Lucrezia Borgia

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Jump to navigation Jump to search
Lucrezia Borgia
Lucrezia Borgia.jpg
Bức chân dung có thể là Lucrezia Borgia, Bartolomeo Veneziano (c. 1510).[1]
Công tước phu nhân Ferrara, ModenaReggio
Tại vị 25 tháng 1, 150524 tháng 6, 1519
Phu nhân xứ Pesaro và Gradara
Tại vị 12 tháng 6, 149220 tháng 12, 1497
Thông tin chung
Phối ngẫu Giovanni Sforza
(k. 1493; annulled 1497)

Alfonso xứ Aragon
(k. 1498; his death 1500)

Alfonso d'Este
(k. 1502; her death 1519)
Hậu duệ Rodrigo xứ Aragon
Alessandro d'Este
Ercole II d'Este, Công tước Ferrara
Ippolito II d'Este
Leonora d'Este
Francesco d'Este, Hầu tước Massalombarda
Isabella Maria d'Este
Thân phụ Alexander VI
Thân mẫu Vannozza dei Cattanei
Sinh 18 tháng 4, 1480(1480-04-18)
Subiaco
Mất 24 tháng 6, 1519 (39 tuổi)
Ferrara
An táng Convent of Corpus Domini

Lucrezia Borgia (tiếng Valencia: Lucrècia; 18 tháng 4, 148024 tháng 6, 1519) là một nữ quý tộc người Ý, được biết đến là con gái của Giáo hoàng Alexanđê VI và là em gái của Cesare Borgia, một chính trị gia nổi tiếng đương thời.

Vấn đề chính trị của gia đình bà trở thành chủ đề cho cuốn Quân vương, trong đó sự tàn nhẫn sâu xa đại diện cho một nhân tố thiết thực của chính trị kiểu Machiavelli. Gia đình bà đã sắp đặt các cuộc hôn nhân cho bà để đạt được địa vị chính trị, bao gồm với Giovanni Sforza (Lãnh chúa xứ Pesaro), Alfonso của Aragon (Công tước xứ Bisceglie), và Alfonso I d'Este (Công tước xứ Ferrara).

Vị thế của gia đình và các cuộc hôn nhân chính trị khiến Lucrezia Borgia được nhiều tác phẩm nghệ thuật, tiểu thuyếtphim ảnh miêu tả lại, với vai trò là một femme fatale[2].

Tiểu sử[sửa | sửa mã nguồn]

Lucrezia sinh tại Subiaco, gần Roma, xuất thân trong gia tộc nhà Borgia, một gia đình có dòng máu Tây Ban Nha. Bà là con gái của Giáo hoàng Alexanđê VI trước khi ông lên ngôi và phu nhân Vannozza dei Cattanei. Bà có các anh em là Cesare Borgia, Giovanni Borgia, và Gioffre Borgia.

Trước khi Alexanđê VI lên ngôi Giáo hoàng, dòng họ này đã có một Giáo hoàng là Giáo hoàng Calixtô III, người nổi tiếng với việc xét lại vụ án Jeanne d'Arc.

Trong suốt thời niên thiếu, Lucrezia được hướng dẫn bởi Adriana Orsini de Milan, một người thân thiết của cha bà. Nơi bà học tập chủ yếu là ở Piazza Pizzo de Merlo, một kiến trúc ngay bên cạnh dinh thự của gia đình Borgia. Không như hầu hết các quý tiểu thư có môi trường giáo dục trong các tu viện, Lucrezia lại nhận sự giáo dục và hiểu biết thông qua môi trường tiếp xúc bên ngoài. Một trong những học thuết mà Lucrezia chịu ảnh hưởng là Nhân văn học, mto65 tư tưởng được Công giáo La Mã đương thời cho rằng rất có hại cho lý thuyết mộ đạophục tùng trong giáo hội.

Qua quá trình giáo dục, Lucrezia được học các tiếng Ý, tiếng Tây Ban Nha, tiếng Catalunya, tiếng Pháp, một chút tiếng Latinhtiếng Hy Lạp. Bà cũng là người nổi tiếng thông thạo âm nhạc, thơdiễn thuyết.

Hôn nhân[sửa | sửa mã nguồn]

Ngày 26 tháng 2, năm 1491, một cuộc hôn nhân được dàn xếp giữa Lucrezia và Don Cherubino Joan de Centelles, Lãnh chúa vùng Val D'Ayora trong Vương quốc Valencia, thế nhưng 2 tháng sau lại bị hủy bỏ. Thay vào đó, lucrezia được xếp đính hôn với Don Gaspare Aversa, Bá tước xứ Procida[3]. Năm 1492, tháng 8, sau khi cha bà trở thành Giáo hoàng, ông ta muốn kết thân với các gia đình quý tộc người Ý có địa vị cao, nên đã hủy bỏ đính ước và sắp xếp Lucrezia kết hôn với Giovanni Sforza, Lãnh chúa xứ Pesaro, một thành viên của gia tộc danh giá nhà Sforza, là con trai không hợp pháp của Costanzo I Sforza[4]. Cuộc hôn nhân diễn ra vào ngày 12 tháng 6, năm 1493.

Về sau, gia tộc Sforza ngày càng mất quyền uy nên Giáo hoàng cha bà muốn tìm một thế lực khác, ông thuyết phục chú của Giovanni là Hồng y Ascanio Sforza khuyên Giovanni hủy hôn, nhưng Giovanni không đồng ý, còn cáo buộc Lucrezia và Giáo hoàng có quan hệ loạn luân[5]. Giáo hoàng sau đó tuyên bố cuộc hôn nhân chưa hoàn thiện và vì thế không còn hiệu lực.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Bellonci, Maria (2003). Lucrezia Borgia. Milan: Mondadori. tr. 613. ISBN 978-88-04-45101-3. 
  2. ^ Femme fatale: Một khái niệm nói về các nhân vật nữ có sức quyến rũ đặc biệt, và khiến những tình nhân của mình gặp kết cuộc không có hậu. Ví dụ cụ thể như có Salome, Bao Tự, Mata Hari,...
  3. ^ Bellonci, Maria (2000). Lucrezia Borgia. London: Phoenix Press. p. 18
  4. ^ Bellonci, Maria (2000). Lucrezia Borgia. London: Phoenix Press. p. 23
  5. ^ Bellonci, Maria (2003). Lucrezia Borgia. Milan: Mondadori. pp. 139–141.

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]