Hồ Duy Dung

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Hồ Duy Dung (胡惟庸) là tể tướng dưới triều Chu nguyên Chương, từ năm 1374 đến 1380.

Hồ Duy Dung sinh ở Bạc Châu (nay thuộc Trừ Châu), tỉnh An Huy.

Hồ Duy Dung thâu tóm quyền lực triều chính và nhận hối lộ, gây sự phẫn nộ của quan viên triều đình cũng như dân chúng. Trong thời gian từ lúc cùng Chu Nguyên Chương giành giang sơn đến lúc làm quan, ông có mối mâu thuẫn truyền kiếp với Lưu Bá Ôn (tên thật Lưu Cơ), Ngự sử trung thừa kiêm Thái sư lệnh, tước Thành Ý Bá, cũng là một bậc công thần khai quốc của Đại Minh, nhiều lần lập mưu hãm hại nhưng không thành. Năm 1375, Lưu Bá Ôn mất, tương truyền do Hồ Duy Dung đầu độc. Năm 1380, một cấp dưới của ông Hồ Duy Dung đã tâu lại sự lộng quyền và mưu phản của Hồ Duy Dung cho Hoàng đế nhà Minh Chu Nguyên Chương. Bốn ngày sau, Chu Nguyên Chương đã hành quyết Hồ Duy Dung, bãi bỏ chức tể tướng của Trung Quốc, Chu Nguyên Chương đã đảm nhận trách nhiệm trực tiếp quản lý Tam tỉnhLục bộ, mặc dù sau đó Nội các đại học sĩ được thành lập trợ giúp các vị hoàng đế trong việc quản lý nhà nước song Thủ phụ nội các (đứng đầu các Đại học sĩ) không phải là Tể tướng thực sự. Trên thực tế, nguyên nhân thực sự cho sự loại bỏ Hồ Duy Dung là do quyền lực quá lớn của ông.

Cái chết của Hồ Duy Dung

Hoàng đế nhà minh đã tử hình Hồ Duy Dung bằng cách buộc ông ở bìa rừng qua đêm để muỗi đốt chết.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]