Marie Antoinette
|
||||||||||||||||||||||||||||||||
Marie Antoinette (2 tháng 11 năm 1755 – 16 tháng 10 năm 1793) tên thánh là Maria Antonia Josepha Johanna hay Maria Antonia Josephina Johanna [1]. Bà là công chúa của hoàng tộc Áo, công chúa hoàng gia của Hungary và xứ Bohême, công nương của thái tử và sau này là hoàng hậu của nước Pháp và Tây Ban Nha (từ năm 1774 đến năm 1793). Bà kết hôn với Louis XVI của dòng họ Bourbon, vua của nước Pháp. Bà là em gái của Joseph II và Léopold II của Áo.
Mục lục |
Tiểu sử [sửa]
Thời niên thiếu [sửa]
Ở Vienne - thủ đô nước Áo [sửa]
Marie Antoinette là con gái của hoàng đế Frances ( thuộc địa của Pháp) và nữ hoàng Áo Marie Thérèse, sinh giữa năm người con trai Joseph thừa kế ngai vàng, Léopold, Charles, Ferdinand và Maximilien và tám người con gái Marie Anne, Marie Christine, Marie Élisabeth, Marie Amélie, Marie Jeanne, Jeanne Gabrielle, Marie Josèphe, Marie Caroline).
Bà sinh ra tại cung điện Hofburg, Vienne và sáng sớm hôm sau, trời đất rung chuyển ở Lisbon – nơi mà cha và mẹ đỡ đầu của bà cai trị. Sau đó, bà được phó thác cho những bà quản gia của hoàng tộc (Brandeiss và sau đó là bà quản giáo Lerchenfeld) và trải qua thời thơ ấu ở cung điện Hofburg, tại Vienne và lâu đài Schönbrunn.
Marie Antoinette tiếp thu những kiến thức về phong thái, khiêu vũ, âm nhạc nhưng không được hưởng một sự giáo dục về chính trị nào. Theo nhận xét của Tu sĩ Vermond, thầy dạy học Antoinette: "Tuy hơi cứng đầu nhưng dễ dàng phục tùng Mẫu Hậu về lời khuyên bảo và dạy dỗ. Antoinette nói lưu loát tiếng Ý, viết tiếng mẹ đẻ (tiếng Đức) hãy còn có lỗi văn phạm, nói tiếng Pháp giọng Parisien chưa được hoàn hảo. Tất cả sự khó khăn đó đều vượt qua dễ dàng vì Antoinette rất thông minh. Lơ là chính trị, có khiếu về nghệ thuật, nổi bật về trang trí lâu đài, cung điện, hội họa và thiết kế các kiểu bộ áo lễ hội trong hoàng cung. Marie hội đủ nhiều đức tính giữ vai trò Hoàng Hậu, chỉ vai trò đó thôi, rất đáng được ngưỡng mộ"
Marie cũng được học khái niệm của tiếng Latinh. Trong thời kỳ này, hoàng gia Áo nắm một nghi thức rất tối thiểu mà ở cung điện Versailles, những vũ công cũng không phức tạp, sự xa xỉ cũng ít hơn và quần chúng cũng không nhiều. Cô gái trẻ Maria Antonia Josepha rất thân thiện so với cô chị lớn trẻ tuổi Marie Caroline, người trở thành hoàng hậu của xứ Naples ( nay thuộc Ý), phu nhân của Ferdinand I – vua của đảo Sicile (thuộc Ý) . Truyền thuyết đã đưa Marie Antoinette gặp thiên tài âm nhạc Mozart tại cung điện và Mozart đã cầu hôn Marie Antoinette.
