Phi đoàn

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Cơ cấu Anh Cơ cấu Mỹ
Liên đoàn (Group) Không đoàn (Wing)
Không đoàn Liên đoàn
Phi đoàn Phi đoàn
Phi đội Phi đội
Chú thích: thứ tự lớn nhỏ theo chiều từ trên xuống dưới

Một Phi đoàn không quân, không lực lục quân hay không lực hải quân thường thường có khoảng từ 3 đến 4 phi đội. Một phi đoàn có tổng số từ 12 đến 24 phi cơ, tùy thuộc vào loại phi cơ nào và không lực nào. Trong Lục quân Đế quốc Nhật Bản thời Chiến tranh thế giới thứ hai, ba phi đoàn được xếp thành một trung đoàn không quân. Một số lực lượng không quân trong đó có Không quân Hoàng gia Anh và Không quân Hoa Kỳ cũng dùng thuật từ này cho cả các đơn vị mặt đất của không quân. Tùy theo lực lượng không quân của mỗi quốc gia, trên cấp đơn vị phi đoàn là không đoàn (Không quân Hoàng gia Anh) hoặc liên đoàn (Không quân Hoa Kỳ).

Trong không lực hải quân, các phi đoàn trên biển và trên bộ thường có số lượng máy bay ít hơn, chỉ gồm 4 máy bay cảnh báo sớm cho đến nhiều nhất là 12 chiếc chiến đấu cơ.

Trong hầu hết các lực lượng vũ trang các nước, hai hay nhiều phi đoàn sẽ tạo thành một liên đoàn bay hoặc một không đoàn. Một số lực lượng không quân (gồm có Không quân Hoa Kỳ, Không quân Hoàng gia Hà Lan, Không quân Bỉ, Không quân Đức, Không quân Cộng hòa Singapore) cũng sử dụng thuật ngữ "phi đoàn" cho cả các đơn vị mặt đất (ví dụ: phi đoàn radar, phi đoàn tên lửa, phi đoàn bảo dưỡng, phi đoàn an ninh, phi đoàn công trình dân dụng, phi đoàn tác chiến tầm bắn, phi đoàn quản lý tầm bay, phi đoàn thời tiết, phi đoàn quân y, v.v.).

Không quân Hoa Kỳ[sửa | sửa mã nguồn]

Trong Lực lượng Không quân Hoa Kỳ, phi đoàn là đơn vị tổ chức chính yếu.[1] Tập hợp của hai hoặc nhiều phi đoàn của Không quân Mỹ sẽ được chỉ định thành một liên đoàn bay, từ hai liên đoàn bay trở lên sẽ được chỉ định là một không đoàn.[2]

Phi đoàn của Không quân Hoa Kỳ có thể là các đơn vị bay gồm cả phi công và tổ bay, với các tên gọi như là phi đoàn chiến đấu cơ, phi đoàn oanh tạc cơ hoặc phi đoàn không vận. Các phi đoàn chiến đấu cơ có thể hỗ trợ từ 18 đến 24 máy bay, trong khi ở các phi đoàn có loại máy bay lớn hơn (ví dụ: máy bay ném bom, vận tải, trinh sát) thì hỗ trợ ít máy bay hơn. Tuy nhiên, các đơn vị không bay (mặt đất) cũng tồn tại ở cấp phi đoàn, chẳng hạn như phi đoàn tên lửa, phi đoàn bảo dưỡng, phi đoàn tình báo, phi đoàn quân y vũ trụ, phi đoàn an ninh, phi đoàn kỹ thuật dân dụng và phi đoàn hỗ trợ lực lượng, v.v.[2]

Trái ngược với cơ cấu tổ chức của các đơn vị Không quân Hoa Kỳ, nơi các phi đoàn bay có sự tách biệt với các phi đoàn bay thực hiện nhiệm vụ hành chính, bảo trì máy bay hay chức năng hỗ trợ khác, thì các phi đoàn bay trong không lực hải quân Mỹ (ví dụ: Hải quân Hoa KỳThủy quân lục chiến Hoa Kỳ) thường chứa cả chức năng hỗ trợ hành chính bổ sung thêm, chức năng bảo trì máy bay cấp tổ chức, cộng với tất cả quân nhân trong đơn vị, như một phần của tổng biên chế phi đoàn.[3] Một vài trường hợp ngoại lệ là công tác giám sát phần lớn các chức năng dưới mặt đất này được giao cho những phi công và sĩ quan bay hải quân như "nhiệm vụ mặt đất" của họ, bên cạnh những nhiệm vụ bay thông thường.[4]

