Danh sách nhân vật của Thiên long bát bộ

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Đây là danh sách nhân vật từ tiểu thuyết võ hiệp Thiên long bát bộ của Kim Dung. Có hơn 230 nhân vật trong cuốn tiểu thuyết, bao gồm cả những người được đề cập chỉ bằng tên. Một số nhân vật như Đoàn Dự, Đoàn Chính Thuần, Đoàn Chính Minh, Liêu Đạo TôngKim Thái Tổ được dựa trên các nhân vật có thật, trong khi còn lại là các nhân vật hư cấu.

Nhân vật chính[sửa | sửa mã nguồn]

  • Tiêu Phong (Trung văn phồn thể: 喬峰; Trung văn giản thể: 乔峰; Trung văn phồn thể: 喬峰; Bính âm Quan Thoại: Qiáo Fēng; Việt bính: Kiu4 Fung1), tên gọi khác Kiều Phong (Trung văn phồn thể: 蕭峰; Trung văn giản thể: 萧峰; Trung văn phồn thể: 蕭峰; Bính âm Quan Thoại: Xiāo Fēng; Việt bính: Siu1 Fung1). Giới giang hồ còn gọi là "Bắc Kiều Phong". Tiêu Phong là một người có võ công rất cao cường và đã từng là bang chủ Cái Bang. Sau này Kiều Phong vì mắc oan tình về thân thế đã lưu lạc lên Đại Liêu và được phong làm Nam Viện Đại Vương. Kiều Phong từ khi còn trẻ đã phải trải qua rất nhiều thử thách mới được làm bang chủ Cái Bang, y là bang chủ trải qua nhiều gian khổ nhất nhưng cũng được bang chúng mến phục nhất phần vì tính tình phóng khoáng phần vì võ công cao cường do được truyền thụ từ Thiếu Lâm và tuyệt kỹ trấn bang của Cái Bang. Kiều Phong gần như cả đời phong ba, rồi cha mẹ nuôi, ân sư đều bị chết mờ ám và bị thiên hạ nghi ngờ chính y là người hãm hại, y bị cả giang hồ truy đuổi căm ghét, bị mù mờ nguồn gốc, rồi chính tay lại giết chết người yêu của mình. Y được coi là nhân vật nam chính có cuộc đời bi tráng nhất trong tất cả các câu chuyện của Kim Dung. Tuyệt kỹ nổi danh: Hàng Long Thập bát chưởng, Đả cẩu bổng pháp
  • Đoàn Dự (Trung văn phồn thể: 段譽; Trung văn giản thể: 段誉; Trung văn phồn thể: 段譽; Bính âm Quan Thoại: Duàn Yù; Việt bính: Dyun6 Jyu6) - hoàng tử và sau này là hoàng đế Đại Lý, anh em kết nghĩa của Tiêu Phong và Hư Trúc, y là người bản tính hiền lương hâm mộ phật giáo nên không chịu học không biết võ công nhưng sau này may mắn trở thành một trong những người có võ công cao nhất trong truyện. Đây là nhân vật tiêu biêu của câu truyện Phật giáo Thiên Long Bát bộ, y xuất thân từ vương quốc Phật giáo, sinh trong gia đình Hoàng gia mộ đạo, từ nhỏ được điểm hóa phật pháp bởi bá phụ Bảo Định Đế và Hoàng My tăng chùa Niêm Hoa. Sau này do bị triệu chứng lạ được bá phụ Hoàng đế mang lên chùa Thiên Long rồi gặp 5 vị đại sư... cơ duyên được Khô Vinh Thần tăng truyền cho học Lục Mạch thần kiếm. Y bị Quốc thổ phồn Cưu Ma Trí người tìm kiếm Lục Mạch kiếm phổ bắt đi mang về trung nguyên. Sau này y kết huynh đệ với nhà sư Thiếu lâm Hư Trúc... Đoàn Dự tuy không thích và không có căn cơ học võ nhưng lại có võ công cao siêu do kỳ duyên đây là lý nhân quả của Phật giáo, khi đã có nhân làm " cao thủ " thì dù hoàn cảnh có ra sao cuối cùng cũng có quả làm "cao thủ ". Cuối cùng y cũng bỏ ngôi vua xuất gia tại Thiên Long tự như bao đời tổ tiên, cha anh mình. Tuyệt kỹ nổi danh: Lăng ba vi bộ, Bắc Minh thần công, Lục mạch Thần kiếm,
  • Hư Trúc (Trung văn phồn thể: 虛竹; Trung văn giản thể: 虚竹; Trung văn phồn thể: 虛竹; Bính âm Quan Thoại: Xūzhú; Việt bính: Heoi1-zuk1) - đầu tiên là một hòa thượng chùa Thiếu Lâm, Y dung mạo không tuấn tú, tính tình mộc mạc ngây ngô; may mắn học được võ công cao cường và 72 năm công lực của Vô Nhai tử cũng như hơn 100 năm công lực của 2 sư tỷ muội Thiên Sơn Đồng Lão, Lý Thu Thủy, trở thành chưởng môn của phái Tiêu Dao và làm chủ nhân Linh Thứu Cung phái Thiên Sơn. Y đã giúp giải Sinh tử Phù cho 36 động chủ, 72 đảo chủ nên được thống lĩnh họ. Tuy đã xuất gia nhưng Hư Trúc lại có một mối tình với Công Chúa Tây hạ tại băng cung của nước này... Mãi về sau y biết được cha mẹ đẻ của mình là Huyền Từ đại sư và Diệp Nhị Nương. Tuyệt kỹ nổi danh: Thiên sơn Lục dương chưởng, Bắc Minh Thần công, Thiên sơn chiết mai thủ, Tiểu Vô tướng công, Đại Vô tướng công,
  • Vương Ngữ Yên (Trung văn phồn thể: 王語嫣; Trung văn giản thể: 王语嫣; Trung văn phồn thể: 王語嫣; Bính âm Quan Thoại: Wáng Yǔyān; Việt bính: Wong4 Jyu5-jin1, còn được ghi là Vương Ngọc Yến - vương phi của Đoàn Dự và là hoàng hậu Đại Lý,. Nàng là con gái của Vương Phu Nhân ở Mạn Đà sơn trang. Đây là thiếu nữ có dung mạo thoát tục như thần tiên, thừa hưởng nét đẹp giống mẹ của mình. Nhưng nàng giống hệt pho tượng ngọc nữ dưới Đáy Kiếm Hồ mà Đoàn Dự gọi là Thần Tiên tỷ tỷ; ngoài ra có trí nhớ siêu phàm và kỳ tài võ học tuy rằng không tu luyện võ công. Từ nhỏ, Ngữ Yên đã thần tượng và yêu anh họ mình là Mộ Dung Phục, tuy nhiên Mộ Dung Phục chẳng màng đến, cuối cùng nàng đã chấp nhận tình cảm của Đoàn Dự. Ở bản sửa đổi mới nhất, Kim Dung đã để Vương Ngữ Yên trở về chăm sóc cho Mộ Dung Phục sau một loạt biến cố.
  • A Chu (tiếng Trung: 阿朱; Bính âm Quan Thoại: Ā'zhū; Việt bính: Aa3-zyu1, còn được ghi là A Châu trong các bản dịch của Hàn Giang Nhạn) là con gái lớn của Đoàn Chính Thuần và Nguyễn Tinh Trúc, tình yêu và hạnh phúc của Tiêu Phong, có tài giả trang. Cô là con hầu trong nhà Mộ Dung Phục. Cô gặp Đoàn Dự và cứu anh khỏi Cưu Ma Trí. Tuy vậy, bản tính cô có phần lém lỉnh, tinh nghịch nên cô giả làm một bà lão và bắt chàng quỳ lạy mình. Cô sau đó cải trang Đoàn Dự và bản thân mình làm Mộ Dung Phục và Tiêu Phong để giải cứu các thành viên của Cái Bang bị binh lính Tây Hạ bắt. Sau đó, cô cải trang thành một nhà sư Thiếu Lâm để ăn cắp bí kíp võ công của phái này cho Mộ Dung Phục. Tiêu Phong chứng kiến hành động của cô và họ cùng nhau trốn đằng sau một bức tượng khổng lồ. Họ cuối cùng bị phát hiện và A Chu bị Huyền Từ phương trượng đánh bị thương nặng. Tiêu Phong đưa cô bỏ trốn và phát hiện ra cô là phụ nữ. Anh sử dụng nội công của mình để cứu sống và chăm sóc cho cô trong khi cô đang bị thương. Trong khoảng thời gian này, họ trở nên thân thiết với nhau và A Chu bắt đầu yêu Tiêu Phong. Sau khi vết thương của cô đã được chữa lành, A Chu chờ Tiêu Phong năm ngày năm đêm và nói rằng cô muốn đi theo anh mãi mãi. Tiêu Phong cảm động trước tấm lòng ôn nhu của A Chu và chấp nhận tình cảm cô dành cho mình, xem cô là chỗ dựa duy nhất. Mặc dù họ trải nghiệm một cuộc sống yên ấm và thanh bình trong vùng hoang dã, Tiêu Phong vẫn mong muốn tìm ra người đã giết cha mẹ mình là ai. Họ trở về lãnh thổ nước Tống và A Chu tình nguyện giúp Tiêu Phong cải trang đánh lừa Khang Mẫn tiết lộ danh phận của "Đại sư huynh". Tuy nhiên, Khang Mẫn cũng lừa ngược lại cô, cung cấp thông tin sai lệch rằng "Đại sư huynh" là Đoàn Chính Thuần để mượn tay Tiêu Phong giết Đoàn Chính Thuần. Tiêu Phong do đó thách đấu với Đoàn Chính Thuần. Trước trận đấu, A Chu phát hiện ra rằng mình là con gái của Đoàn Chính Thuần, cùng với cô em gái đã thất lạc từ lâu là A Tử. Cô quyết định giả trang thành Đoàn Chính Thuần để ngăn chặn một cuộc xung đột giữa người yêu và cha, dẫn đến việc cô bị Tiêu Phong đánh chết. Trước khi qua đời, cô yêu cầu Tiêu Phong chăm sóc cho A Tử.
  • A Tử (tiếng Trung: 阿紫; Bính âm Quan Thoại: Ā'zǐ; Việt bính: Aa3-zi2) là em gái của A Chu và là đệ tử của Đinh Xuân Thu. Cũng giống như các thành viên của môn phái Tinh Túc, bản tính cô rất tàn bạo và độc ác, vô cùng thích thú trong việc tra tấn và làm nhục bất cứ ai xúc phạm mình. Cô được coi là phản đồ của phái Tinh Túc do ăn cắp Thần mộc vương đỉnh (神木王鼎), một kho tàng được đánh giá cao của phái này và bỏ trốn. Trong ấn bản mới nhất của tiểu thuyết, lý do cô bỏ trốn là vì Đinh Xuân Thu say mê sắc đẹp của A Tử và có nhiều hành vi đồi bại. Du Thản Chi cũng bị thu hút bởi vẻ đẹp của A Tử và sẵn sàng chịu đựng những "trò chơi" tàn bạo của cô. Hắn thậm chí còn trao đôi mắt của mình cho A Tử sau khi cô bị Đinh Xuân Thu làm cho mù mắt. Tuy nhiên, cô lại phải lòng Tiêu Phong và không hề quan tâm đến Du Thản Chi. Cô thường chế nhạo Tiêu Phong với câu nói lúc lâm chung của A Chu bất cứ khi nào anh từ chối làm điều gì đó cho cô. Cô do vậy ngày càng trở nên ghen tị với người chị đã chết vốn không thể bị thay thế trong trái tim của Tiêu Phong. Khi Tiêu Phong từ chối dẫn quân tấn công nhà Tống, Liêu Đạo Tông phái một cung phi tiếp cận A Tử và lừa cô cho Tiêu Phong uống rượu chứa "bùa yêu". Trong khi trốn khỏi nước Liêu cùng với A Tử, Tiêu Phong đột nhiên cảm thấy mệt mỏi vì "bùa yêu" thực ra là một chất độc tạm thời làm suy yếu, khiến anh bị bắt và bị tống giam. Cô trốn thoát và nhờ Đoàn Dự cùng các nhân sĩ võ lâm khác cứu Tiêu Phong. Sau khi được giải cứu, Tiêu Phong đã thỏa thuận với Liêu Đạo Tông trên chiến trường và hi sinh mạng sống của mình cho sự hòa bình giữa Liêu và Tống. A Tử nhận ra rằng cô không thể sống mà không có Tiêu Phong và tự sát theo.
  • Mộc Uyển Thanh (tiếng Trung: 木婉清; Bính âm Quan Thoại: Mù Wǎnqīng; Việt bính: Muk6 Jyun2-cing1) là con gái của Đoàn Chính Thuần và Tần Hồng Miên. Cô bị ép phải tuân theo một quy luật kỳ lạ được đặt ra bởi sư phụ của cô: Nếu bất cứ người đàn ông nào nhìn thấy khuôn mặt của cô, cô phải cưới hoặc giết người đó. Vì lý do này, cô thường che lại khuôn mặt của mình. Cô bị truy đuổi bởi Nam Hải Ngạc Thần, người tức giận vì cô đã giết chết học trò của hắn vì đã nhìn thấy khuôn mặt của cô. Đoàn Dự bị liên đới và cô đã cùng anh trốn chạy. Mặc dù bị cô đối xử tàn tệ, anh vẫn cố gắng giúp đỡ và khiến cô phải lòng anh. Khi Nam Hải Ngạc Thần bắt kịp với họ, cô tiết lộ gương mặt của mình cho Đoàn Dự và buộc anh kết hôn với cô hoặc cả hai đều sẽ chết; Đoàn Dự hứa với cô là anh sẽ kết hôn. Sau khi được giải cứu, Đoàn Dự hóa ra là anh cùng cha khác mẹ của cô, khiến cho Mộc Uyển Thanh rời bỏ anh trong đau đớn. Cô gặp Đoàn Diên Khánh, kẻ cho cô và Đoàn Dự uống Âm dương hòa hợp tán, vì hắn muốn họ mắc tội loạn luân và làm ô nhục gia đình Đoàn Chính Thuần. Tuy nhiên, Đoàn Chính Thuần cho người đào một đường hầm bí mật dẫn đến căn phòng nơi cả hai đang bị giam giữ và giải cứu cô, dùng Chung Linh để thế chỗ. Cô xuất hiện trở lại trong chương sau cùng khi các nhân vật chính đang ở Tây Hạ. Trong lần sửa đổi mới đây của Kim Dung vào năm 2006 Đoàn Dự lấy Mộc Uyển Thanh làm quý phi.
  • Chung Linh (Trung văn phồn thể: 鐘靈; Trung văn giản thể: 钟灵; Trung văn phồn thể: 鐘靈; Bính âm Quan Thoại: Zhōng Líng; Việt bính: Zung1 Ling4) là con gái của Đoàn Chính Thuần và Cam Bảo Bảo. Cô gặp Đoàn Dự khi anh đang cố gắng xoa dịu một cuộc xung đột giữa hai môn phái kình địch. Cô bị bắt giữ làm con tin bởi trưởng môn của một môn phái sau khi người này bị cắn bởi con vật cưng có vết cắn gây tử vong của cô. Cô được giải cứu bởi Đoàn Dự và Mộc Uyển Thanh. Mặc dù cũng yêu Đoàn Dự, cô sau đó từ bỏ sau khi biết rằng anh là anh trai của cô. Cô xuất hiện trở lại trong chương sau cùng để chăm sóc Đoàn Dự sau khi anh bị Cưu Ma Trí làm bị thương.