Nữ hoàng Marie Thérèse, như là bất kỳ vị quân minh của thời đại đó, sắp đặt những hôn ước cho các con của mình với mục đích chính trị để giải hòa những mối quan hệ láng giềng giữa dòng họ Habsbourg và Bourbons để thực hiện tham vọng của mình đối với nước Phổ và nước Anh. Như vậy, giữa các chị lớn hơn của Marie Antoinette, là Marie Christine (1742-1798) – công chúa rất thích phong cách hoàng tộc, thì kết hôn vì tình yêu vào năm 1766 với Albert của xứ Saxe – công tước của xứ Teschen (1738 –1822) và cùng ông ta trị vì trên mảnh đất Hà Lan. Cô chị Marie Amélie (1746-1804) thì kết hôn với Ferdinand I – công tước của xứ Parma ( nay thuộc Ý) (1751-1802) và như đã nói, công chúa Marie Caroline (1752-1814) trở thành hoàng hậu của xứ Naples ( nay thuộc Ý), phu nhân của Ferdinand I – vua của đảo Sicile (1751-1825).
Đám cưới giữa hai người thừa kế của hai hoàng tộc, Marie Antoinette và Louis XVI trong tương lai là sự phát triển tột bậc của mối quan hệ chính trị giữa hai bên. Marie Antoinette rời khỏi Vienne vào tháng 4 năm 1770 khi mới 14 tuổi. Theo phong tục, khi rời khỏi Đế chế thần thánh ( Áo ) thì tất cả đều như nguồn gốc của quê hương, cũng lễ phục như vậy, người ta kéo Marie Antoinette vào một ngôi nhà được làm trên đảo ở giữa xứ Rhin. Hai lối vào của căn nhà này được sắp xếp theo cách để Marie đi vào ở ngay cạnh Áo và trong phạm vi tiến vào nước Pháp.
Thái tử phi nước Pháp [sửa]
Ngày 17/4/1770, Marie Antoinette từ bỏ chính thức quyền lực vinh quang của ngôi nhà nước Áo thân thuộc và, ngày 16/5/1770, kết hôn với thái tử ở cung điện Versailles. Ngày hôm đó, hôn lễ cũng được tổ chức, một chuyện tai tiếng về lễ nghi đã xảy ra: những cô công chúa của xứ Lorraine, lấy cớ là họ hàng với tân công nương, tranh giành khiêu vũ với các bà bá tước, và các bà ấy thấy tự ái về địa vị quý tộc của mình, họ đã thì thầm nói : «Con chó cái nước Áo» (sử dụng lối chơi chữ, autrichienne trong tiếng Pháp là người phụ nữ nước Áo, mà chienne là chó cái, Autrique là nước Áo).
Công nương trẻ có rất nhiều thiện ý và tỏ ra rất duyên dáng khi khiêu vũ để có phong thái linh động hơn. Sự có mặt của cô công chúa của nước Áo, với danh nghĩa là người cháu gái bé nhỏ của vua Louis XIV, và bởi bà ngoại của mình là Élisabeth Charlotte của xứ Orléans - nữ công tước xứ Lorraine và xứ Bar, đã cản trở việc lật đổ những đồng minh của vua Louis XV, Marie ngăn cản được việc này từ khi xuất hiện mối thù ghét cô của các bà phu nhân quyền quý trong cung điện.Còn nữa, cô công nương trẻ không dễ hòa nhập với cuộc sống mới, tinh thần giảm sút vì tính phức tạp và sự mưu mô xảo quyệt trong «cung điện già cỗi này», với sự trụy lạc của vua Louis XV và nhân tình của ông – bà bá tước Barry. Người chồng của Antoinette rất thích cô nhưng lại hay tránh mặt cô, do đó anh ta rất hay đi săn bắn ( đám cưới chỉ được hoàn thành vào tháng 4 năm 1777 ), cô ấy cũng rất vất vả với những lễ nghi của người Pháp, với nhược điểm là tính thù ghét và phải chịu đựng một cách khó nhọc các « lễ nghi », cứng nhắc về xu hướng thời trang trong cung điện.