Một vài ngoại lệ, hầu hết các phi đoàn bay của Hải quân Hoa Kỳ được chỉ huy bởi những sĩ quan hàng không cấp trung tá hải quân. Ngoại lệ chủ yếu là các Phi đoàn Thay thế Hạm đội (FRS), mặc dù không phải lúc nào cũng được chỉ huy bởi những thượng uý hay đại uý hàng không. Sĩ quan chỉ huy (CO) của các phi đoàn bay Hải quân Hoa Kỳ mà không phải là đơn vị FRS, sẽ được hỗ trợ bởi một Cán bộ điều hành (XO) cùng cấp bậc, là người có chức năng như một phó chỉ huy và cũng là người cuối cùng sẽ "đội lên" và giải thể CO với tư cách là CO kế nhiệm.[5]

Trong Không lực Thủy quân lục chiến Hoa Kỳ (USMC), ngoài các đơn vị bay có phong cách tương tự như các đối tác của Hải quân Hoa Kỳ, thì danh pháp "phi đoàn" trong lực lượng này cũng được sử dụng để chỉ set all of the groups of support. Các phi đoàn này bao gồm: sở chỉ huy không đoàn, chỉ huy đường không chiến thuật, kiểm soát trên không, hỗ trợ trên không, hậu cần trên không, hỗ trợ không đoàn và liên lạc thông tin phi đoàn trên không đoàn. Ngược lại với đối tác USN (Hải quân) của họ, thì phi đoàn bay và phi đoàn hỗ trợ đường không của USMC mà có sĩ quan chỉ huy (CO) ở cấp trung tá, thì có thể không có cán bộ điều hành (XO), tuy cơ chế này đang dần đổi thay giống với bên Hải quân. Cán bộ điều hành của Phi đoàn bay USMC là các sĩ quan được chỉ định cấp bậc Trung tá hoặc Thiếu tá.

Cũng trái ngược với các phi đoàn bay của Không quân Hoa Kỳ, hầu hết các phi đoàn Không lực Hải quân Hoa Kỳ chiến thuật trên biển và trên bộ (USN và USMC), các phi đoàn phó huấn luyện và phi đoàn thử nghiệm đánh giá, thì thường không được có nhiều hơn 12 máy bay ủy quyền / chỉ định tại bất kỳ phi đoàn nào. Trường hợp ngoại lệ là phi đoàn trực thăng USN đối phó mìn (17 MH-53), phi đoàn trực thăng cánh xoay USMC được chỉ định nổi như Phần tử chiến đấu hàng không (ACE) của Đơn vị viễn chinh thủy quân lục chiến (MEU), (12 MV-22, 6 AH-1, 4 CH-53, 3 UH-1 và 6 AV-8). Các phi đoàn khác với số lượng lớn loại Máy bay Chính Chỉ định (PAA) bao gồm: phi đoàn trực thăng hạng nặng của Thủy quân lục chiến (16 CH-53), phi đoàn trực thăng tấn công / hạng nhẹ của Thủy quân lục chiến (18 AH-1 và 9 UH-1), và phi đoàn tấn công của Thủy quân lục chiến (16 AV-8).

Mặc dù là một phần của Không lực hải quân Hoa Kỳ, các đơn vị hàng không của Lực lượng Tuần duyên Hoa Kỳ tập trung vào một căn cứ hàng không hoặc cơ sở hàng không, so với một phi đoàn hay cơ cấu tổ chức liên đoàn/không đoàn. Trường hợp ngoại lệ là Phi đoàn Trực thăng Tuần duyên (HITRON), đội chủ yếu tham gia vào các hoạt động ngăn chặn chống ma tuý (CN).[6]

Trong nhánh Không lực Lục quân Hoa Kỳ, các đơn vị bay được tổ chức thành các tiểu đoàn hoặc phi đoàn (sau này chỉ dành cho không kỵ) báo cáo cho một lữ đoàn bay. Các hoạt động bảo dưỡng máy bay thường được giao cho một đại đội bảo trì hoặc một thành phần trong tiểu đoàn hoặc lữ đoàn.[7]

Phi đoàn ở các quốc gia khác[sửa | sửa mã nguồn]

Một escadron là một đơn vị cũng tương đương trong Lực lượng Không quân và Vũ trụ Pháp (Armée de l'air et de l'espace). Nó thường được chia thành các escadrilles gồm 8 phi cơ.

