Lý Cách Phi

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

Lý Cách Phi (tiếng Trung: 李格非; 1045 – 1105/1106), tự Văn Thúc (文叔), là nhà văn, nhà thơ Bắc Tống.

Cuộc đời[sửa | sửa mã nguồn]

Lý Cách Phi quê ở Lịch Hạ, Tế Nam, từ nhỏ thông minh, chuyên về Kinh học. Năm 1076, đỗ tiến sĩ, nhân chức Ký Châu tự hộ tham quân, học quan.[1]

Nhờ tài năng văn học, Lý Cách Phi gặp gỡ Tô Thức, cùng Liêu Chính Nhất, Lý Hi, Đổng Vinh được gọi là "Tô môn Hậu tứ đại học sĩ".[1]

Năm 1095, giữ chức Hiệu thư lang, sau làm Lễ bộ viên ngoại lang. Năm 1102, bị khép vào Nguyên Hựu đảng mà bãi quan. Năm 1106, ốm chết.[1]

Gia đình[sửa | sửa mã nguồn]

Lý Cách Phi là con rể tể tướng Vương Khuê (zh), có hai con, một gái một trai là Lý Thanh ChiếuLý Hàng.[1]

Tác phẩm[sửa | sửa mã nguồn]

Lý Cách Phi sáng tác nhiều thơ, từ. Tác phẩm nổi tiếng nhất là Lạc Dương danh viên ký.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a ă â b Thoát Thoát, Tống sử, Quyển 444, Liệt truyện (203), Văn uyển (6).