Cô bị điều khiển bởi các cô con gái của vua Louis XV và cũng được truyền đạt cho về sự căm ghét đối với bá tước Barry. Nhưng cũng khác, Marie tỏ ra như là một thù địch: trong những thời gian đầu tiên, cô từ chối việc nói chuyện với nữ bá tước nhưng, bị vua Louis XV bắt ép, cô phải tuân mệnh. Marie Antoinette cảm thấy nhục nhã trước sự việc vừa rồi. Ngoài ra, bên Vienne cũng thử thuyết phục Antoinette với các lý lẽ quanh co nhưng khá hợp lí để cử bá tước Mercy Argenteau, đại sứ của Áo đến Paris giúp đỡ cô. Điều cuối cùng này là điều duy nhất mà cô có thể xem xét được, vì lời khuyên của công tước Choiseul, người đã kết nối tình giao hảo giữa Áo và Pháp, và như vậy Marie bị thất sủng một năm kể từ sau đám cưới, là một nạn nhân do âm mưu của nữ bá tước Barry gây ra. Sự trao đổi thư từ của Mercy Argenteau là một nguồn thông tin rất lớn về tất cả chi tiết cuộc sống của Marie Antoinette sau đám cưới năm 1770 từ sau cái chết của nữ hoàng Marie Thérèse năm 1780. Tùy theo tác giả của từng cuốn sách được tập hợp lại về sự hợp lí này: «Những tài liệu nguyên bản này không bao gồm những gì kín đáo mật thiết, chúng thông báo về tình trạng của Marie Antoinette, cô không hề thiếu kinh nghiệm mà chỉ không có văn hóa chính trị, và đã bị thuyết phục bởi gia đình mình vì luôn gắn bó với hoàng tộc Áo».
Hoàng hậu nước Pháp [sửa]
Louis XV mất vào ngày 10/5/1774 và Marie Antoinette trở thành hoàng hậu của nước Pháp và xứ Navarre (Tây Ban Nha) ở tuổi 18. Luôn không là người thừa kế, luôn được kính trọng như một người ngoại quốc, cô trở thành hoàng hậu, từ mùa hè năm 1777, mục tiêu của bài hát thù địch đầu tiên được truyền đi đến Paris và Versailles. Vây quanh Marie là những người bạn nhanh chóng được ưu đãi: công chúa của xứ Lamballe, công chúa của xứ Guéménée, công tước Lauzun, nam tước Besenval, công tước Coigny và sau đó là nữ bá tước Polignac, cô ấy đã gợi lên những sự ghen ghét giữa những kẻ nịnh thần. Những trang phục và những lễ hội mà cô ấy tổ chức có lợi cho sự rạng rỡ của nước Pháp, nhất là về những xu hướng thời trang và sự phát triển cho ngành dệt sợi nhưng dù vậy tất cả đều đáng phê bình, như việc cô ấy nói rằng những thứ cô ấy sử dụng chỉ là một « giọt nước » trong kết toán chi tiêu chính trong hoạt động của cung điện, những sự quản lí, hoặc được so sánh với chuẩn mực cuộc sống của vài thân vương hay những lãnh chúa dắt theo một đoàn tùy tùng lớn.
Tham khảo [sửa]
- Ghi chú
- ^ Lever 2006, tr. 1
- Tiểu sử
- Bonnet, Marie-Jo (1981). Un choix sans équivoque: recherches historiques sur les relations amoureuses entre les femmes, XVIe-XXe siècle (bằng French). Paris: Denoël. OCLC 163483785.
- Castelot, André (1957). Queen of France: a biography of Marie Antoinette. New York: Harper & Brothers. OCLC 301479745. Đã bỏ qua tham số không rõ
|other=(trợ giúp) - Cronin, Vincent (1989). Louis and Antoinette. London: The Harvill Press. ISBN 978-0-00-272021-2.
- Dams, Bernd H.; Zega, Andrew (1995). La folie de bâtir: pavillons d'agrément et folies sous l'Ancien Régime. trans. Alexia Walker. Flammarion. ISBN 978-2-08-201858-6.
- Facos, Michelle (2011). An Introduction to Nineteenth-Century Art. Taylor & Francis. ISBN 978-1-136-84071-5. Truy cập ngày 1 tháng 9 năm 2011.
- Fraser, Antonia (2001). Marie Antoinette (ấn bản 1). New York: N.A. Talese/Doubleday. ISBN 978-0-385-48948-5.
- Fraser, Antonia (2002). Marie Antoinette: The Journey (ấn bản 2). Garden City: Anchor Books. ISBN 978-0-385-48949-2.
