Lâu đài Bamburgh

Lâu đài Bamburgh
Bamburgh, Northumberland
Bamburgh 2006 closeup.jpg
Lâu đài Bamburgh từ phía Đông Bắc
Lâu đài Bamburgh trên bản đồ Northumberland
Lâu đài Bamburgh
Lâu đài Bamburgh
Tọa độ55°36′29″B 1°42′32″T / 55,608°B 1,709°T / 55.608; -1.709
Thông tin địa điểm
Sở hữuGia đình Armstrong
Mở cửa cho
công chúng
Có mở cửa
Listed Building – Grade I
Ngày nhận danh hiệungày 4 tháng 1 năm 1952
Số hồ sơ tham khảo1280155[1]
Lịch sử địa điểm
Xây dựng11th century

Lâu đài Bamburgh là một tòa lâu đài nằm trên bờ biển phía đông bắc nước Anh, tại làng Bamburgh, Northumberland. Nó là một tòa lâu đài được xếp hạng cấp I.

Ban đầu, địa điểm này là một pháo đài của người Celtic Brittonic được gọi là Din Guarie, nơi đây có thể là thủ đô của vương quốc Bernicia từ khi thành lập vào khoảng năm 420 đến 547. Sau ba lần qua giữa người Anh và người Anglo-Saxon, pháo đài thuộc quyền kiểm soát của người Anglo-Saxon vào năm 590. Năm 993, Pháo đài đã bị phá hủy bởi người Viking, và người Norman sau đó đã xây dựng một tòa lâu đài mới trên địa điểm này, hình thành nên cốt lõi của lâu đài hiện nay. Sau một cuộc nổi dậy vào năm 1095 được sự ủng hộ của chủ nhân lâu đài, tòa lâu đài đã trở thành tài sản của quốc vương Anh.

Vào thế kỉ 17, những khó khăn về tài chính khiến tòa lâu đài trở nên xuống cấp, nhưng nó đã được các chủ nhân khác nhau trùng tu suốt thế kỉ 18 và 19. Cuối cùng tòa lâu đài đã được nhà tư bản thời Victoria (Victorian era)- William Armstrong mua lại, ông là người đã hoàn thành việc trùng tu lâu đài. Đến nay, tòa lâu đài vẫn thuộc về gia đình Amstrong và được mở cửa công khai cho người dân.

Lịch sử[sửa | sửa mã nguồn]

 

Lịch sử thời Trung cổ[sửa | sửa mã nguồn]

Tòa lâu đài được xây dựng trên mỏm đá dolerite, vị trí này trước đây là quê hương của một pháo đài của người Celt bản địa gọi là Din Guarie [2] và nơi đây có thể từng là thủ đô của vương quốc Bernicia, vương quốc của người Gododdin,[3] từ nền tảng thành lập của vương quốc vào năm 420 đến 547, năm có những nguồn tài liệu tham khảo đầu tiên về tòa lâu đài. Vào năm đó, tòa thành bị chiếm bởi nhà cai trị người Anglo-Saxon là vua Ida của Bernicia (Beornice) và trở thành thủ phủ của vua Ida.[4]

Lâu đài này đã bị người Anh chiếm lại một thời gian ngắn từ con trai ông Hussa trong cuộc chiến tranh năm 590 trước khi được chiếm lại vào cuối năm đó.[5] Đến năm 600, người kế vị của Hussa là Æthelfrith đã truyền lại tòa lâu đài cho vợ của mình là Bebba, và cái tên Bebbanburh ban đầu được cũng được bắt nguồn từ đó.[6] Người Viking đã phá hủy pháo đài ban đầu vào năm 993.[7]

Ảnh chụp trên không từ năm 1973 cho thấy vị trí của lâu đài, nằm ở phía đông bắc làng Bamburgh.

