Bản thảo Voynich

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Bản thảo Voynich
Thư viện sách hiếm & bản thảo Beinecke, Đại học Yale
Voynich Manuscript (170).jpg
Bản thảo Voynich
Type Sách viết tay
Date Đầu thế kỷ 15[2][3]
Place of origin Có thể là miền bắc Italy[2][3]
Language(s) Không biết
Scribe(s) Không biết
Author(s) Không biết
Compiled by Không biết
Illuminated by Không biết
Material Giấy da
Size 23,5 nhân 16,2 nhân 5 cm (9,3 nhân 6,4 nhân 2,0 in)

Bản thảo Voynich là một văn kiện viết tay được mã hoá bằng một hệ thống ngôn ngữ và kí tự chưa từng được ghi nhận trước đó trong lịch sử nhân loại. Bằng cách tính tuổi bằng carbon phóng xạ, người ta xác định rằng bản thảo Voynich xuất hiện vào khoảng thế kỷ 15 (giai đoạn 1404-1438) và có thể đã được viết ở miền Bắc nước Ý trong thời kỳ Phục hưng. Tên bản thảo được đặt theo tên của Wilfrid Voynich, một nhà buôn sách người Ba Lan đã phát hiện ra bản thảo vào năm 1912.[4] Toàn bộ bản thảo được viết trên giấy da dê. Dù bị thiếu vài trang nhưng vẫn còn hơn 240 trang sách được lưu lại. Ngôn ngữ trong bản thảo được viết từ trái sang phải, hầu hết các trang đều có các hình minh hoạ hoặc đồ thị.

Bản thảo Voynich được nghiên cứu bởi rất nhiều nhà khoa học và cả các nhà giải mã nghiệp dư.[5] Tuy vậy cho tới nay vẫn chưa có ai thành công trong việc giải mã những thông điệp được ghi trong bản thảo, và nó trở thành bản thảo bí ẩn nhất trong lịch sử mật mã nhân loại. Những bí ẩn bao trùm quanh ý nghĩa và nguồn gốc của bản thảo Voynich đã khơi gợi và kích thích trí tò mò và tưởng tượng của nhiều người, biến nó thành chủ đề khai thác trong nhiều tiểu thuyết. Trong vòng 100 năm qua, không một giả thuyết nào được đưa ra về bản thảo này nhận được sự kiểm chứng từ giới nghiên cứu.[6] Nhiều người còn cho rằng bản thảo Voynich đơn giản chỉ là một trò bịp bợm và hoàn toàn không mang ý nghĩa gì cả.

Bản thảo Voynich được Hans P. Krauss hiến tặng cho thư viện Đại học Yale vào năm 1969, mã tra cứu của bản thảo tại thư viện là MS 408.[7][8] Người ta có thể truy cập miễn phí vào phiên bản scan ở độ phân giải cao của bản thảo trên website của thư viện.

Khái quát[sửa | sửa mã nguồn]

Bản thảo có kích thước 23,5 nhân 16,2 nhân 5 xentimét (9,3 nhân 6,4 nhân 2,0 in), với hơn hai trăm trang phân thành 18 thếp giấy, thêm cả các tấm giấy gấp, nếu được tính, bản thảo có tổng cộng khoảng 240 trang.[9] Ở đầu mỗi trang bên tay phải có đánh số 1 tới 116. Cuốn bản thảo đầy đủ có ít 272 trang, vài trang trong số đó đã bị mất trước khi Wilfrid Voynich có được bản thảo năm 1912.[7] Có bằng chứng cho thấy các trang bản thảo đã bị hoán đổi vị trí nhiều lần trong lịch sử của nó, và vị trí gốc có thể khá khác so với ngày nay.[10][11]

Theo phân tích, bút lông ngỗng và mực iron gall được dùng để vẽ minh họa; sơn màu được tô thêm vào sau đó.[11]

Tuy là bản thảo chép tay song các nhà khoa học khẳng định rằng, không có một lỗi chính tả hay gạch xóa trong bản thảo Voynich. Điều đó chứng tỏ tác giả cuốn sách đã cân nhắc rất kĩ lưỡng trước khi đặt bút. Chủ đề trong cuốn sách cũng đa dạng, phong phú với nhiều hình ảnh về các lĩnh vực chiêm tinh, y khoa, sinh vật… Nhiều người cho rằng, đây có thể là tác phẩm của các tu sĩ dòng Phan-xi-cô và nhà bác học đại tài Roger Bacon.

