Bàn Long

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bàn Long

Hành chính
TỉnhTiền Giang
HuyệnChâu Thành
Địa lý
Tọa độ: 10°22′35″B 106°13′30″Đ / 10,37639°B 106,225°Đ / 10.37639; 106.22500Tọa độ: 10°22′35″B 106°13′30″Đ / 10,37639°B 106,225°Đ / 10.37639; 106.22500
Diện tích925,6400 ha
Dân số
Tổng cộng8.470 người
Khác

Bàn Long là một xã thuộc huyện Châu Thành, Tiền Giang, tỉnh Tiền Giang với diện tích tự nhiên khoảng 925,6400 ha, dân số toàn xã khoảng 8.470 người trong đó có 1.723 hộ gia đình[1].

Vị trí địa lý[sửa | sửa mã nguồn]

Nằm ở phía tây nam huyện;

Hành chính[sửa | sửa mã nguồn]

Gồm các ấp: Long Hoà A, Long Hoà B, Long Thành A, Long Thành B, Long Thạnh, Long Trị.

Lịch sử[sửa | sửa mã nguồn]

Bàn Long thời xưa thuộc 2 xứ Nam Phong, Bắc Bình dưới triều Gia Long thuộc Kiến Lợi, huyện Kiến Đăng, Kiến An, trấn Định Tường. Triều Minh Mạng thuộc Lợi Trường, Kiến Đăng, Kiến An, Định Tường.

Từ ngày 5 tháng 1 năm 1876, gọi là làng, thuộc hạt Tham biện Mỹ Tho. Từ ngày 1 tháng 1 năm 1900, thuộc Mỹ Tho. Từ ngày 22 tháng 3 năm 1912, thuộc Châu Thành, cùng tỉnh.

Ngày 19 tháng 11 năm 1927, thuộc Thuận Bình cùng quận. Từ ngày 22 tháng 10 năm 1956, thuộc Định Tường. Ngày 8 tháng 11 năm 1960, thuộc Long Định, cùng tỉnh. Ngày 24 tháng 3 năm 1969, thuộc Sầm Giang, cùng tỉnh. Trong kháng chiến chống pháp, xã Bàn Long thuộc Châu Thành, Mỹ Tho, đến giai đoạn kháng chiến chống Mỹ, xã Bàn Long thuộc huyện Châu Thành Nam, Mỹ Tho. Năm 1970, xã Bàn Long có diện tích tự nhiên 10,2 km², dân số 385 người. Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, thuộc huyện Châu Thành tỉnh Tiền Giang.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]