Người Norman đã xây dựng một tòa lâu đài mới trên địa điểm này, tạo thành cốt lõi của lâu đài hiện tại. Vào năm 1905, William II đã bao vây tòa lâu đài trong một cuộc nổi dậy được hỗ trợ bởi chủ nhân của lâu đài, Robert de Mowbray, Bá tước Northumbria nhưng không thành công. Sau khi Robert bị bắt, vợ ông đã tiếp tục công cuộc bảo vệ tòa lâu đài cho đến khi bị buộc phải đầu hàng bởi lời đe dọa của nhà vua là sẽ khiến chồng bà bị mù mắt.[8]

Sau đó, Bamburgh đã trở thành tài sản của quốc vương Anh trị vì. Henry II có lẽ đã xây dựng tháp phòng thủ khi nó được hoàn thành vào năm 1164.[9] Sau cuộc vây hãm Acre năm 1191, như một phần thưởng cho sự phục vụ của mình, Vua Richard I bổ nhiệm Ngài John Forster làm Thống đốc đầu tiên của Lâu đài Bamburgh.[10] Sau thất bại của người Scotland trong trận Neville's Cross năm 1346, Vua David II đã bị bắt làm tù binh tại Lâu đài Bamburgh.[8]

Trong các cuộc nội chiến vào cuối triều đại của Vua John, lâu đài chịu sự kiểm soát của Philip of Oldcoates.[11] Năm 1464 trong Chiến tranh Hoa hồng, nó trở thành lâu đài đầu tiên ở Anh bị pháo binh đánh bại, vào cuối cuộc vây hãm kéo dài 9 tháng của Richard Neville, Bá tước thứ 16 của Warwick, "Người chọn vua", thay mặt cho gia tộc York.[12][13][14]

Lịch sử hiện đại[sửa | sửa mã nguồn]

Gia đình Forster của Northumberland tiếp tục trao ngôi vua cho các thống đốc kế nhiệm của tòa lâu đài cho đến khi ngôi vua được trao quyền sở hữu (hoặc cho thuê theo một số nguồn) của nhà thờ và lâu đài cho John Forster vào giữa những năm 1500, sau khi giải thể các Tu viện.[15][16] Gia đình vẫn giữ quyền sở hữu cho đến khi William Forster (mất năm 1700) bị tuyên bố phá sản, và tài sản của ông, bao gồm cả lâu đài, được bán cho Lord Crew, Giám mục của Durham (chồng của em gái ông Dorothy) theo Đạo luật của Quốc hội để giải quyết các khoản nợ năm 1704.[9]

Crewe đã đặt tòa lâu đài vào tay hội đồng quản trị do Thomas Sharp, Tổng giáo sư của Northumberland làm chủ tịch. Sau khi Thomas Sharp mất, quyền lãnh đạo của hội đồng quản trị được giao cho John Sharp (con trai của Thomas Sharp), người đã tân trang lại tòa tháp phòng thủ, các phòng xử án [17] và thành lập một bệnh viện tại đây.[18] Năm 1894, lâu đài được mua lại bởi nhà tư bản thời Victoria là William Armstrong, người đã hoàn thành việc trùng tu.[19]

Trong Chiến tranh thế giới thứ hai, các công sự bê tông ngầm đã được thiết lập trong những cồn cát để bảo vệ tòa lâu đài và các khu vực xung quanh khỏi sự xâm lược của Đức [20] và vào năm 1944, một tàu hộ tống của Hải quân Hoàng gia Anh được đặt tên là Lâu đài Bamborough dựa trên tên của lâu đài.[21] Lâu đài vẫn thuộc quyền sở hữu của gia đình Armstrong.[19]

Sau Chiến tranh, lâu đài đã trở thành tài sản được liệt kê cấp I. Mô tả trên bao gồm việc nhận xét về tình trạng của tòa lâu đài vào năm 1952 và lịch sử của nó:[22]

Lâu đài được chia thành các căn hộ. C12; Tòa lâu đài này đã trở nên hoang tàn khi được Lord Crewe mua lại vào năm 1704 và có thể ở được sau khi ông qua đời bởi Tiến sĩ Sharpe Sau đó, tòa lâu đài đã được mua lại và trùng tu bởi Lord Armstrong. Đến năm 1894-1904 CJ Ferguson đã xây dựng lại tòa lâu đài này với chất lượng cao bằng đá sa thạch và gạch vuông

