Nhân vật trong Ỷ Thiên Đồ Long ký

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Ỷ Thiên Đồ Long ký là bộ tiểu thuyết nằm trong Xạ điêu tam bộ khúc của Kim Dung, phần tiếp theo của Anh hùng xạ điêuThần điêu hiệp lữ, trong truyện có nhiều nhân vật mang tiểu sử riêng.

Võ Đang phái[sửa | sửa mã nguồn]

Trương Tam Phong[sửa | sửa mã nguồn]

Bài chi tiết: Trương Tam Phong

Trương Tam Phong là chưởng môn phái Võ Đang, tên thật là Trương Quân Bảo. Ông vốn là đệ tử của Giác Viễn thiền sư (vô tình đọc được Cửu Dương chân kinh nhưng nằm lẫn trong kinh Lăng Già, ông biết nhưng chỉ nghĩ đó là giúp tập dưỡng sinh) phái Thiếu Lâm nhưng chưa xuất gia.Trong một biến cố, ông trốn chạy khỏi Thiếu Lâm tự. Ông dừng lại nơi núi Võ Đang, dùng Cửu Dương công mà mình nghe được trong đêm cuối cùng cùng sư phụ Giác Viễn lập nên phái Võ Đang. Ông được võ lâm đương thời tôn là Thái Sơn Bắc Đẩu. Các tuyệt kĩ của ông là Thuần Dương Vô Cực, Thê Vân Túng, Thái Cực quyềnThái Cực kiếm. Trương Tam Phong có 7 đệ tử được người đời ca tụng là Võ Đang thất hiệp bao gồm Tống Viễn Kiều, Du Liên Châu, Du Đại Nham, Trương Tùng Khê, Trương Thúy Sơn, Ân Lê Đình và Mạc Thanh Cốc.

Tống Viễn Kiều[sửa | sửa mã nguồn]

Đại đệ tử của Trương Tam Phong và cao tuổi nhất, vì Trương Tam Phong nhiều tuổi, Tống Viễn Kiều là người đại diện phái Võ Đang điều hành và xử lý công việc. Ông chỉ có một người con trai là Tống Thanh Thư là nghịch đồ phái Võ Đang,vì say đắm vẻ đẹp của Chu Chỉ Nhược ma phản lại giáo quy Võ Đang, làm những việc thiên hạ căm thù nhất đó chính là giết sư thúc Mạc Thanh Cốc và có mưu đồ hạ độc vào đồ ăn thức uống để hại phái võ đang và Trương Tam Phong.

Du Liên Châu[sửa | sửa mã nguồn]

Chưởng môn đời thứ hai phái Võ Đang, là nhị đệ tử của Trương Tam Phong. Du Liên Châu là người thâm trầm, ít nói, hiền lành lại thông minh nhưng cẩn thận và hành xử rất có chừng mực. Du Liên Châu được coi là có võ công cao cường nhất trong 7 đệ tử thậm chí hơn cả Tống Viễn Kiều.

Du Đại Nham[sửa | sửa mã nguồn]

Tam đệ tử của Trương Tam Phong. Trong một biến cố bất ngờ, Du Đại Nham bắt gặp Đồ Long đao nhưng bị trúng ám khí. Ân Tố Tố đã trả tiền cho Long Môn tiêu cục của Đô Đại Cẩm để đưa Du Đại Nham về Võ Đang sơn trong vòng 10 ngày (nếu sai lệnh thì cả tiêu cục sẽ chết hết). Đô Đại Cẩm đã thực hiện đúng mọi thứ ngoại trừ việc giao nhầm Du Đại Nham cho sáu kẻ thuộc hạ của Sát Hãn Nhữ Dương Vương đang tìm kiếm tung tích của Đồ Long đao. Du Đại Nham đã chịu một Đại Lực Kim Cương Chỉ và tàn phế nhưng sau, Trương Vô Kỵ dùng Hắc ngọc đoạn tục cao do Triệu Mẫn đưa để trị bệnh.

Trương Tùng Khê (Trương Tòng Khê)[sửa | sửa mã nguồn]

Tứ đệ tử của Trương Tam Phong. Là người thông minh, đa mưu túc trí luôn được Trương Tam Phong hỏi ý kiến mỗi khi có những việc lớn cần sự tư vấn.