- Hermann, Eleanor (2006). Sex With The Queen. Harper/Morrow. ISBN 0-06-084673-9.
- Hibbert, Christopher (2002). The Days of the French Revolution. Harper Perennial. ISBN 0-688-16978-3.
- Johnson, Paul (1990). Intellectuals. New York: Harper & Row. ISBN 978-0-06-091657-2.
- Lanser, Susan S. (2003). “Eating Cake: The (Ab)uses of Marie-Antoinette”. Trong Goodman, Dena. Marie-Antoinette: Writings on the Body of a Queen. Psychology Press. ISBN 978-0-415-93395-7.
- Lever, Évelyne (2006). Marie Antoinette: The Last Queen of France. London: Portrait. ISBN 978-0-7499-5084-2.
- Schama, Simon (1989). Citizens: A Chronicle of the French Revolution. New York: Vintage. ISBN 0-679-72610-1.
- Seulliet, Philippe (tháng 7 năm 2008). “Swan Song: Music Pavillion of the Last Queen of France”. World Of Interiors (7).
- Sturtevant, Lynne (2011). A Guide to Historic Marietta, Ohio. The History Press. ISBN 978-1-60949-276-2. Truy cập ngày 1 tháng 9 năm 2011.
- Weber, Caroline (2007). Queen of Fashion: What Marie Antoinette Wore to the Revolution. Picador. ISBN 978-0-312-42734-4.
- Wollstonecraft, Mary (1795). An Historical and Moral View of the Origin and Progress of the French Revolution and the Effect it Has Produced in Europe. St. Paul's.
- Đọc thêm
- Lasky, Kathryn (2000). The Royal Diaries: Marie Antoinette, Princess of Versailles: Austria-France, 1769. New York: Scholastic. ISBN 978-0-439-07666-1.
- Loomis, Stanley (1972). The Fatal Friendship: Marie Antoinette, Count Fersen and the flight to Varennes. London: Davis-Poynter. ISBN 978-0-7067-0047-3.
- MacLeod, Margaret Anne (2008). There Were Three of Us in the Relationship: The Secret Letters of Marie Antoinette. Irvine, Scotland: Isaac MacDonald. ISBN 978-0-9559991-0-9.
- Naslund, Sena Jeter (2006). Abundance: A Novel of Marie Antoinette. New York: William Morrow. ISBN 978-0-06-082539-3.
- Romijn, André (2008). Vive Madame la Dauphine: A Biographical Novel. Ripon: Roman House. ISBN 978-0-9554100-2-4.
- Thomas, Chantal (1999). The Wicked Queen: The Origins of the Myth of Marie-Antoinette. New York: Zone Books. ISBN 978-0-942299-40-3. Đã bỏ qua tham số không rõ
|other=(trợ giúp) - Vidal, Elena Maria (1997). Trianon: A Novel of Royal France. Long Prairie, MN: Neumann Press. ISBN 978-0-911845-96-9.
- Zweig, Stefan (2002). Marie Antoinette: The Portrait of an Average Woman. New York: Grove Press. ISBN 978-0-8021-3909-2.
Liên kết ngoài [sửa]
- "Marie Antionette" in the Catholic Encyclopedia
- Story of Marie Antoinette with Primary Sources
- Find A Grave
- Marie Antoinette's official Versailles profile
- Using mtDNA to track the case of Louis XVII, son of Marie Antoinette
- Marie Antoinette Online – A site with a sympathetic bend, and contains a great deal of information.
- Tea At Trianon – Many articles on all things Antoinette, from Versailles to Trianon to the most obscure details of life in Royal France, by historian and author Elena Maria Vidal.
“Marie Antoinette”. Catholic Encyclopedia. New York: Robert Appleton Company. 1913.- Online catalog of Marie Antoinette's personal reading library from the Petit-Trianon palace, based on 1863 printed catalog, online at LibraryThing.
- If they have no bread, let them eat cake.
| Wikimedia Commons có thêm thể loại hình ảnh và tài liệu về Marie Antoinette. |