Tống Mục công

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Tống Mục công
宋穆公
Vua chư hầu Trung Quốc (chi tiết...)
Vua nước Tống
Trị vì 728 TCN - 720 TCN
Tiền nhiệm Tống Tuyên công
Kế nhiệm Tống Thương công
Thông tin chung
Hậu duệ Tống Trang công
Tên thật Tử Hoà (子和)
Thụy hiệu Mục công (穆公)
Thân phụ Tống Vũ công
Mất 720 TCN
Trung Quốc

Tống Mục công (chữ Hán: 宋穆公; trị vì: 728 TCN-720 TCN[1][2]), tên thật là Tử Hòa (子和), là vị vua thứ 14 của nước Tốngchư hầu nhà Chu trong lịch sử Trung Quốc.

Tống Mục công là con thứ của Tống Vũ công – vua thứ 12 nước Tống và là em của Tống Tuyên công – vua thứ 13 nước Tống. Năm 729 TCN, Tuyên công mất, Tử Hòa lên nối ngôi, tức là Tống Mục công.

Năm 723 TCN, nước Tống xảy ra xung đột với nước Lỗ. Tống Mục công mang quân giao chiến với Lỗ Huệ công, bị quân nước Lỗ đánh bại ở đất Hoàng. Sang năm 722 TCN, Lỗ Ẩn công lên ngôi bèn đề nghị giảng hòa với nước Tống để chấm dứt chiến tranh. Tống Mục công bèn cùng Lỗ Ẩn công hội thề ở đất Túc. Hai bên lại thông hiếu với nhau[3].

Năm 720 TCN, Tống Mục công ốm nặng, truyền Khổng Phụ Gia vào và truyền di chiếu lập con Tuyên công là Dữ Di lên nối ngôi. Khổng Phụ nói:"Quần thần muốn lập công tử Phùng". Mục công bèn bắt công tử Phùng sang nước Trịnh làm con tin. Ông quyết định nhường ngôi cho cháu, con của vua anh Tuyên công là Dữ Di chứ không truyền ngôi cho con là Phùng. Dù có ý kiến phản đối, Mục không vẫn quyết định như vậy, để báo ơn anh đã nhường ngôi cho mình.

Tháng 8 năm đó, Tống Mục công qua đời. Ông làm vua được 9 năm. Tử Dữ Di lên nối ngôi, tức là Tống Thương công. Con ông là công tử Phùng chạy sang nước Trịnh, được Trịnh Trang công cho ở nhờ.

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  • Sử ký Tư Mã Thiên, thiên:
    • Tống Vi Tử thế gia
  • Phương Thi Danh (2001), Niên biểu lịch sử Trung Quốc, Nhà xuất bản Thế giới
  • Khổng Tử (2002), Xuân Thu tam truyện, tập 1, Nhà xuất bản TP Hồ Chí Minh

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Sử ký, Tống Vi tử thế gia
  2. ^ Phương Thi Danh, sách đã dẫn, tr 15
  3. ^ Xuân Thu tam truyện, tập 1, tr 47