Trương Thúy Sơn[sửa | sửa mã nguồn]

Ngũ đệ tử của Trương Tam Phong và cũng là cha của giáo chủ Minh giáo Trương Vô Kỵ, có biệt danh là Ngân câu Thiết hoạch. Trương Thúy Sơn là người hợp ý nhất với Trương Tam Phong vì ngộ tính cao và tài hoa. Trương Thúy Sơn lấy Ân Tố Tố sau khi cả hai cùng Tạ Tốn bị trôi dạt đến Băng Hỏa đảo. Sau khi trở lại Trung thổ sau 10 năm xa cách, Trương Thúy Sơn và vợ đã tự vẫn để bảo vệ tung tích của Tạ Tốn trước sức ép của lục đại môn phái.

Ân Lê Đình[sửa | sửa mã nguồn]

Ân Lê Đình (bản dịch cũ: Hân Lợi Hanh) là đệ tử thứ 6 của Trương Tam Phong, là người được cho là thân thiết nhất với Trương Thúy Sơn. Ân Lê Đình là người tính tình giàu tình cảm, si tình, ban đầu yêu Kỷ Hiểu Phù phái Nga My. Ân Lê Đình ôm trong lòng mối tình với Kỷ Hiểu Phù sau khi cô chết và thù hận Dương Tiêu cũng như Minh Giáo vì cho rằng Dương Tiêu đã giết Kỷ Hiểu Phù. Sau cuộc chiến trên Quang Minh đỉnh, Ân Lê Đình đau khổ biết rằng Kỷ Hiểu Phù không yêu mình trái lại lại yêu và có con với Dương Tiêu. Chàng bỏ xuống núi và bị các thuộc hạ của Triệu Mẫn dùng Đại lực Kim cương chỉ đánh gãy chân tay giống như Du Đại Nham. Sau này, nhờ có Trương Vô Kỵ dùng Hắc ngọc đoạn tục cao của Triệu Mẫn tặng, Ân Lê Đình đã khôi phục sức khỏe và võ công, đồng thời lại yêu và lấy con gái của Dương Tiêu và Kỷ Hiểu Phù là Dương Bất Hối. Đoạn cuối của truyện cho biết vợ của Ân Lê Đình đã mang thai. Ân Lê Đình sau đó đã rèn luyện Thái Cực kiếm đến độ xuất thần nhập hóa và đấu ngang ngửa với Cửu Âm bạch cốt trảo của Chu Chỉ Nhược.

Mạc Thanh Cốc[sửa | sửa mã nguồn]

Là đệ tử cuối cùng của Trương Tam Phong, trẻ tuổi nhất và tính tình ngay thẳng, có phần nóng nảy. Mạc Thanh Cốc chứng kiến Tống Thanh Thư nhòm trộm các ni cô phái Nga My nên đã định trừng phạt nhưng đã bị Tống Thanh Thư cùng với sự trợ giúp của Trần Hữu Lượng giết chết.

Trong Ỷ thiên đồ long ký, Kim Dung đã mô tả các nhân vật thuộc phái Võ Đang là những người hào hiệp trượng nghĩa, biết phân biệt phải trái, không ham danh lợi, không tranh đua với võ lâm và rất khiêm tốn.

Tống Thanh Thư[sửa | sửa mã nguồn]

Tống Thanh Thư là con trai của Tống Viễn Kiều, người được Trương Tam Phong chọn là chưởng môn. Nhưng, trong một phần nông nỗi, Tống Thanh Thư đã giết chết sư thúc mình là Mạc Thanh Cốc qua lời khiêu khích của Trần Hữu Lượng. Do vậy, bất đắc dĩ phải nhập Cái Bang và Nga My phái.

Minh giáo[sửa | sửa mã nguồn]

Dương Tiêu[sửa | sửa mã nguồn]

