Ý phi

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm

Ý phi (chữ Hán: 懿妃) là một tước hiệu được phong cho các phi tần trong thời phong kiến ở vùng Á Đông. Từ Ý (懿) trong mỹ hiệu mang ý nghĩa là "tốt đẹp".

Trung Quốc[sửa | sửa mã nguồn]

Minh[sửa | sửa mã nguồn]

Thanh[sửa | sửa mã nguồn]

Việt Nam[sửa | sửa mã nguồn]

Thời nhà Nguyễn, mỹ hiệu Ý còn được ban cho tước Tần:

Triều Tiên[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]