Nhà văn Mĩ Bennett Cerf cho rằng cha của Sinatra là một võ sĩ quyền Anh hạng nhẹ có biệt danh Marty O'Brien và là một thành viên của đội cứu hỏa Hoboken. Sinatra bị đuổi học[8] vì những trò nghịch ngợm trong trường. Cha của ông thường được gọi là Marty giữ chức vụ đội trưởng đội cứu hỏa Hoboken. Mẹ ông, hay được gọi là Dolly, có ảnh hưởng lớn trong khu vực và đảng bộ Đảng Dân Chủ ở địa phương, nhưng đồng thời là chủ một công ty nạo phá thai bất hợp pháp nên đã bị bắt vài lần và hai lần bị tòa án kết tội.[8] Vì thế trong thời kì Đại khủng hoảng, Dolly vẫn cung cấp tiền cho con trai đi chơi với bạn bè và mua sắm quần áo đắt tiền.[9] Năm 1938, Sinatra bị bắt vì đã dan díu với một phụ nữ có chồng (được coi như một tội vào thời điểm đó).[10]

Để kiếm sống Sinatra đã làm nghề giao báo cho tờ báo Jersey Observer,[8] và sau đó là thợ tán đinh ở xưởng đóng tàu Tietjan and Lang,[8] nhưng âm nhạc vẫn là thứ mà Sinatra hứng thú nhất, ông nghe đi nghe lại những bài nhạc jazz của thể loại big band.[11] Ông bắt đầu hát kiếm tiền từ lúc mới tám tuổi khi đứng trên quầy bar trong một hộp đêm ở Hoboken. Sinatra đi vào con đường ca hát chuyên nghiệp từ thập niên 1930,[8]:48 mặc dù chỉ nghe các ca sĩ nổi tiếng hát và bắt chước theo chứ không hề biết đọc bản nhạc.[11]

Sự nghiệp[sửa | sửa mã nguồn]

1935-1940: Khởi đầu sự nghiệp, cộng tác với James và Dorsey[sửa | sửa mã nguồn]

Sinatra có bước ngoặt đầu tiên vào năm 1935 khi mẹ ông xin cho ông gia nhập một ban nhạc ở địa phương tên là The Three Flashes. Với Sinatra, nhóm này đã trở nên nổi tiếng và được mọi người gọi là Bộ tứ Hoboken[5] và họ dễ dàng gây ấn tượng với Edward Bowes. Sau khi được biểu diễn trong show Major Bowes Amateur Hour của Bowes, họ đã nhận được 40000 phiếu bình chọn và giành được phần thưởng đầu tiên là một hợp đồng biểu diễn sáu tháng trên sân khấu và trên đài phát thanh quốc gia. Sinatra rời Bộ tứ Hoboken và trở về nhà vào cuối năm 1935. Mẹ ông cho ông một chân ca sĩ phòng trà và MC ở New Jersey, lương 15 USD một tuần.[12]

Ngày 18 tháng 3 năm 1939, Sinatra đã ghi âm một bản demo của bài hát "Our Love" với ban nhạc của Frank Mane. Bản thu âm này có chữ "Frank Sinatra" ký ở mặt trước. Những người đứng đầu nhóm nhạc đã giữ bản thu âm này nguyên vẹn trong vòng 60 năm.[8] Đến tháng Sáu, Harry James ký với Sinatra bản hợp đồng một năm với lương 75 USD một tuần.[13] Sinatra, cùng ban nhạc của James, đã thu âm album thương mại đầu tiên của mình "From the Bottom of My Heart" vào tháng Bảy năm 1939[14]

Gần 8000 bản của album "From the Bottom of My Heart" đã được bán. Sinatra tiếp tục phát hành 10 bài hát với James trong năm 1939, bao gồm cả bài All or Nothing At All (mà khi phát hành không bán được đủ nổi chỉ tiêu nhưng chỉ vài năm sau bán được hàng triệu bản khi tái phát hành với hãng Columbia Records vào thời kì đỉnh cao sự nghiệp của ông) [15]

