Trương Quốc Khánh

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Trương Quốc Khánh
Sinh

(1947-10-10)10 tháng 10, 1947

Trảng Bàng, Tây Ninh
Nguyên quán Đôn Thuận, Trảng Bàng, Tây Ninh
Mất

23 tháng 6, 1999(1999-06-23) (51 tuổi)

Thành phố Hồ Chí Minh
Nghề nghiệp Nhạc sĩ, nhà biên kịch, nhà báo

Trương Quốc Khánh (10 tháng 10 năm 1947 - 23 tháng 6 năm 1999) là một nhạc sĩ, nhà báo, nhà biên kịch. Tác phẩm nổi tiếng nhất của ông là bài hát Tự nguyện được sáng tác trong phong trào Hát cho đồng bào tôi nghe[1].

Tiểu sử[sửa | sửa mã nguồn]

Trương Quốc Khánh được sinh ra trong một gia đình cách mạng ở Xã Đôn Thuận huyện Trảng Bàng, tỉnh Tây Ninh ngày 10 tháng 10 năm 1947. Năm 21 tuổi, trong phong trào Thanh niên Sinh viên Học sinh miền Nam, ông sáng tác tác phẩm nổi tiếng nhất của mình, Tự nguyện. Trong phong trào "Hát cho đồng bào tôi nghe" ông làm Phó Trưởng Đoàn Văn nghệ sinh viên học sinh Sài Gòn (Trưởng Đoàn là Nhạc sĩ Tôn Thất Lập). Năm 1972 ông vào chiến khu tham gia Khóa học đầu tiên của Trường Đoàn Lý Tự Trọng. Cuối năm 1973 ông vượt Trường Sơn ra miền Bắc. Cùng đi có các nhạc sĩ Tôn Thất Lập, Trần Long Ẩn, Nguyễn Văn Sanh, Nguyễn Văn Ánh...

Năm 1974, đi học tại Trường Viết văn Nguyễn Du. Đến khi nước Việt Nam thống nhất, ông lần lượt giữ các chức vụ Phó Tổng Thư ký, Tổng Biên tập Báo Sân khấu, Hội Sân khấu Thành phố Hồ Chí Minh.

Ngoài vai trò là nhạc sĩ, ông còn là một nhà báo, nhà biên kịch. Ông là tác giả kịch bản phim Đàn chim và cơn bão (đạo diễn Cao Thụy) và một số kịch bản cải lương, kịch nói khác. Năm 1984, ông đoạt giải thưởng Báo chí thành phố Hồ Chí Minh với phim phóng sự tài liệu Nỗi đau này không của riêng ai (tên khác là Ma túy – SOS) cùng đạo diễn Mỹ Hà.

Ông từ trần vào lúc 5 giờ ngày 23 tháng 6 năm 1999 và được an táng tại nghĩa trang thành phố Hồ Chí Minh ngày 25 tháng 6 năm 1999. Với ca khúc Tự Nguyện, ông được anh chị em trong phong trào SVHS gọi bằng cái tên trìu mến: "Nhạc sĩ Bồ Câu"

Các tác phẩm nổi tiếng[sửa | sửa mã nguồn]

Với vai trò nhạc sĩ[sửa | sửa mã nguồn]

Với vai trò nhà biên kịch[sửa | sửa mã nguồn]

  • Nỗi đau này không của riêng ai

Trích từ bài Tự nguyện[sửa | sửa mã nguồn]

Hiện nay, nhiều người nhầm lời bài hát, thay vì "là" thành "làm". Qua bài hát, tác giả Trương Quốc Khánh muốn bày tỏ mong ước hòa bình, độc lập, tự do bằng việc lựa chọn các hình tượng điều kiện: chim - bồ câu trắng, hoa - hướng dương, mây - vầng mây ấm, do vậy mới dùng chữ "là". Ở câu cuối đoạn mở đầu, nhiều người đã bỏ đi chữ "nếu" khiến bài hát bị chậm lại, tiết tấu bị gián đoạn. Trong chương trình Những bài hát còn xanh, nhạc sĩ Trần Xuân Tiến từng kể lại rằng những ngày cố nhạc sĩ Trương Quốc Khánh nằm viện, ông thường gửi gắm nhạc sĩ Trần Xuân Tiến tâm nguyện hãy nói với các bạn trẻ biết là phải có chữ "nếu". Chữ "nếu" là sự cách điệu ước muốn cao hơn, vì rõ ràng con người có những ước muốn có chọn lọc. Ngoài ra, nguyên bản câu kết bài hát phải là: "Là người, xin một lần khi nằm xuống, nhìn anh em đứng lên cắm cao ngọn cờ". Nhiều người đã hát thành "phất cao ngọn cờ". Tác giả dùng chữ "cắm" để thể hiện tư thế vững chãi của lá cờ đất nước ở biên cương Tổ quốc. Khi hòa bình, thống nhất, cờ sẽ được cắm trên khắp đất nước thể hiện sự độc lập, tự do và toàn vẹn lãnh thổ. [2]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]