Ca Huế

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Dàn nhạc ca Huế trên sông Hương

Ca Huế là một thể loại âm nhạc cổ truyền của xứ Huế, Việt Nam, bao gồm ca và đàn, ở nhiều phương diện khá gần gũi với ca trù, làm từ dòng nhạc dân gian bình dân và nhã nhạc cung đình thanh cao.

Lịch sử[sửa | sửa mã nguồn]

Ca Huế được hình thành từ thế kỉ 19 nhưng phát triển một cách nhanh chóng.[1] Có ý kiến cho rằng vua Tự Đức, là một người yêu thích Ca Huế nên đã tự sáng tác "Tứ đại cảnh" nên ca Huế được triều đình chăm sóc, khuyến khích phát triển.[1] Đây là thời kỳ cực thịnh của ca Huế và thể loại âm nhạc này còn lan rộng tới Nam Bộ, và sự phát triển của ca Huế đã trở thành yếu tố quan trọng hình thành đờn ca Tài tử Nam Bộ.[1]

Năm 2015, Ca Huế được công nhận là Di sản văn hóa phi vật thể quốc gia theo Quyết định số 1877/QĐ-BVHTTDL ban hành ngày 08 tháng 6 năm 2015. [2]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a b c Tô Vũ 2002, tr. 179.
  2. ^ “Danh mục di sản văn hóa phí vật thể quốc gia - Ca Huế”. Trang điện tử Cục Di sản văn hóa. Truy cập ngày 28 tháng 11 năm 2022.

Nguồn sách[sửa | sửa mã nguồn]