Tống Giang

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Hô Bảo Nghĩa Tống Giang
SongJiang.jpg
Tống Giang
Tên
Giản thể 宋江
Bính âm Song Jiang
Thiên Cương Tinh
Tên hiệu Hô Bảo Nghĩa
Vị trí 1, Thiên Cương Tinh
Danh hiệu Vũ Đức đại phu, Sở Châu an phủ sứ kiêm Binh mã đô tổng quản
Xuất thân Áp ti huyện Vận Thành
Chức vụ Tổng binh đô đầu lĩnh
Xuất hiện Hồi 18

Tống Giang (chữ Hán: 宋江), là một nhân vật có thật sống vào thế kỷ 12 dưới triều TốngTrung Quốc. Tuy nhiên, cuộc đời thật của ông chỉ được sử sách (Tống sử) đề cập rất ít và không giống những gì miêu tả trong Thủy hử.

Trong lịch sử[sửa | sửa mã nguồn]

Tống Giang được đề cập tới trong Tống sử[1] vào tháng 2 năm 1122 (Tuyên Hòa thứ 3) thời Tống Huy Tông với chi tiết là tri châu Trương Thúc Dạ đem quân đánh Lương Sơn. Tống Giang trúng kế, viên tướng tài ba của Tống Giang là Lư Tuấn Nghĩa bị Trương Thúc Dạ bắt. Tống Giang lui vào cố thủ không ra. Trương Thúc Dạ vừa đánh vừa chiêu hàng. Tống Giang chấp nhận quy hàng và làm Sở Châu an phủ sứ cho triều đình. Không có gì giống như được đề cập trong Thủy hử.

Trong tác phẩm Thuỷ hử[sửa | sửa mã nguồn]

Trong tác phẩm Thuỷ hử của Thi Nại Am, ông là một trong những nhân vật chính, có tên hiệuHô Bảo Nghĩa (Người kêu gọi chính nghĩa), còn gọi là Tống Áp Ty, Tống Công Minh hay Cập Thời Vũ. Tống Giang là vị đầu lĩnh của 108 anh hùng Lương Sơn Bạc sau khi Tiều Cái trúng tên qua đời. Nghĩa quân của ông hoạt động ở các tỉnh Sơn ĐôngHồ Nam, trước khi đầu hàng triều đình.

Tống Giang nổi tiếng là người tốt, hay giúp đỡ nhiều người nên tiếng đồn khắp nơi. Đầu tiên là việc Tống Giang báo tin giúp Tiều Cái, Ngô Dụng, Công Tôn Thắng... chạy thoát lên Lương Sơn Bạc. Vì Hà Đào được lệnh đến báo quan phủ bắt bọn cướp đồ lễ sinh nhật của Sái Kính. May sao lại ngay giờ trưa, quan phủ nghỉ; Hà Đào mới vào quán trà đợi, gặp Tống Giang. Hà Đào vô tình tiết lộ cho Tống Giang biết bọn cướp là Tiều Cái, Ngô Dụng... Tống Giang lừa Hà Đào ngồi đợi, phóng ngựa như bay đến báo tin cho Tiều Cái. Nhờ đó mà Tiều Cái có thời gian thu xếp việc nhà và cùng với các anh em hảo hán thoát thân. Chính vì việc này mà sau khi lên Lương Sơn Bạc, Tiều Cái và Ngô Dụng quyết mời Tống Giang lên tụ nghĩa cho bằng được.

Khi Tống Giang và Đới Tông sắp đưa ra hành hình ở Giang Châu, Lý Quỳ xông ra cứu, Tiều Cái cùng các huynh đệ đang ở Lương Sơn cùng ra cứu. Tống Giang cùng Tiều Cái quay lại giết chết Hoàng Văn Bính, rồi lên Lương Sơn. Tiều Cái muốn nhường trại chủ cho Tống Giang nhưng Tống Giang từ chối. Tống Giang cho treo đại kì "Thế thiên hành đạo" để kêu gọi hảo hán bốn phương về tụ hội. Công Tôn Thắng đoán rằng sau này sẽ có 108 người tụ tại đây.

