Đơn vị ảo

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Trong giải tích phức, đơn vị ảo, thường viết tắt là i (hay thỉnh thoảng là j hoặc chữ cái Hy Lạp iota), là căn bậc hai của −1.

Nó cho phép mở rộng các số thực, \mathbb{R}, thành các số phức, \mathbb{C}. Số này có nhiều định nghĩa, phụ thuộc cách mở rộng từ trường số thực ra số phức.

Trong lịch sử toán học, mục tiêu gây dựng số phức là vì có nhiều phương trình đa thức f(x) = 0 không có nghiệm là số thực. Ví dụ x² + 1 = 0. Nếu đặt một loại số mới là nghiệm của phương trình trên, thì tất cả các phương trình đa thức đều sẽ có nghiệm. Xem thêm định lý cơ bản của đại số.

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]