Trận Berezina

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Trận chiến Berezina
Một phần của cuộc Chiến tranh Pháp-Nga (1812)
Berezyna.jpg
Cuộc vượt sông Berezina của Napoléon
an 1866 painting by January Suchodolski
oil on canvas, National Museum in Poznań
.
Thời gian November 26–29, 1812
Địa điểm Con sông Berezina gần Borisov (nay là Barysaŭ)
Kết quả Tàn binh Pháp thoát khỏi vòng vây [1]; Napoléon I tháo chạy về Pháp [2]
Tổn thất kinh hoàng của quân Pháp[3][4]
Tham chiến
Flag of France.svg Đế chế Pháp
Flag of the Duchy of Warsaw.svg Công quốc Warsaw
Flag of Russia.svg Đế quốc Nga
Chỉ huy
Flag of France.svg Napoléon Bonaparte
Flag of France.svg Nicolas Oudinot
Flag of France.svg Victor-Perrin
Flag of France.svg Michel Ney
Flag of Russia.svg Pavel Vasilievich Chichagov

Flag of Russia.svg Pyotr Khristianovich Wittgenstein

Lực lượng
49 nghìn quân tham chiến,
4 vạn quân theo sau[5]
64 nghìn quân tham chiến
Chicagov: 34 nghìn binh sĩ;
Wittgenstein: 3 vạn binh sĩ.[5]
Tổn thất
13 nghìn - 25 nghìn quân tham chiến
1 vạn - 2 vạn quân theo sau
25 cỗ pháo
8 nghìn - 2 vạn nghìn quân sĩ
.
Bản đồ trận đánh.

Trận Berezina, còn gọi là Trận Beresina là một trận huyết chiến diễn ra từ ngay 26 cho tới ngày 29 tháng 11 năm 1812, trong cuộc Chiến tranh Pháp-Nga, 1812. Trận đánh này đánh dấu sự sụp đổ của Đội quân vĩ đại của Hoàng đế nước PhápNapoléon Bonaparte trong cuộc rút chạy khỏi nước Nga.[2] Dù thể hiện tài nghệ quân sự xuất sắc của Napoléon I trong việc điều binh khiển tướng trong điều kiện khó khăn, trận đánh đẫm máu này là một thảm kịch của Pháp..[6] Vốn sau trận ác chiến tại Borodino (1812), Quân đội Đế quốc Nga rút khỏi Moskva, quân Pháp vào chiếm. Nhưng rồi kể từ tháng 10 năm ấy, quân Pháp đã phải rút khỏi Moskva. Sự tấn công dồn dập của quân du kích Nga, cùng với sự thiếu thốn tiếp tế của quân Pháp trong Mùa Đông lạnh giá, đã khiến cho quân Pháp bị tổn hại nặng nề. Và, ngay từ đầu tháng 11 năm 1812, quân Nga đã bắt đầu đặt bẫy ở con sông Berezina.[7]

Hoàng đế Aleksandr I xuống lệnh cho Nguyên soái Mikhail Illarionovich Kutuzov, Đô đốc Pavel Vasilievich ChichagovĐại tướng Pyotr Khristianovich Wittgenstein vây bọc và ngăn chặn quân thù vượt qua sông Berezina.[2] Vào ngày 23 tháng 11 năm 1812, Napoléon I kéo tàn binh đến Borisov, sông Berezina. Thống chế Nicolas Oudinot được kệnh chiến đấu chống đạo quân của Chichagov trong khi Thống chế Claude Victor-Perrin, Duc de Belluno thì phải chiến đấu với quân Wittgenstein. Vào ngày 26 tháng 11 năm ấy, trên những chiếc cầu phao mà kỹ sư Pháp thả xuống, Napoléon I cùng đoàn quân của ông bắt đầu vượt sông Berezina. Quân đội Nga đã đến gần và tấn công từ hai phía. Cho đến đên ngày 28 tháng 11 năm 1812, giao chiến vẫn tiếp diễn ở bờ Tây giữa Chichagov với Oudinot được Binh đoàn của Thống chế Michel Ney hỗ trợ, và ở bờ Đông giữa Đại tướng Wittgenstein và Miladoravich với quân của Victor.[1] Thế rồi, mưu kế của Napoléon I giữ cho quân Nga ở hướng Nam Borisov đã thành công. Ông vượt sông an toàn và vào ngày 29 tháng 11 năm 1812, cầu phao bắc qua sông Berezina được hủy. Ông bỏ lại ở sau là một đạo quân "thứ hai", bao gồm các binh sĩ theo sau và dân thường.[2] Trong thảm họa, họ không thể nào giữ vững kỷ cương được nữa.[6]. Cả dòng sông Berezina chứa đầy thi thể bị đóng băng của các tử sĩ.[1]