Kế hoạch năm 1825 của lâu đài

Lâu đài ngày nay[sửa | sửa mã nguồn]

Địa điểm[sửa | sửa mã nguồn]

Khoảng 9 dặm (14 km) về phía Nam trên một điểm đất ven biển là pháo đài cổ Lâu đài Dunstanburgh và khoảng 5 dặm (8 km) về phía bắc là Lâu đài Lindisfarne trên Đảo Thánh. Nội địa khoảng 16 dặm (26 km) về phía nam là Lâu đài Alnwick, quê hương của Công tước Northumberland.

Nhân tố môi trường[sửa | sửa mã nguồn]

Chất lượng không khí tại Lâu đài Bamburgh rất tuyệt vời do không có nguồn công nghiệp trong khu vực. Mức âm thanh gần con đường bắc-nam đi ngang qua Lâu đài Bamburgh nằm trong khoảng 59 đến 63 dBA vào ban ngày (Nghiên cứu lập bản đồ âm thanh Northumberland, Northumberland, Anh, tháng 6 năm 2003). Gần đó là các đàn chim nhạn biển Bắc Cực thường sinh sản trên quần đảo Farne, hải âu cổ rụt Đại Tây Dương, chim cốc màochim Alca trên đảo Staple.[23]

Khảo cổ học tại Bamburgh[sửa | sửa mã nguồn]

Các cuộc khai quật khảo cổ được triển khai vào những năm 1960 bởi Brian Hope-Taylor, người đã phát hiện ra tấm bảng vàng được gọi là Quái thú Bamburgh cũng như Thanh kiếm Bamburgh.[24] Từ năm 1996, Dự án Nghiên cứu Bamburgh đã tiến hành điều tra khảo cổ lịch sử của Lâu đài và khu vực Bamburgh. Dự án này tập trung vào khu vực pháo đài và khu chôn cất thời kì đầu trung cổ tại Bowl Hole, ở phía nam của lâu đài.[25]

Trong các cuộc khai quật tại Bowl Hole từ năm 1998 đến năm 2007, hài cốt của 110 người từ thế kỷ thứ 7 và 8 đã được phát hiện trong nghĩa địa. Cuối cùng, vào năm 2016, những hài cốt ấy được chuyển đến hầm mộ của Nhà thờ Thánh Aidan, Bamburgh. Du khách có thể nhìn thấy hầm mộ qua một cánh cổng nhỏ.[26]

Armstrong và Bảo tàng Đồ tạo tác Hàng không[sửa | sửa mã nguồn]

Các phòng giặt của lâu đài có Bảo tàng Armstrong và Đồ tạo tác Hàng không, với các cuộc triển lãm về nhà tư bản thời Victoria William Armstrong và Armstrong Whitworth, công ty sản xuất do ông thành lập. Nơi trưng bày gồm những động cơ, pháo, vũ khí và các đồ tạo tác hàng không từ hai cuộc chiến tranh thế giới.[27]

"Lâu đài Bamborough nhìn từ phía Đông Bắc, với Đảo Thánh ở phía xa, Northumberland" của John Varley (1827; Bảo tàng Nghệ thuật Metropolitan).

Trong văn hóa đại chúng[sửa | sửa mã nguồn]

Những tác phẩm văn học chọn lọc[sửa | sửa mã nguồn]

