Dụ ngôn Tên mắc nợ không biết thương xót

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Dụ ngôn Tên mắc nợ không biết thương xót hay "tên đầy tớ không biết thương xót" là một dụ ngôn của Chúa Giêsu được ghi chép trong Tân Ước, đề cập đến lòng bao dung tha thứ của Thiên Chúa đối với con người, và vấn nạn không biết tha thứ xảy ra ở phần lớn con người.

Tường thuật[sửa | sửa mã nguồn]

Luận giải[sửa | sửa mã nguồn]

Tranh khắc kính minh họa câu chuyện tại nhà thờ Scots' Church, Melbourne

Dụ ngôn tương tự được chép trong Phúc âm Luca 17:3-4. Một nén vàng trong dụ ngôn này có giá trị tương đương 6.000 quan tiền. Vì vậy, khoản nợ mười ngàn nén vàng là một khoản nợ rất lớn.

Khoản nợ này tượng trưng cho những tội lỗi mà con người đã phạm. Thiên Chúa luôn bao dung, tha thứ cho người mắc rất nhiều tội (như ông vua tha cho người nợ rất nhiều tiền) và ngài đòi hỏi người ấy cũng phải tha thứ cho những người anh em lỗi phạm đến mình. Tuy nhiên, bản chất thường thấy ở con người là không biết tha thứ cho nhau, dù là những điều nhỏ nhất. Ví như tên mắc nợ đáng lẽ ra phải tha cho người bạn mắc nợ mình chỉ có một trăm quan tiền, trong khi y đã được tha khoản nợ đến mười ngàn nén vàng từ tôn chủ. Nhưng y đã không làm như thế nên phải chịu hậu quả. Thiên Chúa cũng sẽ ra tay trừng phạt những kẻ đã được ngài tha thứ mà lại không tha thứ cho anh em mình giống như vậy.


Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]