Lãnh chúa

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

Lãnh chúa là những người sở hữu những vùng đất lớn trong chế độ phong kiếnChâu Âu.[1]

Trong các ngôn ngữ[sửa | sửa mã nguồn]

Theo từ điển Oxford, từ nguyên của từ Lord có thể là từ tiếng Anh cổ hlāford, có nguồn gốc từ hlāfweard có nghĩa là "loaf-ward" hay "bread-keeper" ("người giữ bánh mì"), phản ánh truyền thống của người Giéc man: một người chủ sẽ cung cấp thức ăn cho những người đi theo.[2]

Từ tiếng Pháp Mon Seigneur (với phiên bản hiện đại Monsieur) bắt nguồn trực tiếp từ chữ La tinh seniorem có nghĩa là "người lớn tuổi".[3] Chữ La tinh này cũng là nguồn gốc của chữ tiếng Ý Signore, tiếng Tây Ban Nha Señor, và tiếng Bồ Đào Nhà Senhor.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Phan Ngọc Liên và đồng nghiệp, 2014, tr. 3-4
  2. ^ Oxford English Dictionary Second Edition (Revised 2005), tr.1036
  3. ^ Larousse Dictionnaire de la Langue Francaise, Paris, 1979, tr.1713

Văn liệu[sửa | sửa mã nguồn]