Liêu Đạo Tông

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Liêu Đạo Tông
Hoàng đế Trung Hoa (chi tiết...)
Hoàng đế nhà Liêu
Trị vì 28/8/1055-12/2/1101[1]
Tiền nhiệm Liêu Hưng Tông
Kế nhiệm Thiên Tộ đế
Thông tin chung
Hoàng hậu Tuyên Ý hoàng hậu Tiêu Quan Âm[2]
Huệ phi Tiêu Thản Tư
Hậu duệ Chiêu Hoài thái tử Da Luật Tuấn
Tên thật Da Luật Hồng Cơ
Niên hiệu Thanh Ninh: 8/1055-1064
Hàm Ung: 1065-1074
Đại Khang: 1075-1084
Đại An: 1085-1094
Thọ Long hay Thọ Xương: 1095-1/1101
Thụy hiệu Đầy đủ: Nhân Thánh Đại Hiếu Văn hoàng đế
Ngắn: Hiếu Văn hoàng đế
Miếu hiệu Đạo Tông
Triều đại Nhà Liêu
Thân phụ Liêu Hưng Tông Da Luật Tông Chân
Thân mẫu Nhân Ý hoàng hậu Tiêu Thát Lý
Sinh tháng 8 âm lịch năm 1032
Mất 12/2/ 1101
Trung Quốc
An táng Vĩnh Phúc lăng

Liêu Đạo Tông (chữ Hán: 辽道宗; 1032-1101) là vị hoàng đế thứ tám của nhà Liêu trong lịch sử Trung Quốc. Ông trị vì từ tháng 8 âm lịch năm 1055 tới ngày 13 tháng giêng năm 1101, tổng thời gian trị vì là 46 năm.

Ông là con trai trưởng của Liêu Hưng Tông Da Luật Tông Chân, tên gọi theo tiếng Khiết Đan là Da Luật Hồng Cơ, tên tự là Niết Tân, tên tự khi nhỏ là Tra Lạt[3].

Năm 1037, ông được phong làm Lương vương. Năm 1042, được phong làm Yên quốc vương, cai quản công việc của trung thừa ti. Năm sau, ông được giao cai quản công việc của bắc nam viện xu mật sử, giữ chức thượng thư lệnh, cải phong thành Yên Triệu quốc vương. Năm 1052 ông giữ chức thiên hạ binh mã đại nguyên soái. Ông là người trầm tĩnh, nghiêm nghị[3].

Ngày 4 tháng 8 âm lịch năm Trùng Hi thứ 24 (tức ngày 28 tháng 8 năm 1055), Liêu Hưng Tông mất, ông lên ngôi ngay trước linh cữu, đổi niên hiệu thành Thanh Ninh. Trong thời kỳ trị vì của Liêu Đạo Tông, vua Khiết Đan tự xưng là “chư hạ”.

Sau khi lên ngôi, Đạo Tông phong cho hoàng thúc Da Luật Trọng Nguyên (con thứ của Liêu Thánh Tông) làm hoàng thái thúc, đến năm Thanh Ninh thứ 2 lại giao cho giữ chức thiên hạ binh mã đại nguyên soái[3]. Năm Thanh Ninh thứ 4 lại ban cho kim quyển[3], vinh hoa sủng bái cực tận. Nhưng Trọng Nguyên trước sau vẫn có âm mưu đoạt ngôi vua, cho nên vào tháng 7 năm Thanh Ninh thứ 9 (1063), khi Đạo Tông du hành tới Thái Tử sơn, Trọng Nguyên cùng con cái và bè đảng phát động phản loạn[4], nhưng chỉ 3 ngày sau đã bị Đạo Tông dẹp tan, Trọng Nguyên chạy ra nơi sa mạc mà chết. Sử gọi là Loan Hà chi loạn.