Dương Tiêu là Quang Minh Tả Sứ của Minh Giáo, một trong những nhân vật quan trọng nhất của Minh Giáo thuộc tác phẩm Ỷ Thiên Đồ Long Ký của Kim Dung. Dương Tiêu là Quang Minh Tả Sứ Giả, xếp địa vị cao vời trong Minh giáo, năm xưa được Dương Giáo chủ Dương Đính Thiên quý mến truyền thụ cho tầng thứ nhất của Càn khôn đại na di, võ công trác tuyệt, hiếm có đối thủ, trong Minh giáo chỉ xếp sau Dương Đính Thiên, ngang hàng cùng Phạm Dao. Dương Tiêu nổi bật nhất trong Ỷ thiên đồ long ký là mối tình với Kỷ Hiểu Phù, dòng họ Kim Tiên Kỷ Gia, con gái yêu của Kỷ lão anh hùng, đồng thời là đệ tử yêu quý của Diệt Tuyệt sư thái phái Nga My. Một lần Kỷ Hiểu Phù được sư phụ phái đi công chuyện tìm hiểu về thanh đao Đồ Long, đã gặp gỡ Dương Tiêu, anh chàng nổi tiếng trăng hoa (cùng với Phạm Dao được mệnh danh là Tiêu Dao nhị tiên) này lần đầu gặp Hiểu Phù đã say mê vô cùng và như tìm thấy được tình yêu đích thực của mình.

Trong một đêm, Dương Tiêu đã chiếm được thân xác của Hiểu Phù, nhưng ngay sau đó cô không những không oán hận Dương Tiêu mà thậm chí còn đem lòng yêu luôn anh chàng này. Dương Tiêu yêu Hiểu Phù thật lòng và đã thề rằng cả đời về sau chỉ có cô thôi. Hiểu Phù sau này đã mang thai và đẻ ra một cô con gái giống cô như đúc, vốn là con của Dương Tiêu, đặt tên là Dương Bất Hối. Dương Bất Hối ý muốn nói là Kỷ Hiểu Phù không bao giờ hối hận khi yêu Dương Tiêu. Chính tà bất lưỡng lập, tuy rằng họ yêu nhau nhưng lại đứng về 2 phe quá đối lập, chỉ vì không chịu nghe lời sư phụ đi giết Dương Tiêu, Hiểu Phù đã chấp nhận chọn cái chết bởi một chưởng vào thiên linh cái do chính sư phụ của mình ra tay. Trước lúc chết, cô đã kịp nhờ Trương Vô Kỵ đưa Bất Hối trốn đi tìm cha (tức Dương Tiêu). Trải qua bao sóng gió, cuối cùng Vô Kỵ cũng đưa được Bất Hối đến gặp cha mình. Dương Tiêu ngay khi nghe tin Hiểu Phù chết, đồng thời biết tên của con gái mang một tình yêu không ân hận của mẹ nó dành cho mình, đã hét vang trời, đau khổ tột độ. Ngay sau đó Dương Tiêu nuôi dạy Bất Hối khôn lớn tại Minh Giáo, sau này Bất Hối đã lấy Ân Lê Đình, đệ tử thứ sáu của đại chân nhân Trương Tam Phong phái Võ Đang.

Võ công của Dương Tiêu có thể nói là thuộc hàng đại cao thủ của võ lâm, giáo chủ Dương Đính Thiên năm xưa là vô địch thiên hạ thì Dương Tiêu gần như chỉ đứng sau. Dương Tiêu tinh thông khá nhiều võ công các môn phái, võ học uyên bác, trong đoạn nói về lúc Trương Vô Kỵ phát hiện ra lục thúc Ân Lê Đình bị Đại lực kim cương chỉ đả thương, Dương Tiêu đã thi triển Đàn chỉ thần công của Đông Tà Hoàng Dược Sư để cảnh cáo những vị ni cô. Dương Tiêu còn được Dương Đính Thiên truyền thụ cho 1 tầng của Càn khôn đại na di, thần công hộ giáo của Minh giáo. Dương Tiêu là người ngay thẳng, trắng đen phân minh, xứng đáng với danh hiệu Quang Minh tả sứ. Thời trẻ được mô tả trong Ỷ Thiên Đồ Long Ký là một mỹ nam tử đào hoa, thích phiêu diêu tự tại. Về trung niên thì trầm tĩnh hơn, chỉ chú tâm khôi phục, đóng góp cho Minh giáo và chăm lo Dương Bất Hối. Thông minh, tài trí, không chỉ làm tả sứ mà còn có vai trò như quân sư cho giáo chủ.

