Cao Cầu

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Cao Cầu (tiếng Trung: 高毬, ?-1126) là một sủng thần của Tống Huy Tông. Ông được tiểu thuyết hóa trong truyện Thủy hử của Thi Nại Am như là nhân vật phản diện chính.

Chính sử[sửa | sửa mã nguồn]

Cao Cầu là người phủ Khai Phong. Cha đẻ là Cao Đôn Phục, có hai anh em. Ông có 4 người con trai đều có danh tiếng.

Tên tuổi của ông có ghi chép trong Huy chủ hậu lục (挥麈后录) của Vương Minh Thanh thời Nam Tống. Theo đó, thuở nhỏ ông là người ở của Tô Đông Pha và chuyên việc chép sách. Sau theo xu mật đô thừa chỉ Vương Tiển (王銑) hay Vương Sân (王詵), tức Vương Tấn Khanh), bạn thơ phú họa của Tô Đông Pha. Do Đoan vương (sau này là Tống Huy Tông) và Vương Tấn Khanh có quan hệ thân thiết[1] nên Cao Cầu có cơ hội tiếp xúc với Đoan vương. Khi Đoan vương lên ngôi, ông cùng đại tướng Lưu Trọng Vũ (劉仲武) lo liệu công việc vùng biên ải, sau lại cùng Lâm Sư (林攄) đi sứ nhà Liêu. Khi về được cất nhắc làm quan coi quản việc ba quân với chức thái úy. Sau khi Huy Tông thoái vị, ông cũng bị thất sủng. Ngày 14 tháng 5 (âm lịch) Tĩnh Khang năm thứ nhất (1126) chết vì bệnh.

Thủy Hử[sửa | sửa mã nguồn]

Theo truyện Thủy hử, Cao Cầu là một nhân vật thủ đoạn, nhờ đá cầu giỏi nên được hoàng đế nhà Tống khi đó là Tống Huy Tông trọng dụng, có quyền hành lớn trong triều, cuối cùng được phong chức thái úy trong triều đình nhà Tống. Cao Cầu là người có nhiều thù oán với Lâm Xung, Dương Chí, Hô Duyên Chước và rất nhiều hảo hán khác.

Cao Cầu trong tác phẩm Thuỷ Hử thể hiện rất mưu mẹo, giảo quyệt. Do không phải dễ dàng từ một kẻ đá cầu trở thành thái uý nên hình tượng nhân vật Cao Cầu đã thể hiện hết mọi tính cách của một viên quan tham lam và tàn bạo.

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]

Ghi chú[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Vương Tấn Khanh là chồng của em gái Đoan vương