Hạ Tri Chương

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Hạ Tri Chương (chữ Hán: 賀知章; 659 - 744), tự Quý Chân, khi từ quan về làng tự xưng là Cuồng khách, là nhà thơ đời Đường, người Cối Kê, tỉnh Chiết Giang, Trung Quốc[1].

Tiểu sử sơ lược[sửa | sửa mã nguồn]

Đời Đường Trung Tông, Hạ Tri Chương đỗ tiến sĩ vào năm 695, được bổ làm Thái thường bác sĩ. Trong thời Khai nguyên, đời vua Đường Huyền Tông, ông làm Lễ bộ thị lang kiêm Tập hiền viện học sĩ, đổi làm Thái tử tân khách, rồi Bí thư giám. Đầu đời Thiên Bảo, ông xin từ quan về làm đạo sĩ.

Ông cùng với Trương Húc, Trương Nhược Hư, Bao Dung được người đương thời gọi là Ngô trung tứ sĩ (Bốn danh sĩ đất Ngô). Trong quyển Thơ Đường, Trần Trọng San cho biết: "Ở vào thời Sơ Đường, thơ của Ngô trung tứ sĩ không nhiều thì ít đều kế tục di phong phù mỹ của thời Lục Triều, nên được xếp vào phái thơ Ỷ mỹ phái." [2] Ông là bạn vong niên với Lý Bạch, từng gọi Lý Bạch là "trích tiên" (tiên bị đày). Hạ Tri Chương thích uống rượu, tính tình hào phóng. Ông còn để lại hai mươi bài thơ, trong đó bài Hồi hương ngẫu thư là nổi tiếng nhất.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Ghi theo Những nền văn minh thế giớiThơ Đường tập I. Trần Trọng San ghi ông là người Vĩnh Hưng, Việt Châu, Quảng Đông, Trung Quốc
  2. ^ Trần Trọng San, sách ghi bên dưới, tr. 15.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  • Thơ Đường tập I, Nxb Văn học, Hà Nội, 1978, tr. 39.
  • Trần Trọng San, Thơ Đường, Tủ sách Đại học tổng hợp TP. HCM xuất bản, 1990, tr. 44.
  • Những nền văn minh thế giới, Nxb VH-TT, 1996, tr. 1283.

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]