Dương Bất Hối[sửa | sửa mã nguồn]

Dương Bất Hối là 1 nữ nhân vật thuộc bộ tiểu thuyết của Kim Dung, cô là 1 con người có cá tính, mạnh mẽ, đầy sức sống, cứng đầu, bướng bỉnh nhưng dám nghĩ dám làm, dám yêu dám hận. Cô là con gái của Dương TiêuKỷ Hiểu Phù. Chuyện tình cha mẹ cô lắm trắc trở, bị ngăn cấm rất nhiều, tuy vậy cô vẫn được sinh ra và được Hiểu Phù đặt tên là Bất Hối, ý nói mẹ cô đến chết cũng không hối hận vì đã gặp cha cô. Về Dương Tiêu thì ông lại không hề hay biết về sự ra đời của cô và lúc đó ông cũng chưa thật sự biết quý trọng mẹ cô nên cô đã được nuôi dưỡng bởi mẹ. Đến khi Hiểu Phù bị Diệt Tuyệt sư thái tức giận giết chết vì nghĩ đó là làm nhục sư môn, trước khi trút hơi thở cuối cùng, Hiểu Phù đã cố gượng mà nhờ Vô Kỵ đưa Bất Hối đi gặp Dương Tiêu. Bất Hối gặp được cha mình, lúc này Dương Tiêu mới thấy hối hận vì đã không trân trọng Hiểu Phù, từ đó ông quyết tâm phải nuôi dạy Bất Hối thật tốt. Nhiều năm trôi qua, Bất Hối giờ đã thành thiếu nữ, 1 lần cô đã tình cờ gặp được Ân Lê Đình, người yêu mẹ cô năm xưa nhưng không được đáp lại, lúc đầu cô muốn thay mẹ bù đáp lại nỗi đau mẹ đã gây ra cho ông, nhưng cô dần đã yêu ông, Ân Lê Đình cũng nhờ gặp được Bất Hối mà vết thương lòng của ông cũng được hồi phục. Tuy giữa 2 người có sự khác biết về tuổi tác và hơn nữa cha cô và Ân Lê Đình còn từng là kẻ thù, nhưng nhờ có tình yêu, họ đã vượt qua được tất cả mà đến với nhau. Về sau, vì cứu Bất Hối, Ân Lê Đình đã bị thương, hi vọng sống sót vô cùng mỏng manh, tuy thế Bất Hối vẫn quyết tâm cưới ông. Sau đó Ân Lê Đình mất, Bất Hối tuy vậy cũng như mẹ cô, cô không hề hối hận, thật đúng với cái tên của mình. Bất Hối còn nói, nếu cô được như Trương chân nhân sống đến trăm tuổi, cô nhất định là 1 bà lão hạnh phúc, vì cô là Bất Hối.

Phạm Dao[sửa | sửa mã nguồn]

Phạm Dao là một trong hai sứ giả của Quang Minh Đỉnh (Tổng đàn của Minh Giáo).

- Về võ công: Phạm Dao tinh thông rất nhiều võ công trong thiên hạ. Được xếp vào hàng cao thủ đương thời, sánh ngang cùng các cao thủ như Huyền Minh Nhị Lão và trưởng môn các phái trong lục đại môn phái (trừ Võ Đang là Trương Tam Phong - Trương Chân Nhân).

- Thời còn trẻ (lúc giáo chủ Minh GiáoDương Đỉnh Thiên); Phạm Dao và Dương Tiêu còn được gọilà Tiêu Dao nhị tiên. Có chức danh cao trong Minh Giáo. Sánh ngang Dương Tiêu và chỉ sau giáo chủ Dương Đỉnh Thiên.

- Về trung niên: Sau khi giáo chủ Dương Đỉnh Thiên qua đời Phạm Dao vì muốn tìm ra chân nguyên hung thủ muốn phá hoại Minh Giáo (Thành Côn) nên đã hủy đi khuôn mặt thanh tú của mình và trà trộn vào Nhữ Dương Vương phủ làm thầy dạy võ cho Triệu Mẫn để tìm hiểu căn nguyên việc phá hoại Minh Giáo và nhiều lần ra tay trợ giúp Minh Giáo trong việc giữ thanh danh (điển hình là việc quay lưng 18 vị la hán tại chùa thiếu lâm mà Triệu Mẫn bày kế viết chữ sau lưng giá họa cho Minh Giáo). Xem chi tiết trong Ỷ Thiên Đồ Long kí.

