Tống Trang công

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Tống Trang công
宋莊公
Vua chư hầu Trung Quốcp (chi tiết...)
Vua nước Tống
Trị vì709 TCN - 692 TCN
Tiền nhiệmTống Thương công
Kế nhiệmTống Mẫn công
Thông tin chung
Hậu duệTống Mẫn công
Tống Hoàn công
Tên thậtTử Duệ (子睿)
Thụy hiệu Trang công (莊公)
Thân phụTống Mục công
Mất692 TCN
Trung Quốc

Tống Trang công (chữ Hán: 宋莊公; trị vì: 710 TCN-692 TCN[1][2]), tên thật là Tử Duệ (子睿), là vị vua thứ 16 của nước Tốngchư hầu nhà Chu trong lịch sử Trung Quốc.

Lưu vong và lên ngôi[sửa | sửa mã nguồn]

Tử Phùng là con của Tống Mục công – vua thứ 14 nước Tống. Năm 719 TCN, vua cha Mục công mất, nhớ tới ơn vua anh Tuyên công truyền ngôi cho mình, nên không truyền ngôi cho ông mà truyền ngôi cho con Tuyên công – tức anh họ Tử Phùng - là Tử Dữ Di lên nối ngôi, tức là Tống Thương công.

Tử Phùng bỏ chạy sang nước Trịnh, được Trịnh Trang công cho ở nhờ[3].

Năm 711 TCN, Thái tể Hoa Đốc giết chết Tư mã Khổng Phủ Gia để chiếm đoạt người vợ và tấn công luôn vào cung, giết chết Tống Thương công.

Trịnh Trang công bèn họp các nước Lỗ, Tề, Trần cùng bàn về loạn nước Tống. Hoa Đốc bèn mang của đút lót cho cả bốn nước và xin đón công tử Phùng về nước làm vua. Trịnh Trang công và các chư hầu bằng lòng, cho Tử Phùng về nước lên ngôi, tức là Tống Trang công[1].

Quan hệ với chư hầu[sửa | sửa mã nguồn]

Năm 700 TCN, đại phu Tế Trọng (祭足) nước Trịnh đi sứ nước Tống. Công tử Đột là con thứ của Trịnh Trang công ở nước Tống được Tống Trang công ủng hộ, muốn lập làm vua. Nhân Tế Trọng đến, Tống Trang công uy hiếp Tế Trọng lập Cơ Đột đoạt ngôi, nếu không sẽ giết chết. Tế Trọng nghe theo, mật ước với nước Tống, rồi trở về nước ép Trịnh Chiêu công nhường ngôi, lập công tử Đột làm vua tức Trịnh Lệ công.

Sau khi lập vua Trịnh, Tống Trang công nhiều lần đòi của cải với Trịnh Lệ công để trả công giúp lên ngôi, hai nước trở thành thù hằn. Năm 700 TCN, Trịnh liên minh với nước Kỷnước Lỗ, còn Tống liên minh với các nước Tề, Yên, Vệ; hai bên giao tranh ở nước Kỷ. Kết quả liên quân Trịnh-Lỗ-Kỷ đánh bại liên quân Tống-Tề-Yên-Vệ[4].

Sang năm 699 TCN, Tống Trang công lại kêu gọi các nước Tề, Sái, Vệ, Trần đi đánh Trịnh để báo thù. Liên quân tiến vào Đại Quỳ, chiếm ấp Ngư Thủ.

Năm 698 TCN, Tống Trang công hợp quân với Tề Hi công đánh nước Kỉ, nhưng không thắng. Năm 697 TCN, Tế Trọng đuổi Trịnh Lệ công đón Trịnh Chiêu công trở về phục nghiệp. Lệ công trốn sang đất Lịch. Tống Trang công không ủng hộ Trịnh Chiêu công nên cùng hội binh cùng các nước Lỗ, Tề, Trần, Sái đánh Trịnh để giúp Lệ công, nhưng cuối cùng không thắng phải rút quân.

Năm 692 TCN, Tống Trang công qua đời. Ông làm vua 19 năm. Con ông là Tử Tiệp lên nối ngôi, tức Tống Mẫn công.

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  • Sử ký Tư Mã Thiên, các thiên:
    • Tống Vi Tử thế gia
    • Trịnh thế gia
  • Phương Thi Danh (2001), Niên biểu lịch sử Trung Quốc, Nhà xuất bản Thế giới
  • Khổng Tử (2002), Xuân Thu tam truyện, tập 1-2, Nhà xuất bản TP Hồ Chí Minh

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a ă Sử ký, Tống Vi Tử thế gia
  2. ^ Phương Thi Danh, sách đã dẫn, tr 15
  3. ^ Sử ký, Trịnh thế gia
  4. ^ Xuân Thu tam truyện, tập 1, tr 177