Cuốn sách là một sự "chơi xỏ"?[12][sửa | sửa mã nguồn]

Khi "định cư" tại ngôi nhà đại học Yale, Bản thảo Voynich trở thành cuốn sách quý nhất nơi đây nhờ cái khó hiểu của nó. Theo quan sát của nhà nghiên cứu Gordon Rugg, một số từ thông dụng thường được lặp đi lặp lại nhiều lần. Để nắm rõ hơn về bản chất của cuốn sách, Rugg đã vận dụng cả kỹ thuật tình báo thời nữ hoàng Elizabeth.

Ông Rugg phát hiện ra rằng, bản thảo Voynich vô cùng dễ hiểu nhờ một hệ thống mã hóa chế tạo vào khoảng năm 1550, có tên là bảng chữ Cardan. Áp dụng bảng chữ Cardan với các âm tiết có trong bản thảo Voynich, Rugg đã tạo ra một thứ ngôn ngữ với rất nhiều đặc điểm trùng với ngôn ngữ trên cuốn sách. Theo Rugg, chỉ cần 3 tháng là ông có thể tạo ra một cuốn sách hoàn chỉnh dựa trên Voynich.

Rugg tuyên bố: "Chắc chắn tác giả cuốn sách đã dùng bảng chữ Cardan để chơi khăm Rudolph II. Tôi đoán rằng, người muốn chơi xỏ Rudolph II nhất chính là Edward Kelley, một thợ rèn giỏi, một ảo thuật gia, đồng thời là nhà giả kim thuật người Anh. Có lẽ giữa Kelly và Rudolph có một hiềm khích lớn, cả hai dường như là những kẻ thù không đội trời chung của nhau. Năm 1584, ông ta đã đến Prague để gặp Rudolph và có lẽ không ngoài mục đích bán cuốn sách.

Với một tay bịp bợm vào tù ra tội như Kelly, chẳng có gì khó khăn khi tạo ra cuốn sách như thế. Hơn nữa, Rudolph lại là người tương đối cả tin và cuồng với những món đồ cổ nên việc Kelly phát tài nhờ Rudolph là điều dễ hiểu".

Tuy nhiên, đó vẫn hoàn toàn chỉ là phán đoán của nhà nghiên cứu Rugg, chưa có bằng chứng nào chứng minh được đây là một trò chơi khăm hay là một văn bản nghiên cứu về các giống cây cỏ lạ đã từng tồn tại trên trái đất.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ “Báo người đưa tin - Cuốn sách kỳ bí nhất mọi thời đại là một sự 'chơi xỏ'?”. 
  2. ^ a ă Steindl, Klaus; Sulzer, Andreas (2011). “The Voynich Code — The World's Mysterious Manuscript” (video). Truy cập ngày 6 tháng 11 năm 2011. [liên kết hỏng]
  3. ^ a ă Stolte, Daniel (ngày 10 tháng 2 năm 2011). “Experts determine age of book 'nobody can read'”. PhysOrg. Truy cập ngày 10 tháng 2 năm 2011. 
  4. ^ Brumbaugh, Robert S. (1977). The World's Most Mysterious Manuscript. London: Weidenfeld & Nicolson. 
  5. ^ Hogenboom, Melissa, Mysterious Voynich manuscript has 'genuine message', BBC News, ngày 21 tháng 6 năm 2013, accessed ngày 24 tháng 6 năm 2013
  6. ^ Pelling, Nick. “Voynich theories”. ciphermysteries.com. Truy cập ngày 4 tháng 12 năm 2011. 
  7. ^ a ă “Voynich Manuscript”. Beinecke Library. Truy cập ngày 4 tháng 12 năm 2011. 
  8. ^ “MS 408”. Beinecke Rare Book and Manuscript Library. Truy cập ngày 6 tháng 12 năm 2011. 
  9. ^ Shailor, Barbara A.,Beinecke MS 408, Yale University, Beinecke Rare Book And Manuscript Library, General Collection Of Rare Books And Manuscripts, Medieval And Renaissance Manuscripts, accessed ngày 24 tháng 6 năm 2013
  10. ^ Pelling, Nicholas John. "The Curse of the Voynich: The Secret History of the World's Most Mysterious Manuscript". Compelling Press, 2006. ISBN 0-9553160-0-6
  11. ^ a ă Barabe, Joseph G. (McCrone Associates) (ngày 1 tháng 4 năm 2009). “Materials analysis of the Voynich Manuscript” (PDF). Beinecke Library. [liên kết hỏng]
  12. ^ “Báo người đưa tin - Cuốn sách kỳ bí nhất mọi thời đại là một sự 'chơi xỏ'?”.