Sông Cổ Chiên

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Sông Cổ Chiên, đoạn qua thành phố Vĩnh Long.

Sông Cổ Chiên là một phân lưu của sông Cửu Long, chảy qua các tỉnh Vĩnh Long, Trà Vinh, Bến Tre

Sông bắt đầu từ thành phố Vĩnh Long, chảy theo hướng tây bắc-đông nam, đổ ra biển Đông qua 2 cửa sông là cửa Cung Hầucửa Cổ Chiên. Cửa Cổ Chiên lệch về phía tỉnh Bến Tre và cửa Cung Hầu lệch về phía Trà Vinh.

Con sông này có chiều dài khoảng 82 km[1], làm thành ranh giới tự nhiên giữa các tỉnh Vĩnh Long với Bến Tre, Trà Vinh với Bến Tre.

Trên dòng sông Cổ Chiên cũng có nhiều cù lao và cồn như: cù lao Nai, cồn Chen, cồn Dung, cồn Lớn. Các cồn này thuộc về tỉnh Bến Tre.

Nguồn gốc tên gọi[sửa | sửa mã nguồn]

Về tên Cổ Chiên cũng có thuyết cho rằng tên sông có liên quan đến một sự kiện lịch sử cuối thế kỷ XVIII. Vào năm 1785, khi bị đại bại ở trận Rạch Gầm – Xoài Mút, tàn quân của Nguyễn Ánh phải dùng thuyền chạy trốn xuống phía Nam, đến dòng sông này bị thuyền của Tây Sơn đuổi theo sát quá, quan quân của Nguyễn Ánh cuống quít, sợ hãi đã làm rơi cả trống và chiêng lệnh xuống sông (theo từ Hán - Việt, Cổ là cái trống, Chinh là chiêng). Từ sự kiện này, nhân dân địa phương gọi sông Cổ Chiên (do đọc trại từ "Cổ Chinh" mà ra)[2]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Lê Thông; Nguyễn Minh Tuệ, Nguyễn Văn Phú et al (2006) [2006]. Địa lý các tỉnh và thành phố Việt Nam (tập 6) (bằng tiếng Việt) . Hà Nội (Việt Nam): Nhà xuất bản Giáo Dục. tr. 104. ISBN 8934980639184. 
  2. ^ “Sông Cổ Chiên”. 

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  • Vietnam Administrative Atlas, NXB Bản Đồ, 2004

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]