Tống Chiêu công (Chiến Quốc)

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Tống Chiêu công
宋昭公
Vua chư hầu Trung Quốc (chi tiết...)
Vua nước Tống
Trị vì468 TCN - 420 TCN
Tiền nhiệmTống Cảnh công
Tống Tử Khải
Kế nhiệmTống Điệu công
Thông tin chung
Hậu duệTống Điệu công
Tên thậtTử Đặc (子特)
Thụy hiệuChiêu công (昭公)
Thân phụTử Củ
Mất420 TCN
Trung Quốc

Tống Chiêu công (chữ Hán: 宋昭公; trị vì: 452 TCN-406 TCN[1] hoặc 468 TCN-420 TCN[2]), tên thật là Tử Đặc (子特), là vị vua thứ 29[1] hay 30[2] của nước Tống - chư hầu nhà Chu trong lịch sử Trung Quốc.

Theo Sử ký, Tống Vi tử thế gia, Tống Chiêu công là cháu chắt của Tống Nguyên công, vua thứ 27 của nước Tống, cháu gọi Tống Cảnh công, vua thứ 28 của nước Tống là ông bác. Ông nội ông là công tử Đang Tần, con thứ của Tống Nguyên công, Đang Tần sinh ra Tử Củ, Tử Củ sinh ra Tử Đặc. Lúc còn sinh thời, Tống Cảnh công giết chết công tôn Củ, nên Tử Đặc oán hận Cảnh công. Năm 469 TCN, sau khi Tống Cảnh công chết, Tử Đặc giết thế tử của Cảnh công rồi đoạt ngôi.

Tả truyện ghi chép khác với Sử ký, viết rằng Tống Cảnh công không có con trai. Năm 469 TCN, Cảnh công lâm bệnh, dặn đại thần là Đại Duẩn rằng Tử Khải là người kế vị. Tuy nhiên sau khi Tống Cảnh công mất, các đại phu phản đối. Tử Khải phải chạy sang nước Sở. Người nước Tống lập công tử Đặc lên làm vua, tức Tống Chiêu công.

Sử ký không ghi rõ những hành trạng của ông trong thời gian ở ngôi.

Năm 406 TCN, Tống Chiêu công qua đời. Con ông là Tử Cấu Do lên nối ngôi, tức Tống Điệu công.

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Ghi chú[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a ă Sử ký, Tống thế gia
  2. ^ a ă Xuân Thu Tả thị truyện