Thanh Sang

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Thanh Sang
Tên khai sinh Nguyễn Hửu Thu
Sinh 1943- tại Bà Rịa
Quốc tịch Tân An- Việt Nam
Lĩnh vực hoạt động Cải lương
Tác phẩm Cô gái Đồ Long, Tần Nương Thất, Tuyệt tình ca, Đường gươm Nguyên Bá, Tiếng trống Mê Linh, Bên cầu Dệt lụa

Thanh Sang (sinh 1943) là một nghệ sĩ Cải lương nổi tiếng Việt Nam. Ông cùng với Thanh Nga một thời được đánh giá là cặp đào kép lý tưởng trên sân khấu[1]. Ông được Nhà nước VIệt Nam tôn phong danh hiệu Nghệ sĩ ưu tú.

Thân thế và sự nghiệp[sửa | sửa mã nguồn]

Ông tên thật là Nguyễn Văn Thu, sinh năm 1943 tại xã Phước Hải, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu. Nguyên quán ông ở vùng biển Bình Định, gia đình mấy đời làm nghề biển, sau song thân ông chọn vùng Phước Hải, Bà Rịa để lập nghiệp.

Cha ông từng tham gia Kháng chiến chống Pháp, hy sinh năm 1949. Mẹ ông phải làm lụng vô cùng cực nhọc để nuôi 4 đứa con nhỏ, trong đó chỉ có ông là trai. Vì vậy, từ năm 8 tuổi, ông bắt đầu sống bằng nghề đi biển đánh , vừa nuôi gia đình vừa kiếm tiền học chữ trong làng.

Do gia đình sống gần rạp Cải lương Hải Lạc, ông bị cuốn hút theo nghề hát xướng. Ban đầu, ông thường nhại lại các giọng của Thành Công, Chín Sớm, Út Trà Ôn rất giống, được bà con tán tưởng.

Năm 1960, đoàn cải lương Ngọc Kiều của bầu Hoàng Kinh, Ngọc Đán đến Hải Lạc biểu diễn. Khi diễn vở "Chiều đông gió lạnh về", ông Thu thường được đưa vào thay thế khi các kép bị ốm. Bầu Hoàng Kinh thấy vậy mới đặt cho nghệ danh là Thanh Sang.

Năm 1962, ông được bầu Hoàng Kinh cho thế Hùng Cường, vai Đông Nhật trong vở "Tuyết phủ chiều đông". Ông diễn thành công và từ đó thành một kép chánh trong đoàn Cải lương Ngọc Kiều.

Năm 1964, ông chuyển về hát cho đoàn "Hoa mùa xuân", sau đổi thành "Dạ lý hương". Cũng trong năm này ông nhận huy chương vàng giải cải lương Thanh Tâm với vai Tạ Tốn trong vở "Cô gái Đồ Long". Vai diễn Tạ Tốn trong vở này bị mù, rất khó diễn song ông lại diễn rất hay, đến mức nhiều người nhắc đến ông bằng bốn chữ Kim Mao Sư Vương - danh hiệu của Tạ Tốn. Vai diễn đã đưa ông từ một anh chàng chài lưới, chưa qua trường lớp, trở thành một ngôi sao trong làng sân khấu.

Từ đó đến năm 1975, ông còn thành công với nhiều vai khác như vai Trần Minh trong vở "Bên cầu dệt lụa", vai Thi Sách trong vở "Tiếng trống Mê Linh", vai Lê Hoàn trong vở "Thái hậu Dương Vân Nga"...

Năm 1985, ông thôi hát ở các đoàn văn nghệ, chỉ thu băng đĩa và hát phục vụ khi có yêu cầu. Ba năm sau ông mới cùng đoàn nghệ sĩ Việt Nam sang Paris biểu diễn.

Năm 2001, ông bị bệnh nặng, phải rời xa sân khấu một thời gian dài.

Ngày 4 tháng 3 năm 2007, nhà hát thành phố Hồ Chí Minh tổ chức đêm "50 năm một tình yêu nghệ thuật", do Bạch Tuyết làm đạo diễn, để kỷ niệm 50 năm nghiệp hát của ông.

Giải thưởng tiêu biểu[sửa | sửa mã nguồn]

Các vai diễn nổi danh[sửa | sửa mã nguồn]

Ca cổ[sửa | sửa mã nguồn]

  • Mồ em Phượng (soạn giả: Viễn Châu)
  • Nhớ mẹ hiền (soạn giả: Viễn Châu)
  • Người đánh đàn trên bắc Mỹ Thuận (soạn giả: Viễn Châu).
  • Nhớ mẹ (soạn giả: Viễn Châu)
  • Lối về xóm nhỏ
  • Tâm sự với quê hương
  • Chuyến tàu hoàng hôn
  • Chiều
  • Chiều tàn
  • Qua bến đò xưa

Phát ngôn[sửa | sửa mã nguồn]

Nhìn về quãng đời nhiều năm gắn bó với nghệ thuật sân khấu của mình, Thanh Sang tâm sự:

"Đa số các vai thành công của tôi lại không phải là vai chọn cho tôi đóng. Lúc trẻ tôi được tin cẩn giao vai già, khi lớn tuổi thì lại được đóng vai trẻ, bên cạnh nhiều cô đào trẻ...".[2]

Mục "bàn tròn nghệ sĩ" của Việt báo có đăng những ý kiến của ông về việc duy trì, phát triển nghệ thuật Cải lương hiện nay:

"Nghệ sĩ ngày nay danh nổi trước tài, không chịu rèn luyện trao dồi. Chính nghệ sĩ cũng đang giết Cải Lương với nhiều vấn đề như hát nhép, đòi cátxê cao, không thuộc tuồng, diễn hời hợt… Nghệ sĩ phải biết yêu Cải Lương, thương Cải Lương, trân trọng Cải Lương để làm nghề tử tế, quên mình một chút vì cái chung Cải Lương mới sống nổi, dù Cải Lương sẽ không bao giờ chết."[3]

Nhận xét về Thanh Sang[sửa | sửa mã nguồn]

Nghệ sĩ cải lương Bạch Tuyết:

"Với Thanh Sang, gần như vai diễn nào, anh cũng đặt hết niềm đam mê vào đó và anh biết nắm bắt nhân vật để dẫn dắt bạn diễn đi cùng anh trên sân khấu"[4]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ [1] - bài viết trên Việt Báo.
  2. ^ [2] - bài viết trên Cải Lương Việt Nam
  3. ^ [3] - bài viết trên Việt Báo
  4. ^ [4] - bài viết trên báo Lao động

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]