Trong thời gian đầu trị vì của Liêu Đạo Tông, ông nghe lời nói phải, khuyến khích phát triển nông nghiệp và chấn hưng giáo dục, cứu giúp người dân gặp thiên tai, hoạn nạn nên triều đình ổn định[5]. Nhưng sau đó, vì nghe lời gian thần nên công việc triều chính dần dần trở thành hủ bại, đất nước rơi vào con đường suy vong. Đạo Tông lại không tiến hành sửa đổi, cải cách, bản thân lại ăn chơi xa xỉ; quan lại, địa chủ dần dần chiếm giữ hết đất đai, làm cho người dân chẳng thể chịu được cảnh thống khổ và oán thán. Đạo Tông lại trọng dụng một đại thần gian nịnh là bắc viện xu mật sử Ngụy vương Da Luật Ất Tân, còn bản thân ông thì không trực tiếp sửa trị công việc triều chính, mọi việc đều nghe theo lời sàm tấu của Ất Tân, chính vì thế đã dẫn tới việc ông tin rằng Tuyên Ý hoàng hậu Tiêu Quan Âm cùng linh quan (quan coi giữ nhạc trong cung) Triệu Duy Nhất thông gian, nên đã sai giết chết hoàng hậu vào tháng 11 năm Đại Khang thứ 1 (1075)[6], sử gọi là Thập hương từ oan án. Đồng thời Ất Tân cũng lo sợ nếu hoàng thái tử Da Luật Tuấn lên ngôi thì ông ta sẽ gặp họa (vì Đạo Tông chỉ có hoàng thái tử Da Luật Tuấn là con trai), nên bày mưu vu cho hoàng thái tử có ý đồ làm phản, kết cục dẫn tới cái chết của ông này vào tháng 11 âm lịch năm Đại Khang thứ 3 (1077)[6].

Sau đó, một người phụ nữ họ Lý dâng lên Đạo Tông bài "Hiệp cốc ca", ý tứ khuyên nhà vua đưa người kế vị duy nhất còn lại khi đó là hoàng thái tôn Da Luật Diên Hi (Thiên Tộ hoàng đế sau này) vào cung. Tháng 7 năm Đại Khang thứ 5 (1079), Da Luật Ất Tân nhân cơ hội Đạo Tông du hành săn bắn vào mùa thu tại Giáp sơn đã mưu hại hoàng tôn mới có 5 tuổi, nhưng lần này thì Đạo Tông nghe theo lời khuyên của các trung thần, đưa hoàng tôn cùng đi săn bắn với mình nên đã hóa giải được âm mưu của Ất Tân. Tháng 10 năm đó Ất Tân bị giáng làm Hỗn Đồng quận vương[7].

Tháng 12 năm Đại Khang thứ 8 (1082), ông giáng hoàng hậu Triệu Thản Tư (lập tháng 6 năm 1076, do Ất Tân tuyển chọn cho vua sau khi Tuyên Ý hoàng hậu chết) làm Huệ phi[7]. Tháng 6 nhuận năm Đại Khang thứ 9 (1083), Đạo Tông truy phong cố thái tử làm Chiêu Hoài thái tử, lấy lễ nghi thiên tử cải táng[7]. Tháng 10 năm đó, Da Luật Ất Tân trước nguy cơ thất sủng và khả năng gặp họa (do Da Luật Diên Hi lúc này đã được phong làm Yên quốc vương) đã ngầm có ý định chạy trốn sang Tống tị nạn, nhưng cơ mưu lộ tẩy và bị giết chết[7].

Đạo Tông tín Phật giáo, nên trong thời gian trị vì ông đã nhiều lần cho tu sửa chùa chiền, đền tháp. Sư tăng có lúc lên tới 36 vạn người[6]. Sự thống trị của nhà Liêu dần dần hủ bại đã dẫn tới sự bất mãn của người dân thuộc các sắc tộc khác nhau, trong thời kỳ đó một sắc tộc bị nhà Liêu áp bức là người Nữ Chân đã dần dần hưng khởi, cuối cùng dẫn tới sự tan rã của nhà nước Liêu.

Ngày 13 tháng giêng năm Thọ Long thứ 7 (tức ngày 12 tháng 2 năm 1101 dương lịch), Liêu Đạo Tông mất, thọ 70 tuổi.

Trong tiểu thuyết[sửa | sửa mã nguồn]

Ông được miêu tả như là một nhân vật phụ trong Thiên long bát bộ của Kim Dung. Trong tiểu thuyết này ông kết nghĩa anh em với Tiêu Phong.

Ghi chú[sửa | sửa mã nguồn]