Nhạc cổ truyền Việt Nam

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Nhạc cổ truyền Việt Nam[1][2] là ngành âm nhạc của Việt Nam, thường hiểu là thuộc dân tộc Kinh, trước khi làn âm nhạc này bị chi phối bởi truyền thống nhạc Tây phương du nhập vào đầu thế kỷ 20. Từ ngữ "nhạc cổ truyền" hay "cổ nhạc" được dùng đối chiếu với tân nhạc.

Thể loại[sửa | sửa mã nguồn]

Nhạc cổ truyền Việt Nam bao gồm nhiều thể loại, trong đó có dân ca gồm các bộ môn quan họ, , ,...

Ở trong triều thì có nhạc cung đình gồm nhã nhạcđại nhạc chủ yếu dùng trong các lễ nghi.

Trong dân chúng thì nhạc lễ có hát chầu văn cùng các loại nhạc dùng cử hành các nghi lễ của Phật giáoCao Đài.

Các môn nghệ thuật trình diễn như hát xẩm, chèo, tuồng, và cải lương cũng thuộc truyền thống cổ nhạc Việt Nam.

Ngoài ra nhạc tài tử, ca trùngâm thơ là dạng nhạc thính phòng của ngành nhạc cổ truyền.

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Nhạc sĩ Tín Đức (16 tháng 5 năm 2016). “Tản mạn về âm nhạc nghệ thuật cổ truyền Việt Nam”. Vĩnh Long Online. Truy cập ngày 16 tháng 11 năm 2016.  Kiểm tra giá trị ngày tháng trong: |accessdate= (trợ giúp)
  2. ^ Thu Trang, Hoàng Long (22 tháng 8 năm 2016). “Chương trình dân ca và nhạc cổ truyền "Nơi lưu giữ hồn việt". Kênh Truyền hình Quốc hội Việt Nam - Đài Tiếng nói Việt Nam. Truy cập ngày 16 tháng 11 năm 2016.  Kiểm tra giá trị ngày tháng trong: |accessdate= (trợ giúp)