Waffle

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Bánh waffle

Waffle là một loại bánh dẹt làm từ hai nguyên liệu chính là bột mì và trứng gà, được nướng trên vỉ sắt nóng. Bánh có thể được rắc đường mịn hay cho kem tươi lên trên, dùng kèm với một số loại hoa quả như dâu tây, anh đào ngâm đường. Xuất phát từ quê hương nước Bỉ, bánh waffle ngày nay đã trở nên phổ biến khắp thế giới với nhiều hình dáng, biến thể khác nhau, tuỳ vào hoa văn in trên vỉ nướng. Chỉ riêng ở Bỉ, waffle cũng có hàng tá các loại khác nhau tùy theo khu vực.[1]

Thuật ngữ[sửa | sửa mã nguồn]

Từ "waffle" xuất hiện lần đầu tiên trong tiếng Anh vào năm 1725,[2] bắt nguồn từ wafel trong tiếng Hà Lan, vốn có nguồn gốc sâu xa từ wafele thời Trung Đại của nước này.[3]

Trong khi từ wafele của Hà Lan xuất hiện trong thời Trung Đại cuối thế kỷ 13, từ walfre của Pháp đã tồn tại từ năm 1185. Cả hai thuật ngữ đều được coi là có cùng gốc từ wafla (nghĩa là "tổ ong" hay "cái bánh") trong tiếng Frank (ngữ chi German Tây của người Frank).[4][5]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ "Les Gaufres Belges". Gaufresbelges.com, truy cập ngày 2013-04-07.
  2. ^ Robert Smith (1725). Court Cookery. 
  3. ^ "Waffle", The Merriam-Webster Unabridged Dictionary
  4. ^ "Gaufre", Centre National de Ressources Textuelles et Lexicales
  5. ^ Larousse Gastronomique. Crown Publishing Group. 2001. tr. 1285. ISBN 978-0-609-60971-2.