Nguyễn Ngọc Ký

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm
Nguyễn Ngọc Ký
SinhNguyễn Ngọc Ký
28 tháng 6, 1947 (73 tuổi)
Hải Thanh, huyện Hải Hậu, tỉnh Nam Định, Việt Nam Dân chủ Cộng hòa
Quốc tịchViệt Nam
Dân tộcKinh
Học vịThầy giáo
Học vấnTrường Đại học Tổng hợp Hà Nội
Nghề nghiệpNhà giáo
Tác phẩm nổi bậtTôi đi học

Tôi học đại học

Câu đố vui tâm đắc
Quê quánHải Thanh, huyện Hải Hậu, tỉnh Nam Định
Phối ngẫuVũ Thị Nhiễu
Vũ Thị Đậu[1]
Con cái2 gái, 1 trai
Giải thưởngNhà giáo Ưu tú

Nguyễn Ngọc Ký (sinh ngày 28 tháng 6 năm 1947, quê ở xã Hải Thanh, huyện Hải Hậu, tỉnh Nam Định)[2] là nhà giáo tại Việt Nam. Từ năm lên 4 tuổi, ông bị bệnh và bị bại liệt cả hai tay, nhưng ông đã cố gắng vượt qua số phận của mình và trở thành nhà giáo ưu tú, lập kỷ lục Việt Nam "Người thầy đầu tiên của Việt Nam dùng chân để viết".

Tiểu sử[sửa | sửa mã nguồn]

Năm 1951, khi lên 4 tuổi, Ký bị bệnh và dẫn đến bị liệt cả hai tay. Năm 7 tuổi, Ký rất muốn đến trường nhưng vì bệnh nên ông không thể đi học. Tuy khó khăn nhưng Ký vẫn miệt mài luyện tập viết chữ bằng chân, cũng như làm việc nhà bằng chính đôi chân của mình. Theo lời ông kể lúc đi xin học: "Thế là một hôm, vì nể gia đình nên cô giáo cho tôi vào lớp học, nhưng cô không tin rằng tôi viết được".[3]

Nhờ vào nỗ lực của bản thân, năm 1963, Ký được tỉnh Hà Nam Ninh (nay là Nam Định) cử đi dự kỳ thi học sinh giỏi toán toàn quốc và đạt được hạng 5 và được chủ tịch Hồ Chí Minh tặng huy hiệu Hồ Chí Minh.[3] Từ năm 1966 đến 1970, ông học Ngữ văn tại trường Đại học Tổng hợp Hà Nội. Được cố thủ tướng Phạm Văn Đồng khuyên nhủ, ông trở về quê Hải Hậu, Nam Định làm giảng viên.

Từ năm 1994, ông chuyển vào sống tại quận Gò Vấp, Thành phố Hồ Chí Minh và từ đó đến năm 2005, ông được phân công nhiệm vụ dự giờ bài giảng của giáo viên cấp 2, chép lại, tổng hợp, rút kinh nghiệm, rồi đóng góp ý kiến.[3]

Ông cũng được mời đi giao lưu, giáo dục lẽ sống và bồi dưỡng lòng ham học cho nhiều thế hệ trẻ trong cả nước.[3]

Hiện ông đã nghỉ hưu, tuần 3 lần phải chạy thận nhân tạo. Song với nghị lực và cố gắng phi thường, ông vẫn miệt mài đi giao lưu với học sinh vừa tiếp khách tư vấn tâm lí qua Tổng đài 1088 và sáng tác tại Thành phố Hồ Chí Minh.

Vinh danh[sửa | sửa mã nguồn]

Năm 1992, ông được nhận danh hiệu "Nhà giáo ưu tú".[3]

Năm 2005, Trung tâm Sách Kỷ lục Việt Nam đã tặng ông danh hiệu: "Người thầy đầu tiên của Việt Nam dùng chân để viết"[4].

Năm 2013, nhân dịp Nick Vujicic đến Việt Nam, ông là một trong 24 tấm gương "Hạt giống tâm hồn" của Việt Nam được vinh danh ở Trung tâm Hội nghị White Palace (thành phố Hồ Chí Minh).[5][6].

Ông đã được kết nạp vào Hội Nhà văn Việt Nam.

Tác phẩm[sửa | sửa mã nguồn]

  1. Hồi ký "Những năm tháng không quên" (sau đổi là "Tôi đi học", viết năm 1970, tái bản nhiều lần)[2]
  2. Hồi ký "Tôi học đại học" (xuất bản năm 2013)[4]
  3. Tuyển tập "Câu đố vui tâm đắc"[4]
  4. Những tâm hồn dấu yêu.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]