Cổ cầm

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Cổ cầm
ZhongNiShi.jpg
tên tiếng Trung
Tiếng Trung 古琴
Nghĩa đen đàn cổ
Tên tiếng Nhật
Kanji 古琴
Hiragana こきん

Cổ cầm ([kùtɕʰǐn] (); tiếng Trung: 古琴) là một loại nhạc cụ Trung Quốc thuộc bộ dây dạng gảy gồm có 7 dây. Đàn này được chơi từ thời cổ đại, theo truyền thống được các học giảsĩ phu yêu thích và xem là loại nhạc cụ thanh nhã, tinh tế, như được nhấn mạnh trong trích dẫn "quân tử không thể rời cầm hay sắt (tên một loại nhạc cụ) của mình mà không có lí do chính đáng,"[1] cũng như được liên kết với triết gia Trung Quốc cổ đại Khổng Tử. Thỉnh thoảng người Trung Quốc nhắc tới nó như là "cha của âm nhạc Trung Quốc" hoặc "nhạc cụ của hiền nhân". Không nên nhầm lẫn cổ cầm với cổ tranh.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Li Ji: Quli, second half 禮記‧曲禮下.

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]