Tống Giang lập nhiều công cho Lương Sơn như đánh Chúc Gia Trang, Cao Đường Châu, Thanh Châu,... Uy danh của Tống Giang vượt qua Tiều Cái, lúc này ở Lương Sơn đã tụ hội 89 người rồi. Với lại Tiều Cái nhận ra Tống Giang muốn được triều đình chiêu an, Tiều Cái thất vọng và hành động nông nỗi khi thấy Lưu Đường huynh đệ bị Tăng Đầu thị đánh. Tiều Cái thống lĩnh binh mã rất đông với 20 thủ lĩnh đánh Tăng Đầu thị, Tiều Cái trúng kế, bị Sử Văn Cung bắn tên chết. Trước khi chết, Tiều Cái di nguyện rằng ai giết Sử Văn Cung thì làm trại chủ Lương Sơn.

Tống Giang được tôn lên làm đầu lĩnh Lương Sơn Bạc. Tống Giang tiếp tục lãnh đạo Lương Sơn đi cứu Lư Tuấn Nghĩa, thu phục Sách Siêu, cùng Lư Tuấn Nghĩa đánh thắng Tăng Đầu thị, đánh Đông Bình, Đông Xương. Lương Sơn có 107 người.

Một ngày, trên Lương Sơn các chiến mã đều bị bệnh, Hoàng Phủ Đoan được Một Vũ Tiễn Trương Thanh tiến cử, lên Lương Sơn trị bệnh cho ngựa. Tống Giang dùng lời nói của mình mà khiến Hoàng Phủ Đoan ở lại Lương Sơn. Tống Giang điểm lại thấy anh em có cả thảy 108 người, vui mừng khôn xiết, liền lập đàn tế trời đất. Đến ngày thứ 49 thì tự nhiên trời nổi sấm rồi một luồng hào quang xé bầu trời xẹt xuống phía Nam. Tống Giang cho người đào lên thì thấy một văn bia ghi chữ cổ, nhờ người dịch ra thì ở đó ghi đầy đủ tên của 108 vị đầu lĩnh Lương Sơn Bạc. Tống Giang rất mừng, đổi tên Tụ Nghĩa Sảnh thành Trung Nghĩa Đường. Tống Giang cùng các huynh đệ cắt máu ăn thề, nguyện cùng sống chết. Rồi từ đó tìm cách quy thuận triều đình.

Triều đình nhiều lần mang quân chinh thảo Lương Sơn. Tống Giang lãnh đạo Lương Sơn đánh bại Đồng Quán 2 lần, đánh bại Cao Cầu 3 lần. Cao Cầu bị bắt lên Lương Sơn, Tống Giang nhờ Cao Cầu về xin vua Tống cho chiêu an và thả Cao Cầu về. Lâm Xung muốn giết Cao Cầu để trả thù nhưng Tống Giang đã ngăn lại. Sau khi được triều đình ân xá cho quy thuận. Tống Giang cùng các anh hùng Lương Sơn Bạc lập được nhiều chiến công hiển hách.

Tống Giang lãnh đạo Lương Sơn đánh nước Liêu, chiếm Đàn Châu, Kế Châu, Bá Châu, U Châu. Trong một trận đánh, quân Lương Sơn trúng trận pháp của quân Liêu, các tướng Lương Sơn bị tách ra từng nơi. Tống Giang mém bị giết, nhờ Lý Quỳ vung rìu cứu nên thoát. Lại thêm trận đồ của vua Liêu Thiên Tộ Đế tạo ra. Tống Giang phá trận mãi cũng không được. Cửu thiên huyền nữ hiển linh, chỉ cách cho Tống Giang phá trận. Tống Giang làm theo và đánh tan quân Liêu, kéo đến Yên Kinh nước Liêu. Vua Liêu thấy sắp vong quốc nên sai sứ đến hối lộ bọn Cao Cầu nước Tống. Tống Huy Tông nghe lời Cao Cầu, Sái Kinh mà gọi quân Tống Giang rút về. Quân Lương Sơn uổng công xả thân trong một năm qua.

Điền Hổ tự ý xưng Vương, vua Tống sai Tống Giang mang quân đánh dẹp. Trong cuộc chiến, quân Tống Giang trúng yêu thuật của Kiều Đạo Thanh bên Điền Hổ. Tống Giang than trời và rút kiếm tự vẫn thì có thổ địa hiển linh cứu ra. Lòng trung thành của Tống Giang cảm thụ cả trời đất. Quân Lương Sơn có Công Tôn Thắng có pháp thuật, lập nhiều chiến công trong cuộc chiến. Sau năm tháng, quân Điền Hổ bị tiêu diệt. Một số tướng Điền Hổ như Kiều Đạo Thanh, Tôn An, Biện Tường,... quy thuận Tống Giang. Tống Giang rút quân về.