Trong Đoàn Huấn luyện Không quân của Vương quốc Anh và nhiều quốc gia thuộc Khối Thịnh vượng chung, Phi đoàn là một nhóm học viên sĩ quan diễu hành thường trực.

Trong Lực lượng Tuần tra Hàng không Dân dụng Hoa Kỳ (CAP), phi đoàn là đơn vị hành chính cơ bản. Là lực lượng phụ trợ dân sự chính thức của Không quân Mỹ (USAF), CAP tuân theo mô hình tổ chức của USAF.

Trong những năm đầu của mặt trận trên không trong Chiến tranh thế giới thứ nhất, đặc biệt là với sự bế tắc trong những hệ thống chiến hào ở tiền tuyến, máy bay quân sự đã phần nào đảm nhận vai trò trinh sát từ kỵ binh. Với suy nghĩ đó, Đoàn bay Hoàng gia Anh đã quyết định triển khai sử dụng danh pháp phi đoàn (trong Quân đội Đế quốc Đức là Staffel, Áo-Hung và quân Thụy Sĩ thì là đại đội). Sau khi hợp nhất Đoàn bay Hoàng gia và Không lực Hải quân Hoàng gia thành một Lực lượng Không quân Hoàng gia độc lập, quân chủng mới này đã đưa ra hệ thống cấp bậc riêng, với các chỉ huy của các phi đội trở thành Lãnh đạo Phi đội. Sự tinh vi nhanh chóng trong công nghệ và chiến thuật tác chiến đã làm tăng yêu cầu và trình độ của các sĩ quan ở các vị trí chỉ huy và chỉ huy các phi đội bay RAF được nâng cấp từ Lãnh đạo Phi đội lên Chỉ huy Cánh. Ngày nay các phi đội bay của RAF là tương đương cấp tiểu đoàn, trong khi các phi đội hỗ trợ chiến đấu và phục vụ chiến đấu trên mặt đất như phi đội thông tin liên lạc hoặc hành chính là tương đương cấp đại đội. Sự khác biệt này cũng được quan sát thấy trong Không quân Đức hiện đại, nơi mà một chiếc Staffel bay là cấp tiểu đoàn, trong khi chiếc Staffel hỗ trợ trên mặt đất là tương đương với cấp đại đội. Một ví dụ như vậy là các đơn vị phòng thủ căn cứ không quân, là các phi đội (tiếng Đức, số nhiều: Staffeln) được thành lập thành các tiểu đoàn. Các đơn vị phòng không tên lửa trên mặt đất cũng là các phi đội tương đương của đại đội (trong trường hợp này là khẩu đội) (Staffeln).

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Gen. David L. Goldfein, Air Force Chief of Staff (9 tháng 8 năm 2016). “Squadrons”. Letter to Airmen.
  2. ^ a b AIR FORCE ORGANIZATION - Manpower and Organization (PDF) (Bản báo cáo). Secretary Of The Air Force. 29 tháng 8 năm 2019. Air Force Instruction 38-101, AF/A1MR.
  3. ^ Nott, CAPT Richard C. USN, ed.; The Naval Aviation Guide, 4th ed; Naval Institute Press; Annapolis, MD; ISBN 0-87021-409-8; c1985, pp. 70-90
  4. ^ Thomas E. Ricks; LT Jack McCain, USN. “A Navy pilot's take: The Air Force doesn't have a pilot crisis, it has a leadership crisis”. Foreign Policy.
  5. ^ Nott, CAPT Richard C. USN, ed.; The Naval Aviation Guide, 4th ed; Naval Institute Press; Annapolis, MD; ISBN 0-87021-409-8; c1985, pp. 70-90
  6. ^ Goodspeed, M. Hill & Burgess, Rick, ed.; U.S. Naval Aviation; Naval Aviation Museum Foundation & Hugh Lauter Levin Associates, Inc; Pensacola, FL; ISBN 0-88363-102-4; c2001, pp. 238-254
  7. ^ “Army Aviation Beginnings”. U.S. Army.