Với trận chiến khốc liệt này, Hoàng đế Napoléon I đã lập công tích lớn lao là cứu vãn đội quân của ông. Điều ấy một lần nữa minh chứng cho thiên tài quân sự của ông, làm nên một Phép lạ cho Quân đội Pháp.[6] Nhưng, thực sự là nếu quân Nga chiến đấu quyết liệt hơn chút xíu nữa là cả đoàn quân Pháp bị tiêu diệt hoàn toàn. Tuy đã chiến đấu rất dũng cảm và gây cho quân Nga nhiều hao tổn, thiệt hại của đội quân tinh nhuệ của ông là hết sức to lớn. Chưa kể toàn thể những người Pháp bị bỏ lại đều có kết cục bi thảm. Sự thất điên bát đảo cực kỳ đau đớn của quân Pháp trong trận đánh kịch liệt này đã dẫn đến sự xuất hiện của từ ngữ Bérézina trong tiếng Pháp - chỉ một đội quân đã tan vỡ, bị đập cho nhừ tử, bị hỗn loạn và nằm trong thảm cảnh.[1]

Sau thảm kịch này thì các binh sĩ tinh nhuệ Pháp còn sống cũng bị hủy diệt bởi bệnh dịch và thời tiết khắc nghiệt ở nước Nga. Ít lâu sau đó, cuộc Chiến tranh Vệ quốc của người Nga đã toàn thắng.[6]

Bối cảnh lịch sử[sửa | sửa mã nguồn]

Cuối tháng 6 năm 1812, Hoàng đế nước PhápNapoléon Bonaparte thân chinh đem đại binh đi xâm lược nước Nga.[8] Hoàng đế Aleksandr I phát động cuộc Chiến tranh Vệ quốc chống lại kẻ thù xâm lăng.[9] Sau một lui quân của Quân đội Nga, trong ngày 7 tháng 9 năm 1812, Tổng tư lệnh quân Nga là Nguyên soái Mikhail I. Kutuzov dừng chân trên con đường tới cố đô Moskva để ác chiến với quân thù. Trong trận tử thủ của Quân đội Nga tại làng Borodino, quân Pháp thắng trận nhưng bị hủy hoại nặng nề, quân Nga tổ chức rút binh.[10] Sau chiến thắng trả giá đắt kinh khủng này, Napoléon I chiếm được Moskva nhưng thành phố đã cháy rụi và vị Hoàng đế nước Nga vẫn quyết tâm không đầu hàng. Cuối cùng, ông đành phải rút quân. Nhưng thảm họa vẫn còn với Napoléon I.[11]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a ă â b Micheal Clodfelter, Warfare and armed conflicts: a statistical reference to casualty and other figures, 1500-2000, trang 183
  2. ^ a ă â b Stanley Sandler, Ground warfare: an international encyclopedia, Tập 1, trang 101
  3. ^ Riehn, p.387.
  4. ^ Clausewitz, Karl Riehn, p.387
  5. ^ a ă Tulard, volume 1, p. 202-203.
  6. ^ a ă â b Michel Franceschi, Ben Weider, The Wars Against Napoleon: Debunking the Myth of the Napoleonic Wars, trang 166
  7. ^ David G. Chandler, Atlas of military strategy, trang 121
  8. ^ David Nicholls, Napoleon: a biographical companion, trang XIX
  9. ^ William C. Fuller, Strategy and Power in Russia 1600-1914, trang 245
  10. ^ David Nicholls, Napoleon: a biographical companion, trang 39
  11. ^ Ralph Ashby, Napoleon against great odds: the emperor and the defenders of France, 1814, các trang 13-14.

Tài liệu tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]