Trên đường Tống Giang về kinh thì nghe tin quân Vương Khánh đánh đến sát kinh đô nhà Tống. Tống Huy Tông hạ lệnh Tống Giang khỏi về kinh mà băng ngang đánh Vương Khánh. Cuộc chiến với Vương Khánh rất căm go, binh mã chết vô số. Các hàng tướng Điền Hổ đầu hàng Tống Giang tử trận gần hết. Ngũ hộ tướng của Lương Sơn cố sức đánh và cuối cùng cũng tiêu diệt được Vương Khánh sau 2 tháng chiến đấu.

Quân Tống Giang về kinh, được Tống Huy Tông ban thưởng hậu hĩnh. Nghe tin Phương Lạp ở Giang Nam xưng Đế, ngang hàng với vua Tống. Tống Huy Tông lo lắng, Tống Giang tình nguyện xuất chinh nam hạ diệt Phương Lạp. Tống Huy Tông chuẩn tấu.

Quân Lương Sơn bắt đầu tổn thất về tướng lĩnh là trong cuộc giao tranh này. Khi hạ được Tô Châu, quân Lương Sơn mất 15 thủ lĩnh. Đánh Hàng Châu, thì mất thêm mấy chục viên tướng, trong đó có Trương Thuận đưa thư của Tống Giang cho Phương Lạp để nghị hòa mà bị Phương Thiên Định bắn tên chết. Đánh Đèo Ô Long là chết nhiều nhất, tướng giặc là Thạch Bảo giết Yến Thuận. Có thần hiển linh chỉ cách cho Tống Giang xông qua đèo. Nhưng đến Hấp Châu, Dục Linh quan, các tướng Lương Sơn tiếp tục tử trận. Quân Lương Sơn tiến đánh Thanh Khê, các tướng Tần Minh, Đỗ Thiên, Lý Lập, Thang Long,... bị giết. Cuối cùng Phương Lạp bị đánh bại tại động Thanh Khê do Sài Tiến và Yến Thanh bên Lương Sơn trá hàng. Phương Lạp cùng tiểu tướng chạy đến chùa gần đó, tiểu tướng của Phương Lạp bị Lỗ Trí Thâm bắt. Phương Lạp chạy đến chùa Lục Hòa thì giao tranh với Võ Tòng. Phương Lạp đâm tay Võ Tòng vào cột chùa, Võ Tòng không thể thoát ra được. Võ Tòng phải tự chặt tay mình và bắt sống Phương Lạp. Cuộc chiến với Phương Lạp kết thúc sau 8 tháng chiến đấu.

Cái chết[sửa | sửa mã nguồn]

Sau khi dẹp được giặc Phương Lạp, đầu lĩnh Lương Sơn Bạc còn 36 người về kinh đô. Yến Thanh bỏ đi với Lý Sư Sư. Đồng Uy, Đồng Mãnh, Lý Tuấn sang Xiêm, Võ Tòng xuất gia ở chùa Lục Hòa. Lỗ Trí Thâm viên tịch. Lâm Xung cùng các tướng lĩnh kia bệnh mất dọc đường. Vì vậy chỉ còn 27 người về tới kinh. Tống Giang được phong chức quan cai trị ở Sở Châu. Do bị gian thần hãm hại nên Tống Giang đã chết khi uống phải rượu vua ban có thuốc độc. Thực ra Tống Giang đã biết trong rượu có độc, nhưng vì rượu vua ban, không thể không uống, nên ông phải chết trong đắng nhục. Với lại các huynh đệ Lương Sơn như Quan Thắng, Lư Tuấn Nghĩa bị trừ khử, Sài Tiến bỏ về quê, Đỗ Hưng, Lý Ứng hồi hương, Đới Tông đi tu, Hoàng Tín làm quan ở Thanh Châu,... Bọn họ mỗi người một ngả, không còn tập hợp được nữa, vì vậy không thể chống lại triều đình lần nữa. Với nguyên do đó Tống Giang phải uống, nhận sự bất bình của mọi người, họ gọi Tống Giang là "ngu trung", "một mực theo triều đình". Lý Quỳ uống theo và chết trước Tống Giang.

Ghi chú[sửa | sửa mã nguồn]