Nghiện video game

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

Nghiện trò chơi video là hiện tượng chơi trò chơi nhiều hơn mọi ngày làm ảnh hưởng đến cuộc sống, tâm lý của cá nhân và gia đình của người chơi. Người đó nghĩ đến trò chơi, cách luyện trò chơi để đạt các phần thưởng ảo hoặc cấp bậc cao hơn mà không để ý đến những mối giao tiếp thật ngoài xã hội. Hiện nay chưa có một chẩn đoán chính thức về nghiện trò chơi video. Nhưng có một số người ngày nay dù hay chơi nhưng kết quả học tập vẫn ổn định[1]

Biểu hiện[sửa | sửa mã nguồn]

Người nghiện không thể cưỡng lại việc muốn chơi, mỗi ngày thường phải dành hơn một lượng thời gian để chơi, một số người có thể không để ý tới vệ sinh cá nhân, ngủ, tự đánh lừa bản thân về số giờ đã sử dụng, kết quả học tập,năng suất lao động giảm ở một số người, giảm dần các hoạt động thể thao đến lúc ngưng hoàn toàn vì không còn hứng thú nữa, khả năng tập trung giảm sút. Có thể dẫn đến tình trạng học sinh bỏ học hoặc gây đổ vỡ trong gia đình (nếu còn ở độ tuổi học phổ thông), ảnh hưởng đến nhân cách và khả năng giao tiếp xã hội ở người trưởng thành.

Khi chơi thì não người chơi sẽ sản xuất chất dophamine có tác dụng tạo khoái cảm, gây hưng phấn.[2] Khi bị cấm không được chơi game thì người nghiện có những biểu hiện giống như nghiện ma túy như bực tức, gắt gỏng hoặc trở nên hung dữ. Người nghiện thường sẽ có khuynh hướng sẵn sàng làm bất cứ việc gì để phục vụ nhu cầu chơi game.

Nguyên nhân[sửa | sửa mã nguồn]

Các trò chơi video thường được thiết kế để có đồ họa cao làm người chơi cảm thấy hấp dẫn, nhưng độ khó chỉ vừa đủ để tạo cảm giác chinh phục[3]. Các trò chơi tạo cảm giác sung sướng khi đạt điểm cao hoặc khi chiến thắng trò chơi. Nó khiến người chơi tập trung thời gian để thoả mãn tính tò mò tự nhiên khi khám phá các bí mật trong trò chơi, thỏa mãn óc phiêu lưu trong các vai trò chơi, và dành thời gian cho các mối quan hệ trên mạng ở các trò chơi online.[3]

Quá trình tạo nghiện thường xảy ra trong một thời gian dài. Bắt đầu ở tuổi nhỏ, các bậc cha mẹ thường tặng các trò chơi video làm quà cho con em mình, các trò chơi ở tuổi này nhìn bề ngoài như vô hại nhưng khi các em đến tuổi lớn hơn, khuynh hướng thích tìm đến trò chơi video đã hình thành và tiếp tục được củng cố cho đến vài năm nữa.

Thực tế[sửa | sửa mã nguồn]

Giải pháp[sửa | sửa mã nguồn]

Mọi người nên tạm dừng tiếp cận với trò chơi video khi tuổi còn quá nhỏ, khuyến khích các em chơi các trò chơi kích thích trí thông minh, hoạt động thể dục, thể thao không gây nghiện và các hoạt động ngoài trời.[4]

Nếu chơi thì chơi một cách điều độ, không quá nhiều và làm sao để không bị ảnh hưởng đến bản thân là hợp lý.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ “American Psychiatric Association Considers 'Video Game Addiction'. Science Daily. ngày 25 tháng 6 năm 2007.
  2. ^ “Berkeley Parents Network: Computer Game Addiction”. Bản gốc lưu trữ ngày 15 tháng 4 năm 2012. Truy cập 11 tháng 2 năm 2015.
  3. ^ a ă [1]
  4. ^ Playstation nation: protect your child from video game addiction,Olivia and Kurt D. Bruner,Center Street, 2006

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]