Dật Phụ cung Thân vương Yasuhito

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Yasuhito
Dật Phụ cung Thân vương Yasuhito
Chichibunomiya Yasuhito.jpg
Thân vương Yasuhito năm 1940
Thông tin chung
Phối ngẫu
Setsuko Matsudaira (cưới Lỗi: thời gian không hợp lệ)
Tên đầy đủYasuhito (雍仁?)
Triều đạiHoàng thất Nhật Bản
Thân phụĐại Chính Thiên hoàng
Thân mẫuTrinh Minh Hoàng hậu
Sinh(1902-06-25)25 tháng 6 năm 1902
Mất4 tháng 1 năm 1953(1953-01-04) (50 tuổi)

Dật Phụ cung Thân vương Yasuhito (秩父宮雍仁親王 Chichibu-no-miya Yasuhito Shinnō?), sinh 25 tháng 6 năm 1902 – mất 4 tháng 1 năm 1953, còn được gọi tắt là Thân vương Yasuhito, là con trai thứ hai của Thiên hoàng Đại Chính, em trai của Thiên hoàng Chiêu Hòa và là vị tướng trong Lục quân Đế quốc Nhật Bản. Là thành viên của Hoàng thất Nhật Bản, ông là người bảo trợ của một số tổ chức trao đổi thể thao, y tế và quốc tế. Trước và sau Chiến tranh thế giới thứ hai, Thân vương và vợ đã cố gắng thúc đẩy mối quan hệ tốt đẹp giữa Nhật BảnVương quốc Anh và có mối quan hệ tốt với Hoàng gia Anh. Cũng như các Thân vương Nhật Bản khác thuộc thế hệ của mình, ông là một sĩ quan tích cực trong Quân đội Hoàng gia Nhật Bản. Giống như tất cả các thành viên của gia đình hoàng gia, ông đã được miễn trừ khỏi các vụ truy tố hình sự trước tòa án Tokyo, điều này đã được công nhận bởi tướng Douglas MacArthur.

Bối cảnh và gia đình[sửa | sửa mã nguồn]

Bốn người con trai của Hoàng đế Taishou năm 1921: Hirohito, Takahito, Nobuhito và Yasuhito

Ông sinh ra tại Thanh Sơn cung ở Tokyo, là con trai thứ hai của Thái tử Yoshihito (sau là Thiên hoàng Đại Chính) và Thái tử phi Sadako (sau là Trinh Minh Hoàng hậu).Ông được ban ấu danh là Thuần cung (Atsu no miya). Ông và anh trai của mình bị tách khỏi cha mẹ và được giao cho sự chăm sóc của một cựu sĩ quan hải quân, Bá tước Sumiyoshi Kawamura và vợ. Sau khi Kawamura qua đời vào năm 1904, các hoàng tử đã hồi cung và sống tại Đông Cung Ngự sở (nơi ở của Thái tử) trong khuôn viên của điền trang Akasaka. Ông theo học các khoa tiểu học và trung học của Trường Gakushuin cùng với Thái tử Hirohito, và em trai của ông, Thân vương Nobuhito (sinh năm 1905),vàmột anh trai thứ tư, Thân vương Takahito (sinh năm 1915). Thân vương ghi danh vào Trường dự bị quân sự trung ương năm 1917 và sau đó vào Học viện quân đội Hoàng gia Nhật Bản năm 1922.

Vào ngày 26 tháng 5 năm 1922, Thiên hoàng Đại Chính đã ban cho con trai thứ hai của mình cung hiệu là Dật Phụ cung và cho phép lập một chi nhánh mới của gia đình hoàng gia. Năm 1925, Thân vương đến Vương quốc Anh và học tại Đại học Magdalen, Oxford. Khi còn ở Vương quốc Anh, vua George V đã phong cho Thân vương huân chương Thánh giá Victoria. Thân vương còn nổi tiếng với tư cách là người leo núi trong thời gian ở Châu Âu. Ông trở về Nhật Bản vào tháng 1 năm 1927 sau cái chết của Thiên hoàng, vốn đã có một thời gian dài bị suy nhược về sức khỏe thể chất và tinh thần. Ông từng được chỉ định là người thừa kế ngai vàng cho đến khi cháu trai của ông,Thái tử Akihito chào đời vào tháng 12 năm 1933.

Kết hôn[sửa | sửa mã nguồn]

Thân Vương Yasuhito và Thân Vương phi Setsuko trong ngày cưới năm 1928

Vào ngày 28 tháng 9 năm 1928, Thân vương kết hôn với Matsudaira Setsuko (9 tháng 9 năm 1909 - 25 tháng 8 năm 1995), con gái của Matsudaira Tsuneo, đại sứ Nhật Bản tại Hoa Kỳ và sau đó là Vương quốc Anh (sau đó là Bộ trưởng Hoàng gia), với vợ của ông, Nabeshima Nobuko. Mặc dù về mặt pháp lý,Setsuko sinh ra với thân phận thường dân, song vị Thân Vương phi tương lai này lại có gia tộc thuộc một nhánh của Matsudaira thuộc gia tộc Aizu, một chi họ của Mạc phủ Tokugawa. Ông nội của Setsuko là Matsudaira Katamori, lãnh chúa cuối cùng của Aizu, người thừa kế một tử tước trong hệ thống Hoa tộc mới vào năm 1884. Vợ chồng Thân vương không có con; và họ đã mất đi đứa con đầu tiên sau lần sảy thai của Thân vương phi Setsuko.

Sự nghiệp quân sự[sửa | sửa mã nguồn]

Thân vương Yasuhito có nhiệm vụ như một trung úy thứ hai trong bộ binh vào tháng 10 năm 1922 và được bổ nhiệm vào Sư đoàn Vệ binh Hoàng gia đầu tiên. Ông được thăng cấp trung úy vào năm 1925 và trở thành đội trưởng năm 1930 sau khi tốt nghiệp trường Đại học Lục quân. Ông được thăng cấp bậc thiếu tá và được giao nhiệm vụ chỉ huy Sư đoàn bộ binh thứ ba đóng tại Hirosaki, Aomori vào tháng 8 năm 1935.

Thân vương bị một số nhà sử học cho là đã bỏ bê công việc của mình vào ngày 26 tháng 2 năm 1936. Vai trò của ông trong sự kiện đó vẫn chưa rõ ràng, nhưng rõ ràng là ông có cảm tình với phiến quân [1] và cho rằng ông đã đồng ý với họ, tức là thay thế chính phủ dựa trên chính trị tham nhũng bằng một chế độ độc tài quân sự dưới sự kiểm soát trực tiếp của Thiên hoàng. Sự cảm thông của ông đối với phe Kodoha trong Quân đội Đế quốc Nhật Bản đã được biết đến vào thời điểm đó. Sau vụ ám sát thủ tướng Inukai Tsuyoshi năm 1932, ông đã có nhiều cuộc tranh cãi dữ dội với anh trai mình,Thiên hoàng Hirohito, về việc đình chỉ hiến pháp và thực hiện sự cai trị trực tiếp của Thiên hoàng đối với đế quốc Nhật Bản.

Sau nỗ lực đảo chính, Thân vương và vợ đã có chuyến công du tới Tây Âu trong vài tháng. Họ đã đại diện cho Nhật Bản trong lễ đăng quang tháng 5 năm 1937 của Quốc vương George VIVương hậu Elizabeth tại Tu viện Westminster và sau đó đến thăm Thụy ĐiểnHà Lan với tư cách là khách mời của Vua Gustaf VNữ hoàng Wilhelmina. Chuyến công du của ông kết thúc với chuyến thăm một mình tới Nuremberg, Đức. Ở đó, ông đã tham gia cuộc biểu tình ở Nichberg và gặp Adolf Hitler, người mà ông đã cố gắng thúc đẩy quan hệ. Tại Nô-ê, Hitler đã phát động một cuộc tấn công dữ dội chống lại Joseph Stalin, sau đó Thân vương đã nói riêng với trợ lý Masaharu Homma: "Hitler rất giỏi diễn kịch, sẽ rất khó tin được hắn ta". Tuy nhiên, ông vẫn tin rằng tương lai của Nhật Bản sẽ có liên quan đến Đức Quốc xã và vào năm 1938 và 1939, ông đã có nhiều cuộc tranh luận với Thiên hoàng về cơ hội gia nhập liên minh quân sự với Đức chống lại Vương quốc Anh và Hoa Kỳ.

Thân vương Yasuhito sau đó được bổ nhiệm làm tiểu đoàn trưởng của Trung đoàn Bộ binh Ba mươi vào tháng 8 năm 1937, được thăng cấp trung tá vào tháng 3 năm 1938 và lên đại tá vào tháng 8 năm 1939. Trong chiến tranh, ông đã tham gia vào các hoạt động chiến đấu, và được gửi đến Manchukuo trước khi xảy ra vụ việc Nomonhan và đã đến Nam Kinh sau vụ thảm sát Nam Kinh. Vào ngày 9 tháng 2 năm 1939, ông tham dự một bài thuyết giảng về chiến tranh sinh học, được đưa ra bởi Shirō Ishii, trong Hội trường của Bộ Chiến tranh ở Tokyo.[2] Ông cũng tham gia vào các cuộc biểu tình của Ishii.[3]

Trong một cuốn sách viết về vàng của Yamashita, các tác giả Peggy và Sterling Seagrave đã nói rằng Thân vương đã lãnh đạo 1 chiến dịch từ năm 1937 đến năm 1945. Các tác giả gọi đó là Chiến dịch "Kin no yuri" mà các thành viên của Hoàng tộc được cho là có liên quan đến việc đánh cắp kho báu từ Khối Thịnh vượng chung Đại Đông Á trong Chiến tranh thế giới thứ hai.[4] [cần số trang] Song,những cáo buộc này lại trái ngược với lời kể trong hồi ký của Dật Phụ cung Thân vương phi Setsuko, vợ ông, theo đó Thân vương đã nghỉ hưu sau khi được chẩn đoán mắc bệnh lao phổi vào tháng 6 năm 1940, đã dành phần lớn thời gian trong Thời kỳ chiến tranh thế giới thứ hai tại dinh thự của ông ở Gotemba, tỉnh Shizuoka, ở chân phía đông của núi Phú Sĩ và không bao giờ thực sự khỏi bệnh.[5] [cần số trang] Ông được thăng cấp thiếu tướng vào tháng 3/1945.

Bảo trợ[sửa | sửa mã nguồn]

Sau Thế chiến II, Thân vương Yasuhito là người đứng đầu danh dự của nhiều tổ chức thể thao và được mệnh danh là "Hoàng tử thể thao" do nỗ lực thúc đẩy trượt tuyết, bóng bầu dục và các môn thể thao khác. Ông cũng là Chủ tịch danh dự của cả Hiệp hội Anh - NhậtHiệp hội Nhật - Thụy Điển. Ông là người ủng hộ Hướng đạo tại Nhật Bản và tham dự Phong trào hướng đạo thế giới vào năm 1926.[6] [cần số trang]

Đoàn bóng bầu dục[sửa | sửa mã nguồn]

Sân vận động Chichibu-no-miya, được đặt theo tên của Thân vương.

Hoàng tử cũng là người đảm bảo sự phát triển của liên minh bóng bầu dục ở Nhật Bản. Ông đã "chuyển đổi" sang bóng bầu dục sau khi chủ tịch của JRFU, Shigeru Kayama, trở về sau chuyến đi biển dài và có thể "tiếp thị" trò chơi cho Thân vương.[7] [cần số trang]

Sau khi ông qua đời, sân vận động bóng bầu dục Tokyo ở Kita-Aoyama 2-chome được đổi tên thành sân vận động bóng bầu dục Chichibunomiya. Một bức tượng của Dật Phụ cung Thân vương trong bộ bóng bầu dục đã được dựng lên ở đó.

Qua đời[sửa | sửa mã nguồn]

Dật Phụ cung Thân vương qua đời vì bệnh lao tại dinh thự Kugenuma ở Fujisawa, Kanagawa vào ngày 4 tháng 1 năm 1953. Hài cốt của ông được hỏa táng và tro cốt được chôn cất tại Nghĩa trang Toshimagaoka, Bunkyō, Tokyo, vào ngày 12 tháng 1 năm 1953.

Tước hiệu[sửa | sửa mã nguồn]

Cách xưng hô với
Prince Chichibu
Imperial Coat of Arms
  • 25 tháng 6 năm 1902 - 26 tháng 5 năm 1922: Thuần cung Thân vương
  • 26 tháng 5 năm 1922 - 24 tháng 1 năm 1953: Dật Phụ cung Thân vương

Danh dự[sửa | sửa mã nguồn]

Danh dự quốc gia[sửa | sửa mã nguồn]

  • Cordons của Huân chương Hoa cúc (25 tháng 10 năm 1922)

Danh dự nước ngoài[sửa | sửa mã nguồn]

Phả hệ[sửa | sửa mã nguồn]

Thư viện ảnh[sửa | sửa mã nguồn]

Ghi chú[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Peter Wetzler, Hirohito và War, báo chí của Đại học Hawaii, 1998, tr.189
  2. ^ Sheldon Harris, Factories of Death, 2002, tr. 142
  3. ^ Sheldon Harris, Thí nghiệm y sinh Nhật Bản trong Thời đại Thế chiến II, trong Đạo đức y học quân sự, tập 2, 2003, tr. 469
  4. ^ P và S Seagrave, Chiến binh vàng, 2002, Triều đại Yamato, 1999
  5. ^ Công chúa Chichibu, Chiếc trống bạc, Phương Đông toàn cầu, 1996
  6. ^ John S. Wilson (1959), Hướng đạo vòng quanh thế giới.
  7. ^ Cotton, Fran (Ed.) (1984) Cuốn sách về thảm họa và thảm họa kỳ lạ

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  • Công chúa Chichibu. Chiếc trống bạc: Một cuốn hồi ký của Hoàng gia Nhật Bản. Sách toàn cầu Ltd. (Anh) (tháng 5 năm 1996). Xuyên. Dorothy Britton. ISBN 1-86034-004-0 Mã số   1-86034-004-0
  • Fujitani, T. tráng lệ quân chủ: Quyền lực và phong độ ở Nhật Bản hiện đại. Nhà xuất bản Đại học California; Tái bản tái bản (1998). ISBN 0-520-21371-8 Mã số   0-520-21371-8
  • Lebra, Sugiyama Takie. Trên mây: Văn hóa trạng thái của Quý tộc Nhật Bản hiện đại. Nhà xuất bản Đại học California (1995). ISBN 0-520-07602-8 Mã số   0-520-07602-8
  • Hướng đạo vòng quanh thế giới, John S. Wilson, ấn bản đầu tiên, Blandford Press 1959 tr.   67

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]