Tháng 11 năm 1939, trong một cuộc gặp ở Chicago, Sinatra được Tommy Dorsey, người đứng đầu một ban nhạc, đề nghị gia nhập ban của ông thay thế cho Jack Leonard người đã bỏ ban nhạc để phát triển sự nghiệp solo (ông là ca sĩ, không phải diễn viên hài Jack E. Leonard). Cuộc gặp này là dấu mốc quan trọng trong sự nghiêp ca hát của Sinatra. Ban nhạc Dorsey là một trong những ban nhạc nổi tiếng nhất lúc bấy giờ nên ông nhanh chóng được công chúng Mỹ biết đến. Tuy nhiên Sinatra vẫn còn hạn hợp đồng với James, James nhận thấy cơ hội cho tiền đồ của Sinatra mà Dorsey đưa ra nên đã cho phép hủy hợp đồng. Sinatra biết ơn James trong suốt cuộc đời và khi nghe tin James chết năm 1983, ông nói: "Ông ấy (James) là một người đã biến mọi thứ thành có thể."[16]

Ngày 26 tháng 1 năm 1940, Sinatra lần đầu tiên xuất hiện trước công chúng cùng với ban của Dorsey ở Nhà hát Coronado, Rockford, tiểu bang Illinois.[17] Trong năm đầu tiên làm việc với Dorsey, Sinatra phát hành hơn 40 ca khúc, trong đó bài "I'll Never Smile Again" đứng đầu bảng xếp hạng trong mười hai tuần từ giữa tháng Bảy.[8]

Mối quan hệ của Sinatra với Tommy Dorsey bắt đầu trở nên căng thẳng vì theo hợp đồng một phần ba những gì Sinatra kiếm được từ ngành công nghiệp giải trí thuộc về Dorsey. Tháng Một năm 1942, Sinatra thu âm bản solo đầu tiên không có ban nhạc Dorsey (nhưng với người soạn lại nhạc của ban là Axel Stordahl và được sự cho phép của Dorsey). Các bản nhạc này được bán với nhãn Bluebird. Sinatra rời ban Dorsey vào cuối năm 1942 trong một vụ việc bắt đầu từ những tin đồn rằng Sinatra gia nhập Mafia. Một câu chuyện trên tờ báo Hearst newspapers cho rằng tên trùm Sam Giancana đã ép Dorsey phải cho Sinatra hủy hợp đồng với vài nghìn đô la, vụ việc này sau được hư cấu trong cuốn tiểu thuyết và bộ phim nổi tiếng Bố già.[11] Theo như tiểu sử của Nancy Sinatra, tờ báo Hearst đã đồn thổi như thế vì Frank là người theo Đảng Dân Chủ. Thực tế bản hợp đồng được mua bởi Music Corporation of America do Jules Stein thành lập với giá 75000 đô la Mỹ.[16]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a ă â b c d “Frank Sinatra”. Hollywood.com. Bản gốc lưu trữ ngày 27 tháng 5 năm 2012. Truy cập ngày 15 tháng 5 năm 2008. 
  2. ^ “Frank Sinatra obituary”. BBC News. 16 tháng 5 năm 1998. Truy cập ngày 15 tháng 5 năm 2008. 
  3. ^ Gigliotti, Gilbert L. A Storied Singer: Frank Sinatra as Literary Conceit
  4. ^ Music Genre: Vocal music.Allmusic. Truy cập 23 tháng 10 năm 2008.
  5. ^ a ă Ruhlmann, William. “Frank Sinatra”. Allmusic. MTV. Truy cập ngày 15 tháng 5 năm 2008. 
  6. ^ “Frank Sinatra Biography (1915–1998)”. Film reference. Truy cập ngày 18 tháng 7 năm 2009. 
  7. ^ “Frank Sinatra Has a Cold”. Esquire (magazine). 8 tháng 10 năm 2007. Truy cập ngày 12 tháng 10 năm 2010. 
  8. ^ a ă â b c d đ Summers, Anthony; Swan, Robbyn (2005). Sinatra: The Life. New York: Alfred A. Knopf. ISBN 0-375-41400-2. 
  9. ^ {{chú thích sách | title = His Way: Frank Sinatra, the Unauthorized Biography | author-link = Kitty Kelley | first = Kitty | last = Kelley | year = 1986 | isbn = 978‐0‐553‐05137‐7 | postscript =