Tòa lâu xuất hiện trong bản ballad The Laidly Worm of Spindleston Heugh viết vào khoảng năm 1270.[28] Tác giả người Anh cuối thời trung cổ Thomas Malory đã xác định Lâu đài Bamburgh với Joyous Gard, lâu đài thần thoại là ngôi nhà của ngài Lancelot trong truyền thuyết Arthur.[29] Về văn học, Bamburgh, dưới tên Saxon là Bebbanburg, là quê hương của Uhtred, nhân vật chính trong Những câu chuyện về người Saxon của Bernard Cornwell. Lâu đài có vị trí quan trọng hoặc là nguồn cảm hứng cho nhân vật chính trong tất cả các cuốn sách trong bộ truyện, bắt đầu với Vương quốc cuối cùng và các phần tiếp theo The Pale Horseman, The Lords of the North, Sword Song, The Burning Land, Death of Kings, The Pagan Lord, The Empty Throne, Warrioirs of the Storm, The Flame BearerWar of the Wolf.[30] Lâu đài cũng xuất hiện trong trò đua xe Forza Horizon 4 năm 2018, nơi người chơi có thể mua nó như một trong những ngôi nhà của họ.[31]

Được chọn làm địa điểm quay phim[sửa | sửa mã nguồn]

Ngoài sự xuất hiện là chính nó, lâu đài Bamburgh còn được sử dụng làm địa điểm quay phim cho một số dự án truyền hình và điện ảnh:

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

  • Cragside

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Bản mẫu:National Heritage List for England
  2. ^ “Bernaccia (Bryneich / Berneich)”. The History Files. Truy cập ngày 18 tháng 6 năm 2018.
  3. ^ 'An English empire: Bede and the early Anglo-Saxon kings' by N. J. Higham, Manchester University Press ND, 1995, ISBN 0-7190-4423-5, ISBN 978-0-7190-4423-6
  4. ^ The Anglo-Saxon Chronicle, entry for 547.
  5. ^ Hope-Taylor, pp. 292-293
  6. ^ Nennius. “Historia Brittonum, 8th century”. Truy cập ngày 17 tháng 6 năm 2018.
  7. ^ “Vikings invade Bamburgh Castle”. Northumberland Gazette. ngày 4 tháng 6 năm 2013. Bản gốc lưu trữ ngày 1 tháng 4 năm 2019. Truy cập ngày 17 tháng 6 năm 2018.
  8. ^ a b “Bamburgh Castle”. Castles, forts and battles. Truy cập ngày 17 tháng 6 năm 2018.
  9. ^ a b “Bamburgh Castle”. Historic England. Truy cập ngày 17 tháng 6 năm 2018.
  10. ^ “Sir John Forster”. Find a grave. Truy cập ngày 17 tháng 6 năm 2018.
  11. ^ “Oldcoates, Sir Philip of (d. 1220)” ((yêu cầu đăng ký hoặc có quyền thành viên của thư viện công cộng Anh)). Oxford Dictionary of National Biography. Oxford University Press. 2004. doi:10.1093/ref:odnb/27983. Truy cập ngày 7 tháng 1 năm 2016.
  12. ^ Rickard, J (2013). “Siege of Bamburgh Castle, June-July 1464”. History of War. Truy cập ngày 17 tháng 6 năm 2018.
  13. ^ Neil R. Storey (2017). Northumberland's Military Heritage. Amberley Publishing Limited.
  14. ^ Derek J. Taylor (2017). Who Do the English Think They Are?: From the Anglo-Saxons to Brexit. The History Press.
  15. ^ Skulldugerous John Forster
  16. ^ “St Aidan Bamburgh History and Heritage”. Bản gốc lưu trữ ngày 15 tháng 9 năm 2019. Truy cập ngày 22 tháng 8 năm 2020.
  17. ^ “The Bamburgh Charities”. Lord Crewe's Charities. Truy cập ngày 17 tháng 6 năm 2018.
  18. ^ “The Hidden Hospital: Bamburgh Castle Infirmary and Dispensary”. History Today. ngày 11 tháng 8 năm 2015. Truy cập ngày 17 tháng 6 năm 2018.
  19. ^ a b “Bamburgh Castle”. William Armstrong. Truy cập ngày 17 tháng 6 năm 2018.
  20. ^ “Tidal surge uncovers wartime structure at Bamburgh beach”. Evening Chronicle. ngày 11 tháng 12 năm 2013. Truy cập ngày 18 tháng 6 năm 2018.
  21. ^ “HMS Bamburgh Castle”. Naval History. Truy cập ngày 17 tháng 6 năm 2018.
  22. ^ BAMBURGH CASTLE
  23. ^ “Staple Island”. Farne Islands. Truy cập ngày 17 tháng 6 năm 2018.
  24. ^ “Rare sword had 7th Century bling”. BBC News. ngày 20 tháng 6 năm 2006. Truy cập ngày 22 tháng 9 năm 2012.
  25. ^ “Welcome”. Bamburgh Research Project. Truy cập ngày 17 tháng 6 năm 2018.
  26. ^ “Bamburgh crypt project celebrates area's heritage”. Church Times. ngày 29 tháng 11 năm 2019. Truy cập ngày 5 tháng 5 năm 2020.
  27. ^ “Armstrong and Aviation Artefacts Museum”. Bamburgh Castle. Bản gốc lưu trữ ngày 25 tháng 3 năm 2019. Truy cập ngày 17 tháng 6 năm 2018.
  28. ^ Westwood, Jennifer. “BBC Radio 4 Land Lines - Bamburgh”. www.englandinparticular. BBC. Truy cập ngày 15 tháng 2 năm 2016.
  29. ^ Black, Joseph (2016). The Broadview Anthology of British Literature: Concise Volume A - Third Edition. Broadview. tr. 536. ISBN 978-1554813124.
  30. ^ “Cornwell's incredible link with Bamburgh”. The Journal. ngày 4 tháng 10 năm 2005. Bản gốc lưu trữ ngày 18 tháng 6 năm 2018. Truy cập ngày 17 tháng 6 năm 2018.
  31. ^ Chandler, Sam (ngày 28 tháng 9 năm 2018). “All house locations in Forza Horizon 4”. Shacknews. Truy cập ngày 6 tháng 10 năm 2018.
  32. ^ Huntingtower trên Internet Movie Database
  33. ^ “A Connecticut Yankee in King Arthur's Court”. Times Higher Education. ngày 6 tháng 7 năm 2011. Truy cập ngày 17 tháng 6 năm 2018.
  34. ^ a b c “A castle fit for a celluloid Queen”. The Independent. ngày 25 tháng 10 năm 1998. Truy cập ngày 17 tháng 6 năm 2018.
  35. ^ “Becket at Bamburgh (1963)”. Yorkshire Film Archive. Bản gốc lưu trữ ngày 27 tháng 9 năm 2020. Truy cập ngày 17 tháng 6 năm 2018.
  36. ^ “The Devils”. Movie Locations. Truy cập ngày 17 tháng 6 năm 2018.
  37. ^ “Macbeth”. Movie Locations. Truy cập ngày 17 tháng 6 năm 2018.
  38. ^ “Mary Queen of Scots”. Movie Locations. Truy cập ngày 17 tháng 6 năm 2018.
  39. ^ “Newcastle's Castle Keep to pay tribute to 1980s Robin of Sherwood TV series”. The Chronicle. ngày 5 tháng 9 năm 2016. Truy cập ngày 17 tháng 6 năm 2018.
  40. ^ Kirton, Joanne; Young, Graeme (2017). “Excavations at Bamburgh: New Revelations in Light of Recent Investigations at the Core of the Castle Complex”. Archaeological Journal. 174: 146–210. doi:10.1080/00665983.2016.1229941.
  41. ^ “Hollywood stars filming Macbeth at Bamburgh Castle”. The Journal. ngày 27 tháng 2 năm 2014. Bản gốc lưu trữ ngày 18 tháng 6 năm 2018. Truy cập ngày 17 tháng 6 năm 2018.

Nguồn[sửa | sửa mã nguồn]

  • Hope-Taylor, Brian (1977). Yeavering: an Anglo-British centre of early Northumbria. Stationery Office Books. ISBN 978-0116705525.

Đọc thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết mở rộng[sửa | sửa mã nguồn]