- Sau khi Trương Vô Kị lên làm giáo chủ Minh Giáo, nhân lần cứu lục đại môn phái của võ lâm trung nguyên, Phạm Dao đã tương kiến và bộc lộ thân phận thật của mình là hữu sứ giả của Quang Minh Đỉnh và về trợ giúp Trương Vô Kị trong việc chống lại triều đình nhà Nguyên.

Các nhân vật khác[sửa | sửa mã nguồn]

Vi Nhất Tiếu[sửa | sửa mã nguồn]

Thanh Dực Bức Vương Vi Nhất Tiếu là một nhân vật trong bộ truyện kiếm hiệp Ỷ Thiên Đồ Long kí của nhà văn Kim Dung. Ông là một trong Tứ đại pháp vương của Minh Giáo. Ông là người vô cùng cổ quái và quái dị. Trước khi Trương Vô Kị lên làm giáo chủ Minh Giáo thì Vi Nhất Tiếu do bị tẩu hỏa nhập ma khi luyện công, do đó khi khai triển nội công đều phải hút máu người sống, nếu không thì sẽ bị lạnh cóng toàn thân và chết(nên hình ảnh của Vi Nhất Tiếu luôn gắn liền với "Con dơi hút máu người"). Sau này nhờ Trương Vô Kị dùng Cửu Dương Thần Công chữa trị, nên Vi Nhất Tiếu không còn phải hút máu người sau khi vận nội công nữa, Vi Nhất Tiếu đã trở thành một trợ thủ đắc lực cho Trương Vô Kị. Nhờ tài khinh công thuộc hàng đệ nhất thiên hạ của mình mà nhiều phen Vi Nhất Tiếu đã giải cứu nhóm người Trương Vô Kị khỏi những lúc nguy nan.

Tiểu Chiêu[sửa | sửa mã nguồn]

Tiểu Chiêu (chữ Hán: 小昭; bính âm: xiăo zhào) là một nhân vật trong tiểu thuyết Ỷ thiên Đồ long ký của nhà văn Kim Dung.

Trong bản dịch cũ, Nguyễn Duy Chính dịch tên cô này là Tiểu Siêu.

Tiểu Chiêu là con gái của Tử Sam Long Vương Đại Ỷ Ty (Là người đứng đầu tứ đại hộ pháp của Minh Giáo. Sau khi thoát giáo xưng là "Kim Hoa Bà Bà") với Hàn Thiên Diệp (tức Ngân Diệp tiên sinh). Tiểu Chiêu sở hữu một dung mạo đẹp như hoa từ mẹ và một tấm lòng dịu hiền, biết yêu thương. Nàng được Kim Hoa Bà Bà cài vào làm tì nữ của Dương Bất Hối để lấy Càn Khôn Đại Nã Di, gặp Vô Kỵ và lặng lẽ thương yêu chàng. Nàng giúp Trương Vô Kỵ học được Càn Khôn Đại Nã Di, ngày ngày đi theo trở thành tì nữ của Vô Kỵ. Nhưng rồi về sau nàng buộc phải từ biệt người mình yêu để cứu mẹ, trở thành giáo chủ tổng giáo Minh giáo Ba Tư.

Ân Ly[sửa | sửa mã nguồn]

Ân Ly là nhân vật nữ trong tiểu thuyết võ hiệp Ỷ Thiên Đồ Long Ký của nhà văn Kim Dung, còn có tên gọi khác là Thù Nhi (có bản dịch là Châu Nhi).

Ân Ly là con gái của Ân Dã Vương, cháu nội của Bạch Mi Ưng Vương Ân Thiên Chính - người đứng đầu Thiên Ưng Giáo và là một trong Tứ đại hộ pháp Minh giáo. Trương Vô Kỵ gọi Ân Ly là biểu muội. Ân Ly từng một thuở là một cô gái xinh đẹp.

Do có thù với cha ruột nên Ân Ly không ngại hủy hoại dung mạo, luyện tà công Thiên Thù Vạn Độc Thủ (cái tên Thù Nhi cũng từ đây mà có). Yêu Trương Vô Kỵ chỉ vì vết cắn khi còn nhỏ ở Hồ Điệp cốc, sau cũng vì Vô Kỵ mà phản bội sư phụ là Kim Hoa bà bà. Về sau Ân Ly bị Chu Chỉ Nhược hãm hại, tuy không chết nhưng tâm tính trở nên điên loạn, đi tìm một Trương Vô Kỵ trong tưởng tượng của mình.