Đại Lý Đoàn Thị[sửa | sửa mã nguồn]

  • Đoàn Chính Minh (tiếng Trung: 段正明; Bính âm Quan Thoại: Duàn Zhèngmíng; Việt bính: Dyun6 Zeng3-ming4) là vị vua nhân từ và khôn ngoan của Đại Lý, được gọi là Hoàng gia rất được tôn trọng bởi chư hầu và người dân. Ông tự nguyện trở thành một nhà sư để giúp các nhà sư cao tuổi của chùa Thiên Long đối phó với Cưu Ma Trí. Tuyệt kỹ của ông là Nhất Dương Chỉ, Quan Xung kiếm trong Lục Mạch thần kiếm.
  • Đoàn Chính Minh giao chức Trấn Nam Vương cho Đoàn Chính Thuần (tiếng Trung: 段正淳; Bính âm Quan Thoại: Duàn Zhèngchún; Việt bính: Dyun6 Zeng3-seon4) là em trai của Minh. Trấn Nam Vương nổi tiếng lăng nhăng, vô trách nhiệm, tính tình háo sắc "yêu mỹ nhân hơn giang sơn". Thời còn trẻ, mỗi khi cặp kè lén lút với mỹ nhân của các tộc người Tống, Đoàn Chính Thuần đều gửi lại nhiều cô con gái ngoài giá thú rồi bỏ chạy. Trớ trêu thay, 3 con gái của ông trở thành người yêu của Đoàn Dự, người được coi là con trai ông (nhưng thật ra cuối truyện Đoàn Dự không phải con ruột của Đoàn Chính Thuần). Ông nối ngôi vua Đại Lý của Đoàn Chính Minh và phải nhiều lần đối mặt với Đoàn Diên Khánh, người cố gắng buộc ông phải giao lại ngai vàng. Khi tất cả người tình của Đoàn Chính Thuần tuy ghen tỵ lẫn nhau nhưng cực kỳ chung thủy ở cuối truyện bị Mộ Dung Phục giết chết, ông đã tự tử theo họ và tình cảm ông dành cho họ đều là thật lòng. Tuyệt kỹ nổi danh của ông là Nhất Dương Chỉ.
  • Đao Bạch Phượng (Trung văn phồn thể: 刀白鳳; Trung văn giản thể: 刀白凤; Trung văn phồn thể: 刀白鳳; Bính âm Quan Thoại: Dāo Báifèng; Việt bính: Dou1 Baak6-fung6) là hoàng phi của Đại Lý và là vợ chính thức của Đoàn Chính Thuần. Bà bỏ rơi Đoàn Chính Thuần sau khi phát hiện mối quan hệ ngoài hôn nhân của ông và quyết định ngoại tình với một người "thấp hèn" để chọc tức phu quân. Bà đã ngoại tình với một người ăn xin bẩn thỉu, thực ra vốn là thái tử Đoàn Diên Khánh khi đó đang bị trọng thương, và sau đó sinh ra Đoàn Dự. Bà xuất gia làm Ngọc Hư tản nhân ở đạo quán xa kinh thành vì ghen tuông bất mãn với Đoàn Chính Thuần, Khi Đoàn Chính Thuần tự tử ở gần cuối bộ tiểu thuyết, bà tiết lộ sự thật này cho con trai mình để ngăn Đoàn Dự phạm phải tội sát phụ trước khi tự tử theo. Trong ấn bản mới nhất của cuốn tiểu thuyết, bà gợi ý với Đoàn Dự trước lúc chết rằng anh có thể cưới với tất cả các cô em gái của mình, do anh không phải là anh trai ruột của họ, gia quy Đoàn Thị cũng cho phép kết hôn giữa anh em ngoài giá thú.
  • Bản Nhân Đại Sư (tiếng Trung: 本因; Bính âm Quan Thoại: Běnyīn; Việt bính: Bun2-jan1) là phương trượng chùa Thiên Long (天龍寺), quốc tự của nước Đại Lý nơi các vị quốc vương và hoàng tộc xuất gia, nơi lưu giữ các tuyệt học của Họ Đoàn, ông là chú họ của nhà vua. Tuyệt kĩ võ công: Nhất Dương Chỉ, Thương Dương Kiếm trong Lục Mạch thần kiếm.
  • Khô Vinh Đại Sư (Trung văn phồn thể: 枯榮; Trung văn giản thể: 枯荣; Trung văn phồn thể: 枯榮; Bính âm Quan Thoại: Kūróng; Việt bính: Fu1-wing4) là người họ Đoàn, cao thủ đệ nhất về võ thuật trong số tất cả các nhà sư của chùa Thiên Long, sư thúc của bọn Bản Nhân, Bản Trần..... Ông là Tiền bối võ lâm đã quy ẩn từ lâu tại Mâu ni đường gần như không ai biết ông còn sống, ông cao thủ cùng thời với Thiên Sơn Đồng lão, Lý Thu Thủy, Vô Nhai Tử và Linh Môn đại sư cố phương trượng chùa Thiếu lâm.Ông cho phép Đoàn Dự đọc kinh thư của "Lục mạch thần kiếm" và ghi nhớ lại trước khi phá hủy nó. Ông là sư phụ xuất gia của Hoàng đế Đoàn Chính Minh với Pháp danh Bản Trần, ở ngoài đời ông là chú họ của Đoàn Diên Khánh, Đoàn Chính Minh, Đoàn Chính Thuần. Tuyệt kĩ võ công: Khô Vinh Công, Nhất Dương Chỉ, Thiếu Thương Kiếm ở ngón tay cái trong Lục Mạch thần kiếm.
  • Bản Quan Đại sư: là người họ Đoàn, cao thủ hạng nhất chùa Thiên Long, tuyệt kĩ: Nhất Dương chỉ, Trung Xung kiếm trong Lục Mạch thần kiếm.
  • Bản Tham Đại sư: là người họ Đoàn, cao thủ hạng nhất chùa Thiên Long, tuyệt kĩ: Nhất Dương chỉ, Thiếu Trạch kiếm trong Lục Mạch thần kiếm.
  • Bản Tướng Đại sư: là người họ Đoàn, cao thủ hạng nhất chùa Thiên Long, tuyệt kĩ: Nhất Dương chỉ, Thiếu Xung kiếm trong Lục Mạch thần kiếm.

Nhân vật nước Đại Lý[sửa | sửa mã nguồn]

Nhà Cô Tô Mộ Dung[sửa | sửa mã nguồn]

  • Mộ Dung Phục (Trung văn phồn thể: 慕容復; Trung văn giản thể: 慕容复; Trung văn phồn thể: 慕容復; Bính âm Quan Thoại: Mùróng Fù; Việt bính: Mou6-jung4 Fuk6), biệt hiệu "Nam Mộ Dung" (tiếng Trung: 南慕容; Bính âm Quan Thoại: Nán Mùróng; Việt bính: Naam4 Mou6-jung4), là hậu duệ của gia đình hoàng gia nước Yên (Nam Yên, Hậu Yên, Tiền Yên) thời Thập lục quốc. Cha của Mộ Dung Phục đặt tên cho hắn là Phục (nghĩa đen là phục hồi) để nhắc nhở việc khôi phục nước Yên, đã định ra cuộc đời đau khổ của hắn. Hắn là chàng đại hiệp đến từ Giang Nam, thiên hạ đệ nhất anh tuấn, khí phách hiển hách, võ công được xếp ngang hàng với Tiêu Phong, có tài có trí, có nhiều thủ hạ sẵn sàng bán mạng. Là một người đầy âm mưu, tàn nhẫn và ích kỷ, hắn sử dụng đủ mọi cách để khôi phục lại triều đại của mình và trở thành hoàng đế. Hắn thậm chí sẵn sàng cắt đứt liên hệ với người em họ Vương Ngữ Yên, người có tình cảm với mình, rồi sau đó tự tay giết chết trung thần Bao Bất Đồng, bắt đầu giết chết tất cả nhân tình của Chính Thuần để thực hiện ước mơ. Trước việc phụ thân Mộ Dung Bác người trước sau đào tạo hắn phục quốc cũng đã từ bỏ, quy y cửa Phật, kỳ thực hắn cũng biết không còn bất kỳ hy vọng nào. Cuối cùng hắn trở nên điên mà luôn mơ tưởng là mình là hoàng đế, cùng A Bích sống đời nhàn vi. Hắn thành thạo nhiều hình thức của võ thuật nhưng không tập trung vào một thứ. Mộ Dung Phục thích sử dụng tuyệt chiêu của đối thủ để chống lại họ. Khi Sang Tây hạ nhất Phẩm Đường, chàng lấy tên là Lý Diên Tông, trạc 29 tuổi, tuyệt kĩ nổi danh Đấu Chuyển Tinh Di.
  • Mộ Dung Bác (tiếng Trung: 慕容博; Bính âm Quan Thoại: Mùróng Bó; Việt bính: Mou6-jung4 Bok3) là cha của Mộ Dung Phục. Ông chia sẻ ảo tưởng phục quốc với con trai ông và là kẻ dàn xếp vụ mai phục tại Nhạn Môn quan dẫn đến cái chết của vợ Tiêu Viễn Sơn. Ông giả chết và trốn vào chùa Thiếu Lâm trong nhiều năm, bí mật học các bí kíp võ công trong thư viện của chùa. Ông được nhà sư quét rác cứu sống và quyết định từ bỏ tham vọng phục quốc và trở thành học trò của nhà sư. Tuyệt kĩ võ công: Đấu chuyển tinh di nhà Mộ Dung, Nhiên Mộc Đao Thiếu Lâm, Tiểu Vô Tướng Công Phái Tiêu Dao,
  • Thuộc hạ của Mộ Dung Phục
  • A Bích (tiếng Trung: 阿碧; Bính âm Quan Thoại: Ā'bì; Việt bính: Aa3-bik1) là một người hầu của gia đình Mộ Dung. Cô và A Châu một lần giúp Đoàn Dự thoát khỏi Cưu Ma Chí. Cô có giọng nói mềm mại, tướng mạo diễm lệ, thích mặc màu xanh và giỏi đàn hát. Cô rất trung thành với Mộ Dung Phục và tiếp tục phục vụ anh ta ngay cả sau khi anh ta hóa điên.

Nhân tình của Đoàn Chính Thuần[sửa | sửa mã nguồn]

  • Tần Hồng Miên (Trung văn phồn thể: 秦紅棉; Trung văn giản thể: 秦红棉; Trung văn phồn thể: 秦紅棉; Bính âm Quan Thoại: Qín Hóngmián; Việt bính: Ceon4 Hung4-min4), biệt hiệu Tu La Đao (Trung văn phồn thể: 修羅刀; Trung văn giản thể: 修罗刀; Trung văn phồn thể: 修羅刀; Bính âm Quan Thoại: Xīuluó Dāo; Việt bính: Sau1-lo4 Dou1). Bà bỏ đi trong sự tức giận sau khi biết được mối quan hệ của Đoàn Chính Thuần với những người phụ nữ khác và tự gọi mình là "U Cốc Khách" (tiếng Trung: 幽谷客; Bính âm Quan Thoại: Yōu Gǔ Kè; Việt bính: Jau1 Guk1 Haak3). Bà nuôi con gái mình là Mộc Uyển Thanh như là học trò mà không nói cho cô sự thật về cha mẹ của mình cho đến khi Mộc Uyển Thanh tự phát hiện ra. Đóng vai sư phụ của Mộc Uyển Thanh, bà dạy cô võ thuật và phái cô đi giết tình nhân và con ngoài giá thú của Đoàn Chính Thuần. Bà cuối cùng bị giết bởi Mộ Dung Phục, người sử dụng bà làm con tin để buộc Đoàn Chính Thuần từ bỏ ngai vàng.
  • Cam Bảo Bảo (Trung văn phồn thể: 甘寶寶; Trung văn giản thể: 甘宝宝; Trung văn phồn thể: 甘寶寶; Bính âm Quan Thoại: Gān Báobǎo; Việt bính: Gam1 Bou2-bou2) là vợ của Chung Vạn Cừu. Con gái bà, Chung Linh, là con ruột của Đoàn Chính Thuần nhưng được coi là con của Chung Vạn Cừu. Chung Vạn Cừu bảo vệ bà rất kỹ, nhưng bà vẫn tiếp tục gặp Đoàn Chính Thuần thông qua một đường hầm bí mật trong phòng ngủ. Bà cuối cùng bị giết bởi Mộ Dung Phục, người sử dụng bà làm con tin để buộc Đoàn Chính Thuần từ bỏ ngai vàng.
  • Nguyễn Tinh Trúc (tiếng Trung: 阮星竹; Bính âm Quan Thoại: Ruǎn Xīngzhú; Việt bính: Jyun2 Sing1-zuk1) là mẹ của A Chu và A Tử và sống gần Tiểu Kính Hồ (小鏡湖). Tính tình bà muôn phần quái quỷ, ranh mãnh, bướng bỉnh và nhanh nhạy. Giỏi dịch dung và bơi, dùng tiếng đàn Thiên Ma Cầm tấn công địch. Khi bà sinh ra hai cô con gái xinh đẹp của Đoàn Chính Thuần mà không chính thức kết hôn với ông, bà quyết định từ bỏ con mình để bảo vệ danh tiếng của Chính Thuần. Bà phát hiện ra A Tử là con của mình, nhưng không biết về A Chu cho đến khi cô bị Tiêu Phong vô tình đánh chết. Bà cuối cùng bị giết bởi Mộ Dung Phục, người sử dụng bà làm con tin để buộc Đoàn Chính Thuần từ bỏ ngai vàng.
  • Lý Thanh La (Trung văn phồn thể: 李青羅; Trung văn giản thể: 李青罗; Trung văn phồn thể: 李青羅; Bính âm Quan Thoại: Lǐ Qīngluó; Việt bính: Lei5 Cing1-lo4), còn được gọi là Vương phu nhân (tiếng Trung: 王夫人; Bính âm Quan Thoại: Wáng Fūrén; Việt bính: Wong4 Fu1-jan4) sau khi kết hôn và là chủ nhân của Mạn Đà sơn trang (曼陀山莊). Bà là mẹ của Vương Ngữ Yên và là dì của Mộ Dung Phục. Bà cũng là con gái của Lý Thu Thủy và Vô Nhai Tử.[1]. Sau khi biết được thói lăng nhăng của Đoàn Chính Thuần, bà trở nên ghét đàn ông và giết bất cứ ai đi ngang qua sơn trang. Bà rất tự hào về vườn trà của mình, thể hiện qua việc cho phép Đoàn Dự ở lại trên đảo như một người chăm sóc cho hoa trà của mình. Bà cũng ít quan tâm đến Vương Ngữ Yên. Bà cộng tác với Mộ Dung Phục và Đoàn Diên Khánh trong một nỗ lực để hù dọa Đoàn Chính Thuần và trả thù việc ông phản bội tình yêu của mình. Tuy nhiên, bà nhanh chóng nhận ra Mộ Dung Phục đã đi quá xa trong việc buộc Đoàn Chính Thuần từ bỏ ngai vàng khi cháu trai của bà bắt đầu giết chết tất cả nhân tình của Chính Thuần. Mộ Dung Phục sớm chĩa lưỡi kiếm của mình về phía bà sau khi Chính Thuần thể hiện tình yêu ông dành cho bà. Trong một nỗ lực để cứu Lý Thanh La, Chính Thuần nói rằng ông ghét bà và sẽ không bao giờ yêu bà. Đau khổ, bà tự sát, và khi bà hấp hối, Chính Thuần cam đoan rằng ông vẫn yêu bà.
  • Khang Mẫn (tiếng Trung: 康敏; Bính âm Quan Thoại: Kāng Mǐn; Việt bính: Hong1 Man5) hay Mã Phu Nhân (Trung văn phồn thể: 馬夫人; Trung văn giản thể: 马夫人; Trung văn phồn thể: 馬夫人; Bính âm Quan Thoại: Mǎ Fūrén; Việt bính: Maa5 Fu1-jan4) sau khi cưới Mã Đại Nguyên - phó bang chủ của Cái Bang, là một người phụ nữ có dung mạo thanh tú, rất xinh đẹp, e lệ nhút nhát, hết sức đáng yêu nhưng đầu óc xảo quyệt và dâm đãng. Bà đã mưu sát Mã Đại Nguyên. Bà cố gắng dụ dỗ và tìm cách lấy Tiêu Phong do ngưỡng mộ anh và thèm muốn vị trí vợ của bang chủ Cái Bang. Tuy nhiên, Tiêu Phong cự tuyệt và bà đâm ra căm hận. Bà truyền lá thư mang thông tin chi tiết về nguồn gốc của Tiêu Phong, khiến anh bị những kẻ ghen ghét ngóc đầu dậy hãm hại, tước đoạt chức bị bang chủ. Sau đó, bà đánh lừa làm Tiêu Phong tin rằng Đoàn Chính Thuần giết cha mẹ và sư phụ mình, khiến anh vô tình giết A Chu. Đoàn Chính Thuần sau đó đến thăm để tìm hiểu lý do tại sao bà lùa Tiêu Phong đến chỗ ông, và bà sử dụng ngay cơ hội này để trả thù Chính Thuần vì đã phản bội tình yêu của mình. Bà cho Chính Thuần uống một loại thuốc làm suy yếu anh và tra tấn ông. Khang Mẫn cuối cùng bị A Tử tra tấn để trả thù cho A Châu. Khang Mẫn chết vì sốc sau khi nhìn thấy ảnh phản chiếu của mình trong gương.

Tứ Đại ác nhân[sửa | sửa mã nguồn]

"Tứ Đại ác nhân"/Thiên hạ tứ ác (Trung văn phồn thể: 天下四惡 / 四大惡人; Trung văn giản thể: 天下四恶 / 四大恶人; Trung văn phồn thể: 天下四惡 / 四大惡人; Bính âm Quan Thoại: Tiānxià Sì È / Sì Dà È Rén; Việt bính: Tin1-haa6 Sei3-ngok3 / Sei3 Daai6 Ngok3 Jan4) là một nhóm bốn võ sĩ lập dị chuyên phạm các tội ác ghê tởm. Biệt danh của họ là từ thành ngữ Trung Quốc được sử dụng để mô tả những người ác. Bốn người bọn họ được xếp hạng theo thứ tự cấp bậc:

  • Đoàn Diên Khánh (Trung văn phồn thể: 段延慶; Trung văn giản thể: 段延庆; Trung văn phồn thể: 段延慶; Bính âm Quan Thoại: Duàn Yánqìng; Việt bính: Dyun6 Jin4-hing3), biệt hiệu "Ác Quán Mãn Doanh" (Trung văn phồn thể: 惡貫滿盈; Trung văn giản thể: 恶贯满盈; Trung văn phồn thể: 惡貫滿盈; Bính âm Quan Thoại: È Guàn Mǎn Yíng; Việt bính: Ngok3 Gun3 Mun5 Jing4), là một đứa con nuôi của Thượng Minh Đế, cũng là Thế tử giống như Đoàn Chính Minh. Khi Dương Nghĩa Trinh tiếm ngôi, giết chết Thượng Minh Đế, Đoàn Diên Khánh bị thương nặng và được cho là đã chết. Cho rằng quyền kế vị của mình bị cướp đi, ông cố gắng lấy lại ngai vàng bằng cách nhiều lần làm tổn hại đến Đoàn Chính Thuần và Đoàn Dự. Trớ trêu thay, Đoàn Dự, người sẽ trở thành vua trong tương lai của Đại Lý, lại là con trai ruột của Diên Khánh. Mặc dù là một kẻ tàn phế phải chống nạng mà đi, nội lực của Diên Khánh lại cực kỳ mạnh mẽ và lại thành thạo môn võ công đặc trưng của họ Đoàn, Nhất Dương chỉ (一阳指). Ông có khả năng sử dụng năng lượng bên trong bụng của mình mà nói chuyện mà không cần sử dụng đến thanh quản. Ông không thể nào quên được hình bóng Phật Quan Âm tóc dài xuất hiện vào cái đêm ông bị thương nặng. Cuối cùng, mẹ của Đoàn Dự là Đao Bạch Phượng tiết lộ rằng bà ấy chính là Phật Quan Âm đêm đó và Đoàn Dự thực ra là con trai của ông. Đoàn Diên Khánh do đó từ bỏ việc chiếm lại ngai vàng, do con trai của ông cuối cùng sẽ giúp ông hoàn thành mơ ước đó.
  • Diệp Nhị Nương (Trung văn phồn thể: 葉二娘; Trung văn giản thể: 叶二娘; Trung văn phồn thể: 葉二娘; Bính âm Quan Thoại: Yè Èrniáng; Việt bính: Jip6 Ji6-noeng4), biệt hiệu "Vô Ác Bất Tác" (Trung văn phồn thể: 無惡不作; Trung văn giản thể: 无恶不作; Trung văn phồn thể: 無惡不作; Bính âm Quan Thoại: Wú È Bù Zuò; Việt bính: Mou4 Ngok3 Bat1 Zok3). Bà có một mối tình bí mật với Huyền Từ phương trượng của Thiếu Lâm và sinh cho ông một đứa con trai, nhưng đứa trẻ bị bắt cóc bởi một kẻ tấn công đeo mặt nạ. Bà bị sốc về mặt tinh thần và do đó đi bắt cóc trẻ sơ sinh của người khác và đối xử như là con mình trước khi giết đi. Trong phiên bản mới nhất của tiểu thuyết, bà bỏ rơi đứa trẻ tại nhà người lạ sau khi chơi đùa với chúng. Trong trận chiến tại Thiếu Lâm, bà nhận ra Hư Trúc là con trai của mình sau khi nhìn thấy vết son trên lưng và đoàn tụ với anh. Diệp Nhị Nương chết cùng với Huyền Từ sau khi ông công khai thú nhận mối quan hệ của mình với bà.
  • Nhạc Lão Tam (tiếng Trung: 岳老三; Bính âm Quan Thoại: Yuè Lǎosān; Việt bính: Ngok6 Lou5-saam1), biệt hiệu "Hung Thần Ác Sát" (Trung văn phồn thể: 凶神惡煞; Trung văn giản thể: 凶神恶煞; Trung văn phồn thể: 凶神惡煞; Bính âm Quan Thoại: Xīong Shén È Shà; Việt bính: Hung1 San4 Ngok3 Saat3), còn được gọi là "Nam Hải Ngạc Thần" (Trung văn phồn thể: 南海鱷神; Trung văn giản thể: 南海鳄神; Trung văn phồn thể: 南海鱷神; Bính âm Quan Thoại: Nánhǎi È Shén; Việt bính: Naam4-hoi2 Ngok6 San4). Ông là nhân vật hài hước nhất trong tiểu thuyết do việc cố gắng biến Đoàn Dự thành học trò của mình, kết thúc với việc ông bị Đoàn Dự lừa trở thành đệ tử. Ông thường tranh cãi với Diệp Nhị Nương, cho rằng ông nên được xếp hạng thứ hai trong Tứ Đại ác nhân, nhưng lại từ bỏ ý định sau khi bà mất. Sử dụng một cặp kéo khổng lồ, ông thường đe dọa giết người bằng bẻ gãy cổ của họ. Ông bị Đoàn Diên Khánh giết trong khi cố gắng cứu Đoàn Dự. Người đứng đầu phái Nam Hải.
  • Vân Trung Hạc (Trung văn phồn thể: 雲中鶴; Trung văn giản thể: 云中鹤; Trung văn phồn thể: 雲中鶴; Bính âm Quan Thoại: Yún Zhōnghè; Việt bính: Wan4 Zung1-hok6), biệt hiệu "Cùng Hung Cực Ác" (Trung văn phồn thể: 窮凶極惡; Trung văn giản thể: 穷凶极恶; Trung văn phồn thể: 窮凶極惡; Bính âm Quan Thoại: Qíong Xīong Jí È; Việt bính: Kung4 Hung1 Gik6 Ngok3), là một con quỷ dâm đãng chuyên săn đuổi các cô con gái trẻ. Vũ khí của hắn là một cây gậy sắt và rất giỏi dùng "khinh công" để theo đuổi và chạy trốn kẻ thù. Hắn bị Đoàn Dự giết khi cố gắng làm hại Vương Ngữ Yên.

Thiếu Lâm Tự[sửa | sửa mã nguồn]

  • Huyền Từ (tiếng Trung: 玄慈; Bính âm Quan Thoại: Xuáncí; Việt bính: Jyun4-ci4) là sư trụ trì của Thiếu Lâm, võ công rất cao thâm. Ông đã có một mối tình bí mật với Diệp Nhị Nương và Nhị Nương sinh cho ông một người con trai mà ông không hề hay biết. Con của họ đã bị một kẻ tấn công đeo mặt nạ cướp đi và bỏ lại trong khu vườn của Thiếu Lâm. Các nhà sư tìm thấy đứa bé và quyết định nuôi dạy cậu, đặt tên là "Hư Trúc". Huyền Từ chính là "Đái Đầu Đại Ca" (Trung văn phồn thể: 帶頭大哥; Trung văn giản thể: 带头大哥; Trung văn phồn thể: 帶頭大哥; Bính âm Quan Thoại: Dàitóu Dàgē; Việt bính: Daai3-tau4 Daai6-go1), người chỉ huy cuộc mai phục gia đình Tiêu Viễn Sơn tại Nhạn Môn quan nhiều năm trước do ông tin vào thông tin sai lệch của Mộ Dung Bá. Ở cuối bộ tiểu thuyết, ông công khai thú nhận mối quan hệ của mình với Diệp Nhị Nương và chết trong an bình sau khi chấp nhận hình phạt cho hành vi sai trái của mình. tuyệt kĩ: Cà Sa Phục Ma Công, Đại Kim Cang quyền, Phục Ma Trượng pháp, Không Phách thần quyền,
  • Nhà sư Trông coi Tàng Kinh các (Trung văn phồn thể: 掃地僧; Trung văn giản thể: 扫地僧; Trung văn phồn thể: 掃地僧; Bính âm Quan Thoại: Sǎodì Sēng; Việt bính: Sou2-dei6 Sang1) là một nhà sư không tên và không rõ nguồn gốc phụ trách việc duy trì thư viện của Thiếu Lâm. Ông đánh bại Tiêu Viễn Sơn và Mộ Dung Bác và cho họ ngủ trong khi rửa sạch tâm trí của họ. Khi cả hai tỉnh lại, họ quyết định trở thành đệ tử của ông. Nội tâm và võ thuật của nhà sư này mạnh đến mức ngay cả "Hàng long thập bát chưởng" của Tiêu Phong hầu như không có ảnh hưởng gì đến ông.[2]
  • Huyền Bi (tiếng Trung: 玄悲; Bính âm Quan Thoại: Xuánbēi; Việt bính: Jyun4-bei1) trên đường xuống phía tây nam để tới Đại Lý báo tin và hỗ trợ anh em nhà Đoàn chính Minh trước âm mưu của Tứ Đại Ác nhân Nam hạ, ông nghỉ trọ tại Thân Giới Tự biên giới của Đại Lý bị sát hại bởi Mộ Dung Bác bởi chính tuyệt kĩ thành danh của mình. Mộ Dung Phục được cho là hung thủ. Chính cái chết bí ẩn chấn động giang hồ này nên mới có chuyện Võ Lâm Đại hội tại Thiếu Lâm phần cuối chuyện và chính tại đó sáng tỏ nhiều bí mật kinh hoàng về chuyện Nhạn Môn Quan, Nhà Mộ Dung, thân thế Hư Trúc....tuyệt kĩ của ông: Vô tướng Đoạt Chỉ
  • Huyền Nạn (Trung văn phồn thể: 玄難; Trung văn giản thể: 玄难; Trung văn phồn thể: 玄難; Bính âm Quan Thoại: Xuánnàn; Việt bính: Jyun4-naan6) là Thủ Tòa Đạt Ma viện. Võ công rất cao cường từng 2 lần giao đấu với Kiều Phong, 1 lần tại Bồ Đề viện chùa thiếu Lâm cùng Huyền Từ, huyền Thống, 1 lần tại Tụ Hiền Trang, ông được xem là cao thủ hàng đầu Thiếu Lâm tự, ông được xem là thắng thế về quyền cước trước Đinh Xuân Thu nhưng lại trúng độc và hút hết nội công nên sau đó bại vong vì Tam tiếu tiêu Dao tán. Tuyệt Kĩ: Tụ lý càn khôn
  • Huyền Tịch (tiếng Trung: 玄寂; Bính âm Quan Thoại: Xuánjì; Việt bính: Jyun4-zik6) là Thủ tòa Giới Luật viện. Tuyệt kĩ: Nhất Phách Lưỡng tán chưởng,
  • Huyền Khổ (tiếng Trung: 玄苦; Bính âm Quan Thoại: Xuánkǔ; Việt bính: Jyun4-fu2) là thầy của Tiêu Phong. Ông bị đánh trọng thương bởi Tiêu Viễn Sơn, người ngụy trang thành Tiêu Phong, và chết sau khi buộc tội Tiêu Phong thật là kẻ tấn công. Tuyệt kĩ: Nhiên Mộc Đao pháp, Vi Đà Chử,
  • Huyền Độ: là sư huynh của phương trượng nổi tiếng đức độ, được Hư Trúc rất là yêu mến, tuyệt kĩ: Niêm Hoa Chỉ
  • Huyền Thống: Thủ Tòa La hán Đường, sau gặp nạn viên tịch do trúng độc của Đinh Xuân thu ở vùng Giang Nam
  • Huyền Trừng: được xem là 1 thân tuyệt kĩ, nhân tài hoc võ suốt mấy trăm năm của Thiếu Lâm, là người thông thạo nhiều nhất trong 72 tuyệt kĩ, thông thường mỗi vị chỉ đạt 5-6 môn nhưng sư này tinh thông 13 tuyệt kĩ, do thiếu tu tâm dưỡng tính nên sau khi vị tăng quyét rác tại Tàng Kinh Các khuyên nhủ nhiều lần không nghe, ông đã bị tàn phế do đứt kinh mạch.... Tuy nhiên trong họa có phúc, từ đó ông chuyên tâm tu hành Phật pháp.
  • Huyền Sinh, Huyền Minh, Huyền thạch, Huyền quý - Hổ Trảo thủ, Huyền niệm, Huyền Tịnh, Huyền Diệt, Huyền Cấu.
  • Huyền Tiệm: phụng mệnh đốc thúc sao chép kinh tại Tàng Kinh các, người phát giác bọn Ba la tinh, Triết La Tinh, Tuyệt kĩ Long Trảo Công.
  • Tuệ Luân (Trung văn phồn thể: 慧輪; Trung văn giản thể: 慧轮; Trung văn phồn thể: 慧輪; Bính âm Quan Thoại: Huìlún; Việt bính: Wai3-leon4) là sư phụ của Hư Trúc. Ông chết sau khi trúng độc của Đinh Xuân Thu.
  • Tuệ Tịnh (Trung văn phồn thể: 慧凈; Trung văn giản thể: 慧净; Trung văn phồn thể: 慧凈; Bính âm Quan Thoại: Huìjìng; Việt bính: Wai3-zeng6) là nhà sư bắt được băng tàm (冰蟬). trốn xuống núi làm đệ tử Đinh Xuân thu.
  • Các Nhân vật khác: Thanh Tùng, Trì Giới tăng, Thủ Luật tăng, Chỉ Thanh, Chỉ trầm, Chỉ Uyên.

Cái Bang[sửa | sửa mã nguồn]

Bang chủ tiền nhiệm[sửa | sửa mã nguồn]

  • Uông Kiếm Thông (Trung văn phồn thể: 汪劍通; Trung văn giản thể: 汪剑通; Trung văn phồn thể: 汪劍通; Bính âm Quan Thoại: Wāng Jiàntōng; Việt bính: Wong1 Gim3-tung1), biệt hiệu "Kiếm Nhiêm" (Trung văn phồn thể: 劍髯; Trung văn giản thể: 剑髯; Trung văn phồn thể: 劍髯; Bính âm Quan Thoại: Jiàn Rán; Việt bính: Gim3 Jim4) là bang chủ tiền nhiệm của Cái Bang trước Tiêu Phong. Ông có tham gia cuộc mai phục gia đình Tiêu Viễn Sơn tại Nhạn Môn quan. Ông giữ một lá thư của "Đại Đầu đại ca" có chứa thông tin chi tiết về nguồn gốc của Tiêu Phong và đóng dấu và gửi nó cho Mã Đại Nguyên trước khi qua đời. Ông cũng đưa ra hướng dẫn là lá thư đó chỉ có thể được mở ra trong sự hiện diện của các trưởng lão của Cái Bang nếu ông chết trong những hoàn cảnh đáng ngờ. Ông qua đời vì nguyên nhân tự nhiên trước khi các sự kiện của tiểu thuyết diễn ra.

Phó Bang chủ[sửa | sửa mã nguồn]

  • Mã Đại Nguyên (Trung văn phồn thể: 馬大元; Trung văn giản thể: 马大元; Trung văn phồn thể: 馬大元; Bính âm Quan Thoại: Mǎ Dàyuán; Việt bính: Maa5 Daai6-jyun4) là phó bang chủ của Cái Bang. Một người chân chính và khiêm tốn, ông rất được tôn trọng bởi các đệ tử. Ông giữ lá thư bí mật có chứa thông tin chi tiết về nguồn gốc của Tiêu Phong nhưng chưa bao giờ mở nó ra. Người vợ Khang Mẫn của Mã Đại Nguyên quyến rũ và buộc Bạch Thế Kính giết ông. tuyệt ky: Tỏa Hầu Công

Trưởng Lão truyền công, chấp pháp[sửa | sửa mã nguồn]

Đà Chủ[sửa | sửa mã nguồn]

  • Toàn Quan Thanh (tiếng Trung: 全冠清; Bính âm Quan Thoại: Quán Guànqīng; Việt bính: Cyun4 Gun3-cing1), biệt hiệu "Thập Phương Tứ Tài" (tiếng Trung: 十方秀才; Bính âm Quan Thoại: Shífāng Xìucái; Việt bính: Sap6-fong1 Sau3-coi4), là một thủ lĩnh nhỏ nhưng xảo trá của Cái Bang. Ông ta bị quyến rũ bởi Khang Mẫn và được bà ta xúi giục kích động một cuộc nổi loạn chống lại Tiêu Phong. Sau đó, ông ta gặp Trang Tụ Hiền (Du Thản Chi) và thao túng để hắn trở thành bang chủ của Cái Bang. Thản Chi thực sự chỉ là một con rối hành động theo sự hướng dẫn của Quán Thanh. Quán Thanh cố gắng bỏ trốn sau trận chiến ở Thiếu Lâm, nhưng bị các trưởng lão của Cái Bang bắt kịp và giết chết.

Tiêu Dao phái và những người có liên quan[sửa | sửa mã nguồn]

Thế hệ thứ nhất:[sửa | sửa mã nguồn]

  • Vô Nhai Tử (Trung văn phồn thể: 無涯子; Trung văn giản thể: 无涯子; Trung văn phồn thể: 無涯子; Bính âm Quan Thoại: Wúyázǐ; Việt bính: Mou4-ngaai4-zi2) là trưởng môn phái Tiêu Dao (逍遙派). Ông bị phục kích và bị Đinh Xuân Thu ném xuống vách đá. Công lực của ông rất mạnh, nhưng lại không thể trả thù Đinh Xuân Thu do bị tê liệt bởi cú ngã. Ông tu luyện tới mức có thể "trụ nhan" ở tuổi 40-50 mặc dù tuổi thật đã là 93.Trước khi chết, ông chuyển 72 năm công lực của mình cho Hư Trúc và chọn anh làm người kế nhiệm, trao cho Hư Trúc chiếc nhẫn chưởng môn. Ông ban cho Hư Trúc bức tranh của một người phụ nữ và bảo anh đi tìm người này. Ông cũng đề cập rằng người phụ nữ trong bức tranh chính là tình yêu đích thực của mình, người thực ra là em gái của Lý Thu Thủy, tên Lý Thu Sương.
  • Thiên Sơn Đồng Lão (tiếng Trung: 天山童姥; Bính âm Quan Thoại: Tiānshān Tónglǎo; Việt bính: Tin1-saan1 Tung4-lou5) là sư tỷ của Vô Nhai Tử và là chủ nhân của Linh Thứu cung (靈鷲宮) trên núi Thiên Sơn. Bà sử dụng một môn võ công mạnh mẽ để tăng sức mạnh của mình, nhưng một trong các tác dụng phụ của nó là bà sẽ duy trì kích thước cơ thể hiện tại của mình bất kể tuổi tác. Bà đang ở độ tuổi 96 khi các sự kiện của tiểu thuyết diễn ra, nhưng do bắt đầu tập luyện môn võ này từ thời thơ ấu nên cơ thể của bà vẫn là một đứa trẻ. Bà nổi tiếng là một người đáng sợ, và rất nhiều nhân sĩ võ lâm đã bị bà đầu độc và buộc phải thực hiện mệnh lệnh của bà. Nếu họ không tuân theo, thuốc giải độc sẽ không được đưa ra và họ sẽ chết. Khi bà đang ở trong tình trạng suy yếu, Hư Trúc cứu bà khỏi một đám đông nhân sĩ võ lâm muốn giết bà do không biết bà là ai. Bà trở nên mến Hư Trúc và dạy cho anh võ thuật. Sau khi được Hư Trúc trao cho nhẫn của phái Tiêu Dao, vốn chỉ thuộc về trưởng môn của nó, bà quyết định rằng anh sẽ là người kế nhiệm mình. Tuy nhiên, Hư Trúc không muốn vì anh vẫn coi mình là một nhà sư Thiếu Lâm. Để buộc Hư Trúc phá vỡ quy tắc ứng xử của Phật giáo để anh không còn có thể là một nhà sư, bà bắt cóc công chúa Ngân Xuyên của Tây Hạ, cho cô một loại thuốc kích dục và để cô trên giường ngủ của Hư Trúc. Hư Trúc làm tình với công chúa và buộc phải chấp nhận yêu cầu của Thiên Sơn Đồng Lão. Thiên Sơn Đồng Lão cuối cùng chết vì kiệt sức sau trận chiến cuối cùng của bà với Lý Thu Thủy.
  • Lý Thu Thủy (tiếng Trung: 李秋水; Bính âm Quan Thoại: Lǐ Qīushuǐ; Việt bính: Lei5 Cau1-seoi2) là sư muội của Vô Nhai Tử và là tình địch của Thiên Sơn Đồng Lão. Em gái bà, người có vẻ ngoài giống hệt mình, thực ra là tình yêu đích thực của Vô Nhai Tử. Sau đó, bà kết hôn với một hoàng tử của Tây Hạ và trở thành hoàng phi. Bà chết cùng với Thiên Sơn Đồng Lão sau khi cả hai người nhận ra rằng Vô Nhai Tử không hề yêu bất kỳ ai trong bọn họ.
  • Tiểu Sư Muội (Tề Tự Phong): em gái của Lý Thu Thủy là huynh đệ nhỏ nhất trong bọn Vô Nhai tử, Lý Thu Thủy, Thiên Sơn Đồng Lão, đây là người yêu đích thực của Vô Nhai Tử

Thế hệ thứ hai:[sửa | sửa mã nguồn]

  • Tô Tinh Hà (Trung văn phồn thể: 蘇星河; Trung văn giản thể: 苏星河; Trung văn phồn thể: 蘇星河; Bính âm Quan Thoại: Sū Xīnghé; Việt bính: Sou1 Sing1-ho4), biệt hiệu "Lung Á Lão Nhân" (Trung văn phồn thể: 聾啞老人; Trung văn giản thể: 聋哑老人; Trung văn phồn thể: 聾啞老人; Bính âm Quan Thoại: Lóngyǎ Lǎorén; Việt bính: Lung4-aa2 Lou5-jan4) và "Thông Biện tiên sinh" (Trung văn phồn thể: 聰辯先生; Trung văn giản thể: 聪辩先生; Trung văn phồn thể: 聰辯先生; Bính âm Quan Thoại: Cōngbiàn Xiānshēng; Việt bính: Cung1-bin6 Sin1-sang1), là đại đệ tử của Vô Nhai Tử. Ông đam mê nhiều loại hình nghệ thuật và bỏ bê luyện tập võ thuật. Ông cứu Vô Nhai Tử khi người này bị ném ra khỏi vách đá bởi Đinh Xuân Thu. Ông giả vờ câm điếc và thành lập phái Lung Á và chấp nhận "Hàm Tốc Bát Hữu" làm đệ tử. Ông qua đời sau khi bị Đinh Xuân Thu đầu độc.
  • Đinh Xuân Thu (tiếng Trung: 丁春秋; Bính âm Quan Thoại: Dīng Chūnqīu; Việt bính: Ding1 Ceon1-cau1), biệt hiệu "Tinh Tú Lão Quái" (tiếng Trung: 星宿老怪; Bính âm Quan Thoại: Xīngxìu Lǎoguài; Việt bính: Sing1-sau3 Lou5-gwaai3), từng là đệ tử của Vô Nhai Tử, sau đó rời khỏi phái Tiêu Dao và làm chưởng môn lừa thầy phản bạn, thông minh cơ biến vô cùng của phái Tinh Tú. Hắn cố gắng giết sư phụ của mình bằng cách phục kích và ném ông ra khỏi vách đá. Sau đó, hắn thành lập phái Tinh Tú (星宿派), chuyên về chất độc và võ thuật dựa trên độc dược. Các đồ tôn thì đớn hèn, ngoài mặt nói cười nhưng bên trong ngấm ngầm hại nhau. Hắn cũng vô tình làm mù A Tử khi đánh nhau với Mộ Dung Phục. Đinh Xuân Thu sau đó bị Hư Trúc đánh bại và bị ếm với "Sinh Tử phù" (生死符). Hắn cuối cùng bị giam cầm ở Thiếu Lâm và được cho uống thuốc giải để tạm thời làm giảm bớt sự đau đớn nếu hắn cư xử tốt.

Thế Hệ thứ 3:[sửa | sửa mã nguồn]

Linh Thứu cung[sửa | sửa mã nguồn]

Tôi tớ của Linh Thứu cung là bốn người phục vụ chủ nhân của cung. Họ phục vụ Thiên Sơn Đồng Lão và sau đó là Hư Trúc.

Phái Tinh Tú[sửa | sửa mã nguồn]

Là các đệ tử của Đinh Xuân Thu

  • Trích Tinh tử

Thổ Phồn[sửa | sửa mã nguồn]

  • Cưu Ma Trí (Trung văn phồn thể: 鳩摩智; Trung văn giản thể: 鸠摩智; Trung văn phồn thể: 鳩摩智; Bính âm Quan Thoại: Jīumózhì; Việt bính: Kau2-mo1-zi3) là Quốc Sư, cố vấn hoàng gia nước Thổ Phồn, một hòa thượng có uy tín của Đại Luân Tự (大輪寺) và là bằng hữu của Mộ Dung Bác. Ông được Mộ Dung Bác, sau khi đã lén lấy đi và học các bí kíp trong chùa Thiếu Lâm, truyền lại cho. Ông rất thành thạo cả về Phật giáo lẫn võ thuật, nhưng lại không theo quy tắc ứng xử của Phật giáo, trong đó bao gồm nỗi ám ảnh là trở thành võ sĩ mạnh mẽ nhất trong giang hồ. Ông cố gắng để có được "Lục mạch thần kiếm" từ chùa Thiên Long, nhưng cuốn sách bị phá hủy. Khi ông biết Đoàn Dự thuộc lòng cuốn sách, ông đã bắt cóc anh và cố gắng buộc Đoàn Dự viết lại nó cho mình, nhưng Đoàn Dự trốn thoát với sự giúp đỡ của A Châu và A Bích. Cuối truyện, ông bị tẩu hỏa nhập ma vì chỉ học được 7 trong 8 cuốn Tiểu Vô Tướng Công ăn cắp được ở Lang Hoàn Ngọc Động ở Mạn Đà Sơn Trang (quyển thứ 7 trong 8 quyển do Đinh Xuân Thu đang luyện), nhưng lại may mắn thoát chết khi bị Đoàn Dự hút hết nội công. Ông trở nên biết ơn Đoàn Dự mặc dù mất hết tất cả mọi thứ ông đã học được trong nhiều năm và ăn năn sau khi nhìn thấy ảo tưởng của mình đã khiến ông đi lạc khỏi con đường của Phật pháp. Tuyệt Kĩ: Hỏa Diệm Đao, 72 tuyệt kĩ Thiếu lâm (tuy chỉ là hình thức bề ngoài), Tiểu Vô Tướng Công phái Tiêu Dao, Dịch Cân Kinh thiếu lâm, Lục mạch Thần Kiếm Đoàn Thị...
  • Hoàng Tử Thổ phồn
  • Ba La Tinh: sư đệ của Cưu Ma trí, tới Thiếu Lâm sao chép kinh văn nhưng lén sao chép võ công nên bị bắt giữ sau được thả
  • Triết La Tinh: sư đệ của Cưu Ma trí, tới Thiếu Lâm sao chép kinh văn nhưng lén sao chép võ công nên bị bắt giữ sau được thả

Đại Liêu[sửa | sửa mã nguồn]

  • Tiêu Viễn Sơn (Trung văn phồn thể: 蕭遠山; Trung văn giản thể: 萧远山; Trung văn phồn thể: 蕭遠山; Bính âm Quan Thoại: Xiāo Yuǎnshān; Việt bính: Siu1 Jyun5-saan1) là cha của Tiêu Phong, người trong dòng tộc Tiêu Thái hậu nhà Liêu, học võ công từ 1 người Hán. 30 năm về trước, ông và gia đình bị tấn công bởi một nhóm các kẻ tấn công đeo mặt nạ tại Nhạn Môn quan và vợ ông bị giết. Ông cố gắng tự tử bằng cách nhảy ra khỏi vách đá nhưng sống sót. Ông bèn lẩn trốn trong thư viện của Thiếu Lâm trong khi bí mật điều tra hung thủ thực sự gây thảm án Nhạn Môn Quan,. Ông được soi sáng bởi Nhà sư quét lá, người cho ông ngủ và xóa tâm trí của mình khỏi những suy nghĩ trả thù. Ông cảm thấy biết ơn và quyết định trở thành đệ tử của nhà sư. Tuyệt kỹ của ông: Niêm Hoa Chỉ, Phục Ma Trượng...
  • Gia Luật Hồng Cơ (Liêu Đạo Tông) (tiếng Trung: 耶律洪基; Bính âm Quan Thoại: Yēlǜ Hóngjī; Việt bính: Je4-leot6 Hung4-gei1) là nhà cai trị đầy tham vọng của Đai Liêu. Ông từng chỉ huy một cuộc đột kích vào người Nữ Chân nhưng bị đánh bại và bắt giữ bởi Tiêu Phong. Tiêu Phong tha mạng cho ông và họ trở thành anh em kết nghĩa. Tiêu Phong sau đó giúp ông đàn áp một cuộc nổi loạn và ông ban thưởng chho Tiêu Phong bằng cách phong cho anh làm quý tộc. Gần cuối bộ tiểu thuyết, ông ra lệnh cho Tiêu Phong lãnh quân tấn công nhà Tống, nhưng Tiêu Phong từ chối nên bị cầm tù. Trong chương cuối cùng, ông bị bắt làm con tin bởi Tiêu Phong, người buộc ông phải thề rằng ông sẽ không cho phép bất cứ người lính Liêu nào vượt qua biên giới và tấn công nhà Tống chừng nào ông còn sống.
  • Gia Luật Niết Lỗ Cổ (Trung văn phồn thể: 耶律涅魯古; Trung văn giản thể: 耶律涅鲁古; Trung văn phồn thể: 耶律涅魯古; Bính âm Quan Thoại: Yēlǜ Nièlúgǔ; Việt bính: Je4-leot6 Nip6-lou5-gu2) là con của Gia Luật Trọng Nguyên và là "Nam Viện Đại Vương" (南院大王) của nước Liêu. Ông nổi loạn chống lại Gia Luật Hồng Cơ để giúp cha mình giành lấy ngai vàng, nhưng bị đánh bại và bị giết bởi Tiêu Phong. Liêu Đạo Tông sau đó ban cung điện và danh hiệu Nam Viện Đại Vương cho Tiêu Phong.
  • Gia Luật Trọng Nguyên (tiếng Trung: 耶律重元; Bính âm Quan Thoại: Yēlǜ Chóngyuán; Việt bính: Je4-leot6 Cung4-jyun4) là một người chú của Gia Luật Hồng Cơ và chỉ huy quân đội nước Liêu. Ông được kích động bởi con trai là Gia Luật Niết Cổ Lỗ để nổi loạn chống lại Gia Luật Hồng Cơ nhưng cuộc nổi dậy bị đàn áp và ông tự tử.
  • Mục Quý Phi (Trung văn phồn thể: 穆貴妃; Trung văn giản thể: 穆贵妃; Trung văn phồn thể: 穆貴妃; Bính âm Quan Thoại: Mù Guìfēi; Việt bính: Muk6 Gwai3-fei1) là vợ lẽ được yêu thích của Gia Luật Hồng Cơ. Cô lừa A Tử cho Tiêu Phong uống "bùa yêu", thực ra là một loại thuốc sẽ khiến Tiêu Phong trở nên tạm thời suy yếu.

Tây Hạ[sửa | sửa mã nguồn]

  • Công chúa Ngân Xuyên (Trung văn phồn thể: 銀川公主; Trung văn giản thể: 银川公主; Trung văn phồn thể: 銀川公主; Bính âm Quan Thoại: Yínchuān Gōngzhǔ; Việt bính: Ngan4-cyun1 Gung1-zyu2) là công chúa Tây Hạ kết hôn với Hư Trúc. Tên cô là Lí Thanh Lộ (tiếng Trung: 李清露; Bính âm Quan Thoại: Lǐ Qīnglù; Việt bính: Lei5 Cing1-lou6) trong phiên bản mới nhất của tiểu thuyết. Cô bị bắt cóc bởi Thiên Sơn Đồng Lão và phải làm tình với Hư Trúc mỗi đêm, như là một phần trong nỗ lực của Thiên Sơn Đồng Lão để cám dỗ Hư Trúc phá vỡ quy tắc ứng xử của Phật gia. Cô chưa bao giờ nhìn thấy rõ Hư Trúc và chỉ biết anh là "người tình trong mộng" của mình. Sau đó, cô yêu cầu cha cô phát thiệp mời các nhân sĩ võ lâm đến tham dự một cuộc thi cầu hôn, trong khi bí mật hy vọng rằng "người tình trong mộng" của cô sẽ xuất hiện. Hư Trúc tham gia cuộc thi và cô nhận ra anh khi anh trả lời chính xác câu hỏi của cô.
  • Hách Liên Thiết Thụ (Trung văn phồn thể: 赫連鐵樹; Trung văn giản thể: 赫连铁树; Trung văn phồn thể: 赫連鐵樹; Bính âm Quan Thoại: Hèlián Tiěshù; Việt bính: Hak1-lin4 Tit3-syu6) là "Phạt Đông Tương Quân" (徵東將軍) của Tây Hạ. Ông cũng là người phụ trách của Nhất Phẩm Đường (一品堂), một tổ chức thành lập ở Tây Hạ để tuyển dụng nhân sĩ võ lâm làm lính đánh thuê.

Tộc Nữ Chân[sửa | sửa mã nguồn]

Người của 36 Động chủ, 72 Đảo chủ[sửa | sửa mã nguồn]

Khác[sửa | sửa mã nguồn]

  • Du Thản Chi (tiếng Trung: 游坦之; Bính âm Quan Thoại: Yóu Tǎnzhī; Việt bính: Jau4 Taan2-zi1) là người kế thừa của Tụ Hiền Trang (聚賢莊; Ju Xian Zhuang), vốn thuộc quyền sở hữu của cha hắn là Du Ký và chú là Du Câu. Đây là nơi tổ chức một cuộc họp của các nhân sĩ võ lâm để thảo luận về kế hoạch đối phó với Tiêu Phong. Tiêu Phong xuất hiện ở cuộc họp và giao tranh với các nhân sĩ võ lâm trong một trận chiến đẫm máu. Hai anh em họ Du bị đánh bại nên phải tự tử vì xấu hổ. Du Thản Chi từng là Thiếu trang chủ của Hiền Trang nay trở thành kẻ ăn xin và trẻ mồ côi chỉ qua một đêm và do đó mang ác cảm với Tiêu Phong. Du Thản Chi bị binh lính nước Liêu bắt giữ tại biên giới và bị bán làm nô lệ. Hắn gặp lại Tiêu Phong (đổi tên thành Kiều Phong) và cố gắng giết anh nhưng không thành công. Tiêu Phong thả Du Thản Chi đi, nhưng hắn lại bị A Tử bắt lại. Mặc dù nhiều lần bị A Tử tra tấn để giải trí nhưng do bị cuốn hút bởi vẻ đẹp của cô nên Thản Chi lại yêu A Tử cuồng điên, mê dại và luôn phục tùng cô, quên đi việc trả thù còn cho rằng đó là lý tưởng, là mục tiêu là hoài bão của cuộc đời. A Tử lại cho người hàn vào mặt Du Thản Chi một mặt nạ sắt để che giấu danh tính của hắn vậy mà không ca thán một lời, nguyện chết ngàn lần vì A Tử. Điều này khiến cho khuôn mặt Thản Chi bị biến dạng và A Tử đặt biệt danh cho hắn là "Thiết Sửu" (Trung văn phồn thể: 鐵丑; Trung văn giản thể: 铁丑; Trung văn phồn thể: 鐵丑; Bính âm Quan Thoại: Tié Chǒu; Việt bính: Tit3 Cau2). Du Thản Chi cuối cùng phát hiện ra A Tử sử dụng Thần Mộc Vương Đỉnh (神木 王鼎) để thực hành võ thuật dựa trên độc được của phái Tinh Túc. Cô nhờ hắn giúp mình thực hành môn võ công này, vì nó đòi hỏi người sử dụng nuôi các sinh vật có nọc độc với máu của họ. Du Thản Chi sẵn sàng hy sinh bản thân mình và cho phép các loài côn trùng độc cắn hắn. A Tử bỏ mặc hắn đến chết, nhưng Thản Chi tình cờ tìm được Dịch cân kinh và sử dụng các kỹ năng trong đó để tẩy các chất độc từ cơ thể của mình. Hắn trở về lại bên A Tử và lặp đi lặp lại nghi lễ kỳ lạ này nhiều lần. Thản Chi cuối cùng bị cắn bởi tầm băng, một sinh vật cực kỳ hiếm và độc, và do đó hoàn thiện một môn võ công mạnh mẽ cho phép hắn phóng ra dòng năng lượng có chứa băng độc. Sau khi A Tử bị mù bởi Đinh Xuân Thu, Du Thản Chi cứu cô và hứa rằng sẽ luôn luôn ở bên cạnh để chăm sóc, không bao giờ làm A Tử phật lòng. Cô không nhận ra Du Thản Chi nên hắn nói với cô rằng tên của mình là Trang Tụ Hiền (Trung văn phồn thể: 莊聚賢; Trung văn giản thể: 庄聚贤; Trung văn phồn thể: 莊聚賢; Bính âm Quan Thoại: Zhuāng Jùxián; Việt bính: Zong1 Zeoi6-jin4. Du Thản Chi đang hạnh phúc thì sau đó gặp Toàn Quan Thanh, người giúp loại hắn bỏ cái mặt nạ sắt nhưng lại thao túng Thản Chi trở thành bang chủ mới của Cái Bang dưới cái tên "Trang Tụ Hiền". A Tử không biết rõ câu chuyện, thấy hắn có võ công làm gãy cây, đổ đá, oai lực vô cùng thì trong lòng thầm khâm phục, ngưỡng mộ còn gọi là đại ca. Thản Chi thực ra chỉ là con rối nằm dưới sự kiểm soát của Quán Thanh, và Quán Thanh kích động Thản Chi thách thức phái Thiếu Lâm. Tại Thiếu Lâm, Thản Chi nhìn thấy A Tử bị bắt giữ làm con tin bởi Đinh Xuân Thu. Đinh Xuân Thu dọa giết A Tử nếu hắn không quỳ xuống và gọi mình là "sư phụ" và Thản Chi, với vị trí là bang chủ của Cái Bang, đã đồng ý yêu cầu của Đinh Xuân Thu trước mặt tất cả mọi người có mặt ở đó, chỉ mong A Tử bình yên thoát hiểm, còn đếm xỉa gì đến đạo nghĩa giang hồ hay những dư luận thị phi. Sau trận chiến ở Thiếu Lâm, Du Thản Chi bị coi là kẻ phản bội của Cái Bang vì đã nhân nhượng Đinh Xuân Thu và trở thành một kẻ bị ruồng bỏ, chịu sự sỉ vả của quần hùng. Du Thản Chi vẫn không muốn từ bỏ tình yêu của mình cho A Tử và thân tàn ma dại bám theo cô ở khắp mọi nơi chỉ để được nhìn thấy gót chân hồng của nàng. Hắn bị Tiêu Phong đánh gãy chân vì kiên quyết trả thù rồi cuối cùng không ngần ngại quyết định tự hủy hoại dung mạo, lấy mắt của mình để giúp A Tử có thể nhìn lại được, còn mình chịu đui mù, quờ quạng giữa ban ngày, hy vọng giành được tình yêu và sự đồng cảm của cô, nhưng vẫn bị cô xem thường, coi như thú vật. Tiêu Phong cảm động nên khuyên A Tử nên phục thị chân tình của hắn suốt đời. A Tử một biển yêu thương, một trời nhung nhớ đã không chấp nhận. Du Thản Chi sau đó tự tử theo sau A Tử với đôi mắt mù lòa đẫm lệ, tuyệt vọng gọi tên A Tử dưới ánh chiều tà sắp tắt ở Nhạn Môn Quan. Nhà thơ dịch giả Nguyễn Tôn Nhan cảm khái Du Thản Chi:
"Cuồng điên máu lệ tình câm

Bước chân A Tử xa xăm muôn trùng

Bóng chiều quan ải mông lung"
  • Du Ký (tiếng Trung: 游骥; Bính âm Quan Thoại: Yóu Jì; Việt bính: Jau4 Kei3) và Du Câu (Trung văn phồn thể: 游駒; Trung văn giản thể: 游驹; Trung văn phồn thể: 游駒; Bính âm Quan Thoại: Yóu Jū; Việt bính: Jau4 Keoi1) - Du Thị Song hùng là hai anh em sở hữu Tụ Hiền Trang. Cùng với thần y Tiết Mộ Hoa, họ tổ chức một cuộc họp tại sơn trang để thảo luận về kế hoạch đối phó với Tiêu Phong, người được cho là chịu trách nhiệm cho một loạt các vụ giết người. Tiêu Phong xuất hiện tại sơn trang để nhờ Tiết Mộ Hoa chữa thương cho A Châu. Các nhân sĩ võ lâm đối đầu với Tiêu Phong và tình hình leo thang thành một cuộc chiến đẫm máu sau khi Tiêu Phong chúc rượu để chấm dứt mối quan hệ với nhiều bạn bè và người quen cũ của anh. Hai anh em họ Du bị Tiêu Phong đánh bại và vũ khí của họ (cũng là vật gia truyền của gia đình) bị gãy. Họ tự tử vì xấu hổ, khiến Du Thản Chi trở nên bị tổn thương và kể từ khi mang ác cảm với Tiêu Phong.
  • Đơn Chính (Trung văn phồn thể: 單正; Trung văn giản thể: 单正; Trung văn phồn thể: 單正; Bính âm Quan Thoại: Shàn Zhèng; Việt bính: Sin4 Zeng3), biệt hiệu "Thiết Mạo Phán Quang" (Trung văn phồn thể: 鐵面判官; Trung văn giản thể: 铁面判官; Trung văn phồn thể: 鐵面判官; Bính âm Quan Thoại: Tiěmiàn Pànguān; Việt bính: Tit3-min6 Pun3-gun1) là một võ sĩ có uy tín từ núi Thái Sơn. Ông có mặt tại hội nghị Cái Bang trong rừng mơ và là một trong số ít người biết được danh tính thật của "Đại Đầu đại ca". Ông và gia đình chết trong một vụ cháy gây ra bởi Tiêu Viễn Sơn. Tiêu Phong bị đổ lỗi cho cái chết của họ cho đến khi sự thật được tiết lộ.
  • Đàm Công (Trung văn phồn thể: 譚公; Trung văn giản thể: 谭公; Trung văn phồn thể: 譚公; Bính âm Quan Thoại: Tán Gōng; Việt bính: Taam4 Gung1) và Đàm Bà' (Trung văn phồn thể: 譚婆; Trung văn giản thể: 谭婆; Trung văn phồn thể: 譚婆; Bính âm Quan Thoại: Tán Pó; Việt bính: Taam4 Po4) là một đôi vợ chồng già từ Xung Tiêu Động (冲霄洞) trong Thái Hành Sơn. Họ có mặt tại hội nghị Cái Bang trong rừng mơ và là một trong số ít người biết được danh tính thật của "Đại Đầu đại ca". Đàm Bà bị giết bởi Tiêu Viễn Sơn trong khi Đàm Công tự tử theo. Tiêu Phong bị đổ lỗi cho cái chết của họ cho đến khi sự thật được tiết lộ.
  • Triệu Tiền Tôn (Trung văn phồn thể: 趙錢孫; Trung văn giản thể: 赵钱孙; Trung văn phồn thể: 趙錢孫; Bính âm Quan Thoại: Zhào Qiánsūn; Việt bính: Ziu6 Cin4-syun1) là một võ sĩ hèn nhát đã tham gia cuộc tấn công vào gia đình Tiêu Viễn Sơn. Ông có tình ý với Đàm Bà từ những ngày họ còn trẻ và tiếp tục gặp bà sau lưng chồng để hồi tưởng lại thời gian tốt đẹp cũ. Ông bị giết bởi Tiêu Viễn Sơn, và Tiêu Phong bị coi là kẻ sát nhân cho đến khi sự thật được tiết lộ. Ba chữ Trung Quốc tạo nên tên của ông tình cờ lại là ba họ đầu tiên trong Bách gia tính.
  • Trí Quang Đại Sư (Trung văn phồn thể: 智光大師; Trung văn giản thể: 智光大师; Trung văn phồn thể: 智光大師; Bính âm Quan Thoại: Zhìguāng Dàshī; Việt bính: Zi3-gwong1 Daai6-si1) là một nhà sư có uy tín từ núi Thiên Thai đã tham gia cuộc tấn công vào gia đình Tiêu Viễn Sơn.Một lần đi hái thuốc cho dân ông bị thương và mất hết võ công. Ông có mặt tại hội nghị Cái Bang trong rừng mơ. Ông tự tử sau khi từ chối tiết lộ với Tiêu Phong danh tính của "Đại Đầu đại ca".
  • Kiều Tam Hòe (Trung văn phồn thể: 喬三槐; Trung văn giản thể: 乔三槐; Trung văn phồn thể: 喬三槐; Bính âm Quan Thoại: Qiáo Sānhuái; Việt bính: Kiu4 Saam1-waai4) là cha nuôi của Tiêu Phong. Gia đình sống ở núi thiếu Thất gần Thiếu Lâm. Ông và vợ bị giết bởi Tiêu Viễn Sơn vì đã không nói cho con trai nuôi về huyết thống thực sự của anh. Tiêu Phong bị đổ lỗi cho cái chết của họ cho đến khi sự thật được tiết lộ.
  • Trác Bất Phàm (tiếng Trung: 卓不凡; Bính âm Quan Thoại: Zhuó Bùfán; Việt bính: Coek3 Bat1-faan4) là một kiếm sĩ cực kỳ mạnh mẽ, người đã gia nhập 36 động và 72 đảo trong cuộc nổi loạn của họ chống lại Thiên Sơn Đồng Lão.
  • Thần Sơn Thượng Nhân chùa thanh lương, ngũ giới đài, Luôn ganh ghét vị thế của Thiếu Lâm võ công của ông còn trội hơn Huyền Từ Phương trượng Thiếu lâm
  • Thần Âm Đại sư, Quán Tâm đại sư, giác Thanh đại sư, Dung Trí đại sư,...

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Hồi 37 b: Đồng nhất tiếu, đáo đầu vạn sự không
  2. ^ Đệ nhất cao thủ võ lâm truyện Kim Dung là ai? VTC